Nhà văn SƯƠNG NGUYỆT MINH SUÝT CHẾT Ở NHÀ NGUYỄN HUY THIỆP

Cái thằng dám ….vuốt râu hùm

Theo FB Văn Giá

Huu-Uoc-2-24ff7Số là thế này, cái thằng Sơn (tên thật của nhà văn Sương Nguyệt Minh-SNM) chơi nhiều năm với nhau nhưng vẫn chứng nào tật ấy, chưa khôn ra được một li nào. Cái hôm mới đây đi ăn cỗ cưới con giai thứ nhà văn Nguyễn Huy Thiệp (NHT), tự nhiên lại đấu khẩu, suýt nữa thành đấu sức với nhà văn-Trung tướng Hữu Ước (HU). May mà đấu khẩu, chứ hú vía, hôm ấy mà đấu sức, thì ôi thôi, thằng bạn tôi chắc đã tò tí te… rồi. Cấp trung tướng là có quyền mang theo súng lục đấy các bố ạ. Đừng có mà đùa với ông tướng nhé.

Thằng tôi là người chứng kiến cái đoạn nửa trước của cuộc tỉ thí này. Còn cái nửa sau mới chỉ nghe mấy người bạn khác chứng kiến về kể lại…

Hôm ấy, nghe theo lời Nguyễn Quang Thiều (NQT, vốn là cái người lười ăn lười uống, lười nhậu nhẹt, mỗi lần y phải đi ăn uống đâu, quả là một nỗi khổ, y không rượu không chè, không thích tụ bạ vạ vật), sau khi được NH Thiệp đưa một đống Thiếp mời nhờ đưa hộ, NQT bèn nhắn tin qua điện thoại rằng ông NHT có 2 phương án mời: 1) đến từ chiều tối hôm trước cũng được; 2) đến vào 10h30 sáng hôm sau cũng hay. NQT mới bảo: anh em mình nên đi tối hôm trước cho nó ít người, còn có đôi câu chuyện mà nói với nhau, chứ hôm sau đông quá, ai biết ai, đến chủ nhà cũng chả biết chứ nữa là…Nghe cũng phải. Thế là bầu đoàn đến tối hôm ấy dễ có hai mâm: NQ Thiều, Lương Tử Đức, NĐ Điệp, Văn Chinh, SN Minh, Ng Chí Hoan, Chu Lượng, VG, em Thúy Hằng (PGĐ NXB HNV) và một vài người khác. Tròn 2 mâm.

Cuộc rượu đang được nửa chừng, bỗng đâu nhà văn trung tướng lù lù tiến vào. Thôi thì mời bác nhập mâm luôn cho vui, chứ ăn uống quan trọng gì. Liền theo, lại có cô Mỹ Linh chương trình nhân vật nghệ sĩ gì đó của ĐTHVN cũng đến. Toàn nhẵn mặt nhau cả…

Nhà văn trung tướng vào, nhìn một lượt, bắt tay. Khốn nỗi, ông giời sắp đặt thật trêu ngươi, HU ngồi đối diện với SNM. Uống chưa xong chén rươu, sau khi nghe ai hỏi thăm gì đó, ông Trung tướng bảo: “Tao đ…đọc thằng nào. Tao cũng đ…coi thằng nào ra gì. Mà tao cũng biết chúng nó cũng đ… coi tao ra gì”…

Ô, có ai bảo bác là gì/ không là gì đâu mà bác phải nói thế.

SNM mới thũng thẵng nói: Do là bác đếch đọc ai bác mới nói thế chứ…

Trung tướng vằn mắt lên bảo: Tao cần đ… gì phải đọc thằng nào.

SNM bí nước, chỉ ngay vào thằng tôi ngồi bên cạnh:

-Bác đã đọc VG chưa?

-HU: Nó là thằng thầy giáo, đọc nó làm gì.

-SNM: Bác không nên nói thế. Bác chả chịu đọc ai, nên bác mới không biết ai là ai. Nó (chỉ VG) không chỉ viết PB đâu nhé. Nó có 2 tập truyện ngắn rồi đấy.

-VG: Ấy chết, em mới có 1 tập chứ đâu mà…

Cái thằng tôi thấy tình hình cơ chừng có biến, bèn vỗ vỗ SNM: Thôi bố, hôm nay ngày vui của các cháu, nên thôi, hạ hỏa, hạ hỏa…

Hai kỳ phùng nói vớt vát đôi câu, rồi lảng sang chuyện khác.

Cả mâm chả ai nói gì, có chút sượng sùng.

Để hóa giải chuyện này, VG mới nhanh trí đứng lên:

-Bây giờ có cái anh “phây búc” sướng thật đấy. Nó cho tôi biết hôm nay sinh nhật em Hằng. Đề nghị đám đàn ông đoảng tính chúng ta đứng dậy nâng ly rượu này chúc mừng em Hằng nào.

Tất cả răm rắp đứng lên. Đúng là uy quyền Cái đẹp có khác.

Khi ấy, NHT vốn ít khi ga-lăng bèn lập cập chạy đi một thoáng đã chạy lại mâm, giơ cao cái đĩa: “Vui quá, anh tặng H cái đĩa có hình anh vẽ cùng với bài thơ cổ thi tặng em ngày SN”…NHT lại sai con giai cả là họa sĩ: Con xem có cái tranh nào không tặng H hôm nay sinh nhật nó đấy.

Cái thằng họa sĩ tên Bách nó cũng thơm thảo lôi Hằng lên phòng tranh bảo em chọn lấy một cái nào em thích anh tặng. Hằng cảm động đứng dậy theo. Trung tướng liền đứng vụt dậy bảo: Anh lên chọn tranh cho Hằng. Cả ba đi. VG vội nói với theo: Hằng ơi, em phải có chính kiến của em, chứ đừng nghe HU nhé, đừng để ông ấy trấn áp em nhé!

Khi cả ba đi rồi, VG mới nói với anh em trong mâm: Tác giả của cái bức tranh con cò chột mắt chọn tranh thì tôi cũng không dám tin tưởng lắm. Cả mâm dè dặt cười…

Cuối cùng một bức tranh phố với những ô cửa nhỏ được mang ra. Hằng hỉ hả ra mặt thanh minh: Em chọn chứ không phải ai chọn đâu nhá.

Cuộc rượu cũng đã vào hồi tàn. Tôi và mấy người lục tục ra về.

Thì những tưởng mọi người cũng về cùng, hóa ra…

Hóa ra nghe kể chỉ còn NĐ Điệp, trung tướng, SNM và em Mỹ Linh ở lại.

Thấy bảo hai bên có hỏi nhau về tiểu thuyết, về văn chương. Trung tướng lại khoe có hàng chục đầu sách, và sắp ra tiểu thuyết.

SNM thì bảo văn chương số lượng đâu đã nói lên được điều gì. Bác có viết mấy cũng không thành nhà văn được.

Trung tướng lại bảo: Mày là cái loại chậm tiến. Sao mãi mới có đại tá. Tao là thằng tù cộng sản mà tao còn trung tướng, chứ mày…

SNM: Bác trung tướng chứ gì? Bác chính là sản phẩm hỏng hoàn hảo của chế độ.

HU: Ah, mày xúc phạm tao a? Tao cho cái cốc này vào mặt mày bây giờ.

SNM sẵn có cái chai trước mặt, tiện tay cầm lên dứ dứ: “Tôi thách anh đấy. Anh nhớ đây là nhà của nhà văn NHT nhé chứ không phải Trụ sở báo CA nhà anh nhé!”

NHT hốt hoảng khẩn khoản: Thôi thôi thôi tôi xin các ông, tôi xin các ông…

+ + +

Khi thằng tôi đã về tới nhà được chừng 15 phút, SNM gọi cho tôi giọng tỉnh queo: “Cho tôi xin số điện thoại bác Thiệp. Tôi vừa cãi nhau với tay kia ông ạ. Tay ấy dọa là làm đơn kiện tôi ra TCCT và Hội nhà văn”.

“Chết, có chuyện nữa a”- Tôi nói

SNM phân trần: “Thì chúng tôi ở lại rồi cãi nhau mà. Tôi muốn gọi cho bác Thiệp xin lỗi cái’.

Thực ra chuyện các nhà văn từ đấu khẩu sang đấu sức ở xứ ta mấy năm gần đây đã có không ít vụ. Có những vụ đổ máu hẳn hoi do choảng nhau hoặc do trong lúc say tự gây thương tích…

Nhưng kết cục đều buồn. SNM điện gọi tôi bảo: “Tôi không ân hận gì về chuyện với tay kia cả. Tôi chỉ ân hận nhất chuyện này lại xảy ra tại nhà bác Thiệp, người mà mình kính trọng, mà lại vào ngày vui của các cháu. Mấy hôm nay tôi mất ngủ vì chuyện này đấy ông ạ”.

Tôi bình thêm: Cấp ấy là được quyền mang theo súng lục đấy. Hôm ấy nó rút súng ra là ông toi chứ còn đâu đến bây giờ. Ông liều thật. Cả nước này có thằng nào dám đùa với nhà văn trung tướng ấy đâu, ngược lại bao nhiêu người còn ra sức lấy lòng cũng chẳng xong, mà riêng mình ông dám lớn tiếng khinh nhờn thách thức…Ông coi cái mạng sống như cỏ rả. Nếu những chỉ có ông thì kệ ông, đằng này ông cũng còn phải nghĩ đến người khác nữa chứ. Ông dám vuốt râu hùm a. May mà đây là con hùm già, chứ không…Nhưng ông nên nhớ, hùm già thì vẫn là hùm nhé!

Hú vía, may mà kết cục không phải là một đám ò í e…

Ngày cá tháng Tư, 1/4/2014

V.G

Nguồn: TranNhuong.net

Advertisements

9 phản hồi to “Nhà văn SƯƠNG NGUYỆT MINH SUÝT CHẾT Ở NHÀ NGUYỄN HUY THIỆP”

  1. khach Says:

    Không phải vuốt râu hùm, mà chỉ là vuốt… mõm Lợn!

    (Theo tôi biết, chỉ huy đàn Lợn Dư Luận – là con Lợn cấp tướng, chứ không phải con hùm).

  2. chiên da diết kiến nghị Says:

    “Tao đ…đọc thằng nào. Tao cũng đ…coi thằng nào ra gì. Mà tao cũng biết chúng nó cũng đ… coi tao ra gì”

    Mặt trời chân lý chói qua tim!

    “Mà tao cũng biết chúng nó cũng đ… coi tao ra gì”

    Chỉ đúng 1 phần . Chúng nó chỉ đ … coi những gì Hữu Ước viết và con người thật của Hữu Ước ra gì thôi . Chứ chức trung tướng công an của Hữu Ước thì ông nào cũng vãi cả linh hồn hết .

  3. Tèo Says:

    “Bác chính là sản phẩm hỏng hoàn hảo của chế độ”. Trên cả tuyệt vời.

  4. Người Đất Cát Says:

    Thái thú TRỌng LÚ cúi đầu quỳ lạy làm nô tài cho Trung Quốc thì “Sống – là oan gia nước Nam. Chết – làm ma thúi đất Bắc”.

    Bác Hồ thức dậy mà can,

    TRỌng LÚ con Bác nó đang hàng Tàu.

    Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

    LÚ bán lấy tiền trác tán bên Bu.

    Vua Hùng mắng Bác: ”Đồ NGU !

    Đẻ LÚ không dạy, bán nhà tổ tiên.”

    Bác nằm ngủ, giấc có yên? (Người Đất Cát – bộ đội cụ Hồ)

  5. Trần giả Tiên Says:

    Toàn một lũ LỢN của chế độ thối nát đú đỡn với mà nhau thôi.
    Đ.. giống ai.

  6. Hoa Lau Says:

    Cứ y như Puskin với Danches .Voi Danches là vợ người ,còn đây là văn minh. Nhưng xem ra ngoài cái “văn mình vợ người”con có một cái gì .to hon .Hình như nó mang dáng những chuyện của Việt Nam ngày nay.May mà . nay không chấp nhận chuyện đấu súng,chứ một trung tướng và một đại tá lúc nào chả có súng.Ghê thật !

  7. văn ngan Says:

    Tay trung tướng này có biết bắn súng bao giờ đâu! Hắn nổi điên nổ bừa không khéo trúng NQT có phải là gây tổn thất không gì bù đắp được cho hội NV nhiệm kỳ tới không? Bậy thật! Anh VG khôn hồn lủi trước, hú vía nhé! Lần sau, các bác nhà văn cung đình có tụ lại nhậu nhét nhớ giao ước trước là không chơi hàng nóng nhé! Bia rượu nên chơi can nhựa và ly giấy cho nó an toàn. Nghe nói các cơ quan “cấp trên” sắp ra quy định như thế đấy. Chỉ riêng món phóng xạ thì chưa biết làm thế nào! Chả nhẽ đám cưới phải nhờ IAEA giám sát à?

    • hữu không ướt Says:

      Con bà nó! Nhà văn nhà veo mà cũng có “cấp trên” à? Tởm thế! Nhưng đúng là bọn “cấp trên” đang hốt vãi linh hồn sau vụ quý ngọ, bá thanh..Đến đi họp cũng phải lận theo chai nước riêng chứ bố bảo dám uống nước trên bàn! Khổ thế đấy! Toàn đảng, toàn quân ( chứ không có toàn dân, dân chết kệ mẹ chúng!) đang tăng cường cảnh giác với…nhau, đám văn nô ăn theo chớ dại mà dây vào, chết oan mạng đấy!

  8. trần cảnh giác Says:

    Tôi nghi có thế lực thù địch đứng đàng sau! Báo CA của ông tướng quảng lạc nên tiến hành điều tra ngay đi. Chủ nhà NHT khó tránh khỏi liên lụy, rách việc nhỉ!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: