Ngày 2 tháng 9 hằng năm là ngày gì?

Nhân Quốc Khánh lần thứ 70 của chế độ Cộng sản Việt Nam, mời các bạn đọc chương cuối ( 66) trong tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa của Phạm Thành.

66.

1

Bỗng tôi nghe từ trời cao sấm động vang rền, đất dưới các mộ phần trong khu Nghĩa trang Cò hồn Xã nghĩa My nga rung chuyển ầm ầm.

Gió từ biển Đồng rú rít ập tới, nắng rát từ mặt trời phía Tây rọi xuống, thấy núi non trùng điệp yên bình như những cái đầu voi khổng lồ nối liền nhau hiện lên, rồi chúng hóa thành ngàn vạn cái đầu lâu bể sọ, giống như cái sọ bể của cha tôi, đang lăn lóc, kêu lóc cóc như tiếng mõ gõ trong đình chùa hay tiếng chuông ngân từ nhà thờ Thiên Chúa đâu đó vọng về.

Tôi hoảng hồn định lao đầu vào gầm giường ẩn nấp. Nhưng như có bàn tay vô hình nào đó cứ giữ chặt tôi lại và tiếng Người như tiếng của thánh thần vang lên:

“Đừng sợ. Con trai yêu dấu của cha.

Cha cảm ơn con đã đưa cha về khu sinh phần của nước Mynga để cha được gần những người thân yêu của cha. Đồng thời cha nói cho con biết về nhà tù trong chính quyền của tay sát nhân Hò Văn Đản.

Hò Văn Đản nói, nhà tù của hắn chỉ có giam hãm cái tính dục của con người là hắn suy từ bụng hắn mà ra. Cái chế độ cải tạo đó, con người bị hành hạ còn dã man hơn bất kỳ một nhà tù nào. Thà hắn cứ công khai chế độ của hắn có nhà tù và người tù phải có án tù, như thế còn dễ chịu hơn người tù lại không có án tù mà chỉ là đi cải tạo.

Đây là thủ đoạn gian manh trong chính sách cai trị của hắn ta.

Dưới danh nghĩa chỉ là đi cải tạo, hắn tha hồ muốn bắt ai thì bắt, bỏ tù ai thì bỏ và giam hãm người ta bao nhiêu năm là tùy thích ở hắn.

Rồi cũng nhân danh chỉ là cải tạo, hắn bắt người tù làm quần quật như trâu, như chó mà cho ăn thì như mèo như chuột, mặc thì quanh năm nhất bộ, ngủ thì tứ mùa trên sàn xi măng, phòng giam thì chật trội, hôi hám, ẩm mốc không bằng đám ăn mày ngủ trên vỉa hè, đường phố. Dã man nhất, để có thể sống được trong nhà tù của hắn, trong đầu người tù lúc nào cũng phải nhớ trên miệng mình có cái băng dán vô hình, vì sẩy mồm một tiếng là bị đòn roi, đấm đá, biệt giam và thủ tiêu.

Hò Văn Đản chưa từng tới chốn tù ngục trong chế độ phi nhân do hắn tạo ra một ngày nào, hắn cứ tưởng tượng nhà tù thời Pháp cai trị mà tuyên truyền như thế đấy thôi.

Còn tại sao cha lại cứ khăng khăng gọi cái chế độ do Hò Văn Đản và đám đồng chí của hắn đang cai trị là chế độ Cò hồn Xã nghĩa, chứ hoàn toàn không phải là chế độ Dân chủ, Cộng hòa hay Cộng sản gì, là vì tất cả các mục tiêu từ áo cơm, đến tự do, dân chủ, công bằng và tiến bộ xã hội mà Hò Văn Đản và đám đồng chí của ông ta trương ra, hứa hẹn với dân chúng, đã không thực hiện được bất kỳ một mục tiêu nào. Sự thật, chế độ của hắn là chế độ độc tài, phi nhân, dã man, xây dựng trên lý thuyết hoang tưởng, ma quái, lừa dối.

Lý thuyết đó chỉ phù hợp cho nền công nghiệp sản xuất đồ chơi. Mà là đồ chơi thì chỉ có trẻ con là thích, là cần. Nó chỉ hữu dụng với trẻ con.

Cơm áo, tự do, dân chủ, công bằng, tiến bộ xã hội của hắn trương lên chỉ tựa như những con cò sống bị chọc mù hai mắt hay những hình nộm cò khổng lồ được làm ra từ tre luồng, rơm rạ, đem cắm ở các ruộng lúa, trên miệng chúng ngậm hai khẩu hiệu khổng lồ: Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu Một nền dân chủ triệu lần hơn dân chủ tư sản để làm mồi nhử những con cò, một bày cò từ các rặng tre làng nước Mynga tưởng bở bay ra kiếm ăn và sập bẩy.

Cả dân tộc Mynga đã sập bẩy trong cái lý thuyết Cò hồn và lời hứa hẹn cũng cò hồn của lũ Cò hồn Cộng sản đó và nay dân nước Mynga vẫn đang lẩy bẩy trong cái bẩy học thuyết Cò hồn và lũ Cò hồn đó. Nó Cò hồn Xã nghĩa là vì vậy.

Cha phải giải thích cặn kẻ cho con như thế để con vững tin mà đặt tên Cò Hồn Xã Nghĩa cho quyển sách này.

Trong sách này có bao nhiêu đoạn – chương sẽ tương đương với bấy nhiêu năm tồn tại của chế độ Cò hồn Xã nghĩa trên mặt đất.

Sách của con là tiếng nói của sự thật.

Con đừng sợ. Con trai, tuổi rồng, tuổi thánh của cha.

Cha chỉ tiếc cho con là núi Nội của nước Mynga không đủ dũng khí toác ra làm hai;

sông Cầu Chày của nước Mynga, nước vẫn như con ngựa bất kham chưa thể thất thanh, ngày đêm vẫn ầm ầm sóng vỗ, nên con mới chịu nhiều khổ cực như vậy; nên cái học thuyết Cò hồn và lũ Cò hồn mới chưa bị vùi sâu xuống đáy đại ngục như vậy”.

“Con nhớ và hiểu rồi, thưa cha. Con hiểu vì sao Hò Văn Đản lại căm thù cái đầu của cha đến vậy, nên sai người đập nát đầu cha thành nhiều mảnh.

Con quyết không sợ nữa. Con quyết không theo bầy đàn xoa chim, mát sa bướm cho bè lũ chúng nó nữa. Con trịnh trọng hứa với cha đấy.

Nhưng con vẫn lo lắng, thưa cha, Kẻ hôn quân vô đạo[1] xưa nay chưa bao giờ biết mình có tội và nhận tội. Người ta, một khi phạm phải tội ác đã quá giới hạn làm người thì trong lòng họ không bao giờ còn có chỗ cho Quay đầu là bờ[2] nữa, cha ơi!

Cha nghe cha tôi nói gì nữa, bên tai tôi chợt nghe tiếng gió đêm cuối Thu veó vút, lật bật tràn qua những mái nhà lợp giạ, tràn qua khu nghĩa địa nước Mynga.

Cả nghĩa địa, cả những mái nhà lợp giạ, đều vang lên tiếng rin rít như tiếng của những thân tre già cọ sát vào nhau xen lẩn tiếng khóc hờn, khóc giận, khóc ai óan của người và ma.

Một cảnh tượng hãi hùng, kinh khiếp giống như cảnh tượng cậu Cao Công Thắng chiến đấu với ma quỷ hiện lên.

Tôi lập bập hỏi cha tôi:

“Thưa cha. Bây giờ Hò Văn Đản không còn cấm cúng bái, giỗ chạp như trước nữa, cha cho con biết ngày mất của cha để con còn làm giỗ”.

Bỗng nghe tiếng hí hí cười của Hò Văn Đản, rồi tiếng ông ta oang oang:

“Thắng cháu thư ký Ủy ban, trợ lý canh chừng hố xí của ta, cháu cứ lấy ngày hai tháng chín hàng năm, ngày sinh ra chế độ Cò hồn Xã nghĩa mà cúng giỗ. Ngày đó chả là ngày mất của ta, của cha mi, của Công Thắng, của Hà Độ, của Minh Quân, của cả dân tộc này? Cứ lấy ngày đó mà giỗ chạp. Có cái mất của riêng nào lại không nằm trong cái mất của ngày chung đó”.

“Vâng, thưa năm ông, thưa toàn thể đồng bào dân nước Mynga: Ngày hai tháng chín hàng năm là ngày giỗ của tất cả chúng ta. Hãy ghi tạc ngày đó vào lòng”.

*

Ôi những bầy trâu người Mynga, sao mày cứ vô tư bình thản mà gặm cỏ thế?

Ôi những bầy lợn người Mynga, sao mi cứ hối hả sục mõm vào cái máng lợn mãi thế?

Ôi những bầy chó người Mynga, sao cậu cứ hung hăng sục sạo quanh hố xí mãi thế? Cứ như cậu còn tiếc nuối vô biên, vô tận cái Máy mưu sinh vạn năng của Quốc Cộng, Xô Liên!

Ôi, lũ lỉ súc vật người nhà bọn bay. Bọn bay có muốn bỏ đời mà đi như tao không?

Bọn bay có biết con người và con vật khác nhau ở điểm sống nào không?

Ôi, nước Mỹ Nga khổ hạnh lầm than của tôi ơi!

P. T. 13.9.2012-30.9.2013

[1] Thuật ngữ chỉ vua, chúa sống tàn ác, vô đạo đức.

[2] Câu răn dạy của Đạo Phật,

4 phản hồi to “Ngày 2 tháng 9 hằng năm là ngày gì?”

  1. Văn Says:

    Chỉ có những thằng ảo tưởng, mơ hồ, điên khùng mới nghĩ ra được viễn cảnh dư lày…

  2. -Ngày 2 tháng 9 hằng năm là ngày gì? « PHẠM TÂY SƠN Says:

    […] Ngày 2 tháng 9 hằng năm là ngày gì? 18/08/2015 […]

    • Cửu Vĩ Says:

      Với thế giới thì có thể nó chỉ là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, nhưng với người dân Việt Nam(trừ một số kẻ sinh ra ở Việt Nam nhưng không coi mình là người Việt Nam) thì ngày 2 tháng 9 hằng năm là ngày Quốc khánh, ngày kỉ niệm Bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước Việt Nam độc lập như ngày hôm nay.

  3. Trần giả Tiên Says:

    Cái cầu xí thời trung cổ bên Hy lạp để chữas xác thối Hồ chó thì cũng tôt.
    Chỉ tiếc cho một số ngu dân u mê đến đó để ngửi xác thối VŨ ĐẠI.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: