AI LÀ “BÊN THẮNG CUỘC”?

Bài của Vũ Linh Châu

Thưa qúi vị,

Nhân dịp kỷ niệm 40 năm ngày Quốc Hận 30 tháng Tư, xin được đóng góp một ý nhỏ: “Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, BẮC VIỆT VÀ KHỐI CỘNG SẢN QUỐC TẾ KHÔNG PHẢI LÀ BÊN THẮNG CUỘC”.

Kính thưa qúi vị,

Theo định nghĩa thông thường:

–      Kẻ thắng trận là kẻ đạt được mục tiêu của cuộc chiến.

–      Kẻ bại trận là kẻ không đạt được mục tiêu của cuộc chiến.

Từ định nghĩa đó, mọi người có thể dễ dàng đi tới kết luận là Cộng Sản Miền Bắc và CS quốc tế không phải là “Bên Thắng Cuộc” vì họ đã không đạt được mục tiêu của cuộc chiến tranh Việt Nam do họ gây ra.

Như vậy, muốn phân thắng bại, muốn biết ai là “Bên Thắng Cuộc” trong cuộc chiến VN, chúng ta cần phải biết rõ ràng về mục tiêu của cuộc chiến tranh này là gì.

Hai phe đối nghịch trong Chiến tranh Việt Nam là:

–  Một bên là Hoa Kỳ, Thế Giới Tự Do và Việt Nam Cộng Hoà.

– Chiến tuyến bên kia là Nga,Tầu, Thế Giới Cộng Sản và Miền Bắc Việt Nam.

Như mọi người đã biết, đất nước Việt Nam chúng ta có một vị trí chiến lược vô cùng quan trọng trên bản đồ thế giới. Chúng ta vừa là “Bàn đạp để tiến vào Châu Á, vừa là bao lơn trông ra Thái Bình Dương”. Riêng vào thời gian đó, Việt Nam, không những là nơi chế ngự con đường hàng hải huyết mạch của thế giới tại Biển Đông mà còn là một địa điểm chiến lược để án ngữ làn sóng đỏ của cộng sản, nhất là CS Trung Hoa tràn xuống miền Đông Nam và Nam Châu Á.  Cho nên Việt Nam mới được gọi là Tiền Đồn Chống Cộng của Thế giới Tự Do.

Tuy những điều nói trên đã được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần, hầu hết mọi người ai ai cũng đều đã biết, nhưng vẫn xin được đi vào chi tiết hơn một chút nữa. Như chúng ta đã biết, dẫy núi Hi Mã Lạp Sơn là một trong các dẫy núi cao và hiểm trở nhất trên thế giới. Đặc biệt, dẫy núi này lại có chiều cao gần như liên tục, chạy dài suốt từ Tân Cương, Tây Tạng tới biên giới Lào-Việt, gần như không hề có một ngọn đèo thấp nào để dễ dàng băng qua. Ngày nay, với các phương tiện kỹ thuật tối tân, Trung Quốc vẫn còn gặp phải rất nhiều khó khăn trong việc thiết lập được những đường giao thông từ Trung hoa băng ngang qua dẫy núi cao chót vót này để tới các nước Án Độ, Miến Điện, Thái Lan, Ai Lao… cũng như để thóat ra Ấn Độ Dương. Huống chi là vào thời gian của thế kỷ trước. Vào lúc đó, con đường thuận lợi và dễ dàng duy nhất để đi tới các quốc gia tại Nam và Đông Nam Châu Á là con đường băng ngang qua lãnh thổ Việt Nam. Tại vì khi tiếp giáp với biên giới Hoa – Việt thì dẫy núi hy Mã Lạp Sơn này đã không còn hiểm trở nữa. Chính vì vậy mà một đường hỏa xa đã được thiết lập để vận chuyển hàng hóa từ cảng Hải Phòng vào các vùng đất Miền Nam Trung Hoa.

Tóm lại vì đất nước chúng ta có một vị trí chiến lược vô cùng quan trọng như vậy, cho nên:

–      Khối Cộng Sản quốc tế, nhất là Trung  Cộng và Nga Sô, đã quyết chiếm cho bằng đựợc .

–      Hoa kỳ và Thế giới Tự Do cũng phải cương quyết bảo vệ bằng mọi giá.

Như vậy, mục tiêu của cuộc chiến tranh Việt Nam là:

–      Mục tiêu của Khối Cộng Sản quốc tế và Cộng Sản VN là chiếm Miền Nam Việt Nam để tràn xuống Đông và Nam Châu Á.

–      Mục tiêu của Hoa kỳ, Thế Giới  Tự Do và Miền Nam VN là ngăn chặn Làn Sóng Đỏ nói trên.

Cuộc chiến VN đã kết thúc vào ngày 30/4/1975 và như đã thưa với qúi vị ở trên, nếu phân biệt thắng bại dựa trên mục tiêu của cuộc chiến, thì chúng ta đã thấy rõ ràng:

–      Trung cộng, Nga sô, khối CS quốc tế và CS Việt Nam là “Bên Thua Trận”, vì họ đã không đạt được mục tiêu của cuộc chiến là nhuộm đỏ Miền Đông Nam và Nam Châu Á.

–      Hoa Kỳ, Thế Giới Tự Do và Việt Nam Cộng Hoà là “BÊN THẮNG TRẬN” vì đã đạt được mục tiêu của cuộc chiến  là đã ngăn chặn được Làn Sóng Đỏ.

Mọi người ai ai cũng đều đã biết, với sự dàn xếp của Kissinger, Mỹ đã bắt tay được với Trung Quốc cho nên vai trò “Tiền Đồn ngăn làn sóng đỏ tại Đông Nam Á” không còn cần thiết nữa. Và Hoa Kỳ đã không còn gắn bó với chuộc chiến Việt Nam nữa. Tuy nhiên, đó là nói một cách tổng quát trên bình diện quốc tế. Riêng với Việt Nam CH và CS Bắc Việt, chúng ta thấy việc phân biệt thắng bại lại được nhìn theo một khiá cạnh hơi phức tạp hơn. Với vai trò là Tiền Đồn Chống Cộng, VNCH đã ngăn chặn được Làn Sóng Đỏ tràn xuống Miền Nam Châu Á, nhưng VNCH đã không bảo vệ được nền Tự Do của chính mình. CS miền Bắc VN đã không giúp chủ nghĩa CS tràn xuống được Miền Nam Châu Á, nhưng họ đã chiếm được Miền Nam VN, đã thống nhất được đất nước.

Tuy nhiên đấy chỉ là mặt nổi, trong thực tế CS Miền Bắc đã thất bại hoàn toàn, họ đã không hề chiếm được cảm tình, không hề chiếm được trái tim của nhân dân Miền Nam VN. Phong trào vượt biên, với cả triệu người lao ra biển cả, lao vào chỗ chết để tìm kiếm hai chữ Tự Do, để thoát khỏi ách cai trị của những “kẻ thắng cuộc”. Mọi người sẽ không bao giờ quên được câu nói của nghệ sĩ Trần văn Trạch “Nếu cái cột đèn biết đi, thì nó cũng đã đi khỏi VN rồi”.

Hơn nữa, mục tiêu của những người CS Miền Bắc là  áp đặt chủ nghĩa CS lên cả nước VN, nhưng ai cũng biết, về điều này, là họ cũng đã và đang thất bại hoàn toàn. Vào những năm cuối của thập niên 1980, Võ văn Kiệt đã phải hô hào “đổi mới hay là chết”, nhưng trong thực tế, đổi mới nghĩa là “bỏ đi những cái sai, những cái dở của Miền Bắc để thay vào bằng những cái hay cái đúng của Miền Nam”.

 

Điều này thì từ năm 1980 đến nay, càng ngày mọi người càng nhận thấy rõ ràng hơn. Không có ngày 30/4/75 thì Miền Bắc VN vẫn còn đói khổ lạc hậu như người dân Bắc Hàn hiện nay. Không phải VNCH đã chỉ chiến thắng CS Bắc Việt về phương diện kinh tế và chính trị như trên, mà ngay cả về nếp sống, về văn chương, về nghệ thuật, về văn thơ, và ngay cả về… NhạcVàng nữa.

“Ai thắng ai” thì mọi người đều đã và đang quá rõ. Chính vì vậy mà nhà văn Lê Hiếu Đẳng, một trong các nhà bất đồng chính kiến tại quốc nội, trong cuốn “Viết trong những ngày nằm bệnh” đã công khai minh định như sau: “Sự thật là Miền Nam đã giải phóng Miền Bắc trên tất cả các lãnh vực, nhất là kinh tế, văn hóa, tư tưởng…”

Tóm lại, Cộng Sản Miền Bắc và Cộng Sản quốc tế đã không đạt được mục tiêu của cuộc chiến tranh VN do họ phát động là nhuộm đỏ toàn miền Nam và Đông Nam Châu Á nên họ không phải là  “Bên Thắng Cuộc”.

Thế giới tự do, Hoa kỳ và VNCH đã đạt được mục tiêu “Ngăn chặn làn sóng đỏ” nên chúng ta là “Bên Thắng Cuộc”. Xin được mượn câu chuyện thắng bại trong chiến tranh Việt Nam của danh tướng độc nhãn Moshe Dayan sau đây để kết thúc ý kiến “Ai Thắng Ai” như sau:

Cuối tháng 7 năm 1966, danh tướng độc nhãn Do Thái là Moshe Dayan được Hoa Kỳ mời đến Miền Nam VN. Sau khi thăm viếng khắp các chiến trường, trong một cuộc họp với các cấp lãnh đạo Miền Nam VN, khi được hỏi rằng làm thế nào để chiến thắng Cộng Sản VN.  Tướng Moshe Dayan đã trả lời như sau: “QUÂN ĐỘI BẮC VIỆT SẼ THẤT TRẬN KHI HỌ CHIẾM ĐƯỢC SAIGON”.

(“North Vietnam will lose the war when it takes over Saigon.”) (TS Nguyển tiến Hưng trong The Palace File).

Vũ Linh Châu – Ngày 3o.4 2015.

Advertisements

19 phản hồi to “AI LÀ “BÊN THẮNG CUỘC”?”

  1. khach Says:

    CN CS đã thất bại trên thế giới.
    Đảng csvn không phải là bên thắng cuộc ở VN.
    Bên thắng cuộc là bầy súc vật hiện đang cầm quyền ở VN.
    Nhân dân VN là bên thua cuộc.

  2. Ai Là “Bên Thắng Cuộc”? | Nhận thức là một quá trình... Says:

    […] (Bà Đầm Xòe) – Bài của Vũ Linh Châu. […]

  3. hoho Says:

    và càng ngày người ta càng chán ghét chế độ cộng sản hơn kể cả nhiều người đã bỏ hơn nữa đời người phục vụ cho lý tưởng cộng sản.

  4. 3821. AI LÀ “BÊN THẮNG CUỘC”? « BA SÀM Says:

    […] AI LÀ “BÊN THẮNG CUỘC”? 01/05/2015 […]

  5. Trần giả Tiên Says:

    ĐỪNG ĐỨNG NHÌN, HÃY XUỐNG ĐƯỜNG…

    Bao DÂN OAN cửa nhà TAN NÁT.
    GIẶC NỘI xâm chiếm, đất CHIẾM LÀNG.

    Đưa nước ta vào kẻ ngoại bang,

    ÁC VỚI DÂN, chúng THẢNG TAY LÀM.
    Còn NGOẠI XÂM chúng HÈN HẠ CÚI,

    Ngày MẤT NƯỚC ĐẾN RỒI bạn ơi..

  6. AI LÀ “BÊN THẮNG CUỘC”? | CHÂU XUÂN NGUYỄN Says:

    […] Bà Đầm Xòe […]

  7. AI LÀ “BÊN THẮNG CUỘC”? | Vượt Tường Lửa Says:

    […] Bà Đầm Xòe […]

  8. chiên da diết kiến nghị Says:

    Huh! WTF! Bài này phân tích kiểu gì ngộ vậy ?

    Thuyết Domino đầu tiên chỉ tính 3 nước Đông Dương (VN-Lào-Cambodia), có nghĩa nếu VN rơi vào tay Cộng Sản, 3 nước Đông Dương sẽ rơi vào tay CS. Điều này đúng .

    VN rơi vào tay CS chỉ là bàn đạp tiến xuống Nam Á, có chiếm được Nam Á không còn tùy vào từng nước . Theo diễn biến lịch sử, nhân sĩ trí thức của những nước Nam Á là Lý Quang Diệu hoặc tương đương chứ không phải loại Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Xuân, Huỳnh Tấn Mẫm và đám cha căng chú kiết khác tự hào vì được kết nạp thành đảng viên CS, nên CS không bắt rễ (đúng hơn là bị đánh bật ra khỏi) được ở mấy nước đó.

    Nếu chỉ tính riêng bình diện VN, có thể nói chủ nghĩa CS đã đánh bật dân chủ tư bẩn khỏi VN mà không sợ hàm hồ, vô lý và ngạo mạn (chắc vì chả biết khiêm tốn là gì) như bài chủ . Và đảng Cộng Sản hoàn toàn có lý do chính đáng để tự hào .

    Chỉ đừng nói là thống nhất đất nước . Nghe láo lếu lắm!

  9. văn lâm Says:

    Ngày 30 tháng 4 là ngày tái thống nhất nước VNDCCH,ngày những kẻ mưu đồ phá hoại Hiếp định Giơ ne vơ 1954 và chia rẽ non sông VN thành 2 miền Nam Bắc thất bại,nhân dân VN ở cả hai miền không có bên thắng bên thua mà cùng phải chụi nỗi đau cuộc chiến lịch sử tái thống nhất non sông .

    • chiên da diết kiến nghị Says:

      Hiệp định Geneve 1954 là 1 điều tốt, không thì cả nước rơi vào tay Cộng Sản từ hồi đó . Ít ra dân miền Nam được hưởng 1 tẹo dân chủ tư bẩn, để rồi phe Cộng Sản với sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản và Bác Hồ vĩ đại của chúng nó lại cướp đi .

      Tớ nói thế này, cứ để nước mình do đảng CỘNG SẢN thế mà hay . Lập nên 1 chế độ dân chủ tư bẩn sẽ có đám trí thức trời ơi đất hỡi như Huỳnh Tấn Mẫm, Nguyễn Ngọc Giao, Hoàng Phủ Ngọc Tường … đòi dẹp đi để lập nên chế độ Cộng Sản độc tài độc đảng nữa cho mà coi . Trí thức nhà mình hay ở chỗ đó, chỉ thích độc tài là giỏi!

    • D.N.L. Says:

      Ai chủ động gây ra cuộc chiến mạo danh “giải phóng” qua cái
      gọi là MTGPMN.nhưng nay bào chữa “thống nhất” ?
      Không cần tìm lý do nào khác vì một lý do duy nhất cần và đủ
      là dựa vào THỜI ĐIỄM là biết ai chủ động tấn công TRƯỚC :
      -năm 1954 ký hiệp định ĐÌNH CHIẾN Genève,CsVN.đã không
      thi hành điều khoản ai muốn ở miền Bắc hay Nam thì có thời
      hạn 300 ngày để di chuyển nhưng trái lại,họ ra lệnh số cán bộ
      tập kết ra Bắc trở lại nằm vùng ở miền Nam,trong đó có Lê Duẫn
      (cầm đầu CS.nằm vùng đánh phá miền Nam).
      -1959 CS.khởi đầu những cuộc ám sát nhân viên xã ấp VNCH.
      -1960 ra Nghị Quyết gọi là “giải phóng” miền Nam và thànhlập
      cái bung xung MTGPMN.Đánh du kích và trân địa chiến.
      Miền Nam thì Mỹ chỉ vào năm 1964 sau khi Mỹ lật đổ TT.NĐD.
      thì năm 1960 không thể nói “giải phóng miền Nam” được.
      Chẳng lẽ ai làm SAU là gây ra TRƯỚC hay sao ?
      Tại sao CS.quốc tế Liên Xô,Tàu giúp miền Bắc CS.thì được mà
      Mỹ giúp miền Nam theo tư bản thì CsVN.hô phải chống ?
      Đúng là ngụy biện,đánh tráo khái niệm và ý nghĩa từ ngữ !

  10. -AI LÀ “BÊN THẮNG CUỘC”? « PHẠM TÂY SƠN Says:

    […] AI LÀ “BÊN THẮNG CUỘC”? 01/05/2015 […]

  11. Hoa Lau Says:

    Thắng lợi kiểu A Quy à?

  12. Nguyễn Văn Thiệu Says:

    Người biết nhục thì không viết những dòng như Vũ Linh Châu đã viết.

    • Trần giả Tiên Says:

      Người biêt nhục thì không nên ăn tên của khác làm của và thêm nữa người biết nhục là biết tự trọng và suy nghĩ trước khi ngậm cứt phun người.

  13. Trần giả Tiên Says:

    Hậu quả của đang csVN quang vinh muôn năm?
    Hic

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: