Chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới: hiện tại và tương lai.

Công trình nghiên cứu của Giáo sư  David Thiên Ngọc -Trần Thiên Đức.

A- Chế độ cộng sản Việt Nam trong tư duy nhận định của tôi.

Đảng CSVN trên vũ đài chính trị đã thực sự đi vào bế tắc, khủng hoảng mà con đường trước mắt là “tử lộ” và thoái trào là tình huống không thể khác hơn vì không còn lối thoát.

Để chứng minh cho nhận định trên tôi xin đưa ra những luận cứ cho độc giả tận tường. Chúng ta lần lượt đi vào từng luận điểm của công trình nghiên cứu này:

I. Đảng CSVN lấy “Bá đạo” làm phương châm.

Phạm trù “Bá đạo” được người đời dùng trong nhiều ngữ cảnh, nó trái ngược lại với “chánh đạo” hay “vương đạo”. Trong chính trị kẻ mưu bá đồ vương mang tâm thức bá đạo luôn đi trên con đường lấy bạo cường làm phương tiện, trong đó hàm chứa sự đê hèn của kẻ tiểu nhơn cộng thêm sự tàn độc vô nhân… Để biện minh cho hành động vĩ cuồng tàn bạo đó chúng tung ra những quả mù bao phủ, che đậy âm mưu và hướng người đời về một khung trời tươi đẹp, ngàn hoa rực rỡ…thật tuyệt vời nhưng xa tít ngàn xa…đó là một lý tưởng, mục đích cuối cùng, là cứu cánh của hành động. Muốn đạt được cứu cánh huy hoàng (ảo tưởng) đó thì đương nhiên phải trải qua và chấp nhận những tai ương ngập tràn xương máu mà nơi đây phường bá đạo bắt nhân dân, xã hội phải cam chịu. Tức là chúng lấy “cứu cánh” để biện minh cho “phương tiện”. Điều đáng nói ở đây là cái cứu cánh mà phường bá đạo vẽ nên chỉ là ảo ảnh, là sự lừa dối, tô vẽ, ngụy trang để mỵ người dân. Lấy nhân dân, xã hội làm vật tế thần, làm gạch lót đường, làm công cụ cho phương tiện để phường bá đạo đạt mục tiêu quyền lợi cho cá nhân, bè nhóm.

Trong lịch sử nhân loại xưa nay. Khi người dân đang bị một chế độ cường quyền quân phiệt cai trị hoặc ngoại xâm đặt ách nô lệ lên đầu. Trong một thời điểm nào đó với cơ hội chín muồi để người dân thoát khỏi cảnh lầm than thì luôn xuất hiện những thế lực đối kháng lại giới cầm quyền.Đó là những đạo quân phất cờ khởi nghĩa, những đảng phái chính trị tập hợp quần chúng nhân dân đứng lên đạp đổ tà quyền. Trong giai đoạn này chưa nói đến cái cứu cánh ( của thế lực đối kháng) thật hay ảo mà trước mắt là đánh đổ bạo quyền, lật đổ hôn quân vô đạo. Nếu là giặc ngoại xâm thì giành lại non sông đất nước, đem hòa bình độc lập, tự do cho dân tộc. Cái cứu cánh tươi hồng và chánh đạo (hình thức) như thế trong lúc xã hội và nhân dân đang ngập chìm trong tuổi nhục…thì đại đa số nhân dân từ nông dân thợ thuyền lao động cho đến nhân sĩ trí thức ắt phải nghe theo và dấn thân cống hiến.

Nếu cái thế lực chống lại tà quyền đó là chánh đạo, là thực sự đại diện cho toàn dân thì thật là diễm phúc cho dân tộc và xứng đáng là “Ngọn hải đăng” của dân tộc. Ngược lại, tập đoàn nói trên lại là phường bá đạo thì con đường đi của chúng sẽ thể hiện tính vô nhân, vô đạo… kẻ cầm đầu là “gian hùng” đầy dã tâm và gian ác, dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích riêng tư. Trong lịch sử Trung Quốc tên gian hùng Tào Tháo để lại cho người đời ghê sợ với câu “thà ta phụ người chứ đừng để người phụ ta”. Nếu một dân tộc rơi vào hoàn cảnh này thì sau khi xóa bỏ chế độ cũ, nắm được chính quyền lập nên một thể chế mới, với bản chất tà tâm, vô đạo, cùng những kinh nghiệm rút ra từ thể chế trước thì dân tộc đó, nhân dân đó lại bị rơi vào ngục tối, đau khổ hơn xưa. Mà có khi cả nhiều đời sau chưa xóa được những tàn tích, vết thương do tà quyền bá đạo đó gây ra.

Nói riêng về VN trong những năm 40s TK 20. Với cái cứu cánh chống thực dân Pháp, đưa nhân dân thoát vòng nô lệ thì rõ ràng là mục đích chính danh và vô cùng đẹp đẽ mà tập đoàn CSVN đứng đầu là tên gian hùng HCM (Hồ tập Chương, vì Nguyễn Ai Quốc đã chết vì bệnh lao từ năm 1932) khởi xướng. Cái hào quang cứu nước, cứu nguy cho dân tộc đã đánh động lòng yêu nước của toàn dân từ các nhân sĩ trí thức trong và ngoài nước đến nông dân, thợ thuyền đều sẵn sàng dấn thân và hy sinh mọi quyền lợi từ tinh thần đến vật chất. Những ngôi sao sáng như Ls Nguyễn Mạnh Tường, Bs Dương Quỳnh Hoa, Ls Nguyễn Hữu Thọ, Kts Huỳnh Tấn Phát, Gs Hoàng Minh Chính…v.v…là những bậc trí thức, cuộc đời tương lai sáng lạn… nhưng đều từ bỏ, hy sinh cho đại cục để đi theo tiếng gọi của gian hùng HCM và tập đoàn CSVN mà có biết đâu đó là con đường tử không có lối về do đám gian hùng, xảo trá giăng ra. Như tướng quân đã sa vào “Bát quái trận đồ”, mê cuồng, lần mãi không tìm được “cửa sinh” để thoát trận. Khi biết được mình chỉ là những công cụ, những trang sức rẻ tiền để trang trí và vận hành cho cỗ máy sát sinh, làm phương tiện để đạt đến cứu cánh riêng tư của phường vô đạo thì lúc này tóc đã pha sương… nhìn về tây thì thỏ lặn ác tà…

Nói như thế thì ta cũng không trách gì cái đám bùi nhùi hậu thế của các bậc trí thức nêu trên tự cho là trí thức nhưng tầm nhìn không qua khỏi làn sương mờ của đám gian hùng giăng mắc… để rồi lao vào cuộc sinh tử, máu xương của dân tộc, uống bầu sữa của Mẹ VN, ăn hạt cơm của nông dân Miền Nam, được nhân dân Miền Nam chở che và bảo bọc…tiếp thu đạo lý từ những giảng đường của bầu trời tự do, nhân bản, bác ái… mà hành động và nghe theo phường bá đạo. Tiếc thay đa số những phần tử này không nhận ra con đường vô đạo của CS vô luân mà quay về với dân tộc hay ít ra cũng có những lời phản biện cho dù là yếu ớt nhưng cũng gọi là can đảm như các lão tiền bối đã làm. Ngược lại cho dù trước mắt là bóng tà dương, sương điểm mái đầu… nhưng những kẻ tự xưng là trí thức đó vẫn mãi mê trên con đường tà đạo. Các phần tử này tự xưng là trí thức nhưngtheo tôi là mạo nhận và chúng chỉ là hàng học thức nhưng thiếu tuệ, lùn trí mà thôi.

Nói về tên tội đồ gian hùng HCM thì sử đã ghi hàng trăm ngàn trang để cho hậu thế phán xét. Tuy nhiên nơi đây luận về hai chữ “gian hùng”, để đạt đến cứu cánh là cứu nước thật đẹp đẽ và cao cả. HCM cùng bè lũ tà đạo đã vận hành cỗ xe tàn độc, nghiền nát không biết bao nhiêu là sinh linh, đạp bằng đạo lý để dựng xây một chính quyền, một chế độ đầy bất công trên nền tảng máu xương của dân tộc. So với chế độ thực dân nó còn kinh khủng và gian ác hơn nhiều mà nạn nhân là nhân dân VN. Cái đáng nói ở đây kẻ thủ ác không phải là ngoại bang mà lại chính là những đứa con mang dòng máu từ trăm trứng Lạc-Hồng!!!

Trên hành trình đó, ta còn nhớ là vào thập niên 40-50 thế kỷ trước tên gian hùng Hồ Tập Chương đầy mưu ma chước quỉ, năm 1946 Hồ đã lập nên một chính phủ Liên Hiệp, kêu gọi và tập hợp mọi thành phần trong nhân dân để đủ sức mạnh kháng Pháp với những tên tuổi lớn ngoài đảng CSVN như Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh và nhiều vị có uy tín khác để rồi Hồ dễ dàng ra tay tàn sát những nhân vật có thể cản đường Hồ trong tương lai khi thực hiện bá đạo và sau đó thì chính phủ Liên Hiệp cũng cáo chung khi cáo Hồ đã thực hiện xong âm mưu của chúng.

Song song với những hành động dã tâm trên Hồ còn mật lệnh truy tìm sát hại những nhân vật, tổ chức khác như đức Huỳnh Phú Sổ của Phật Giáo Hòa Hảo, các lãnh đạo của Quốc Dân đảng, Đại Việt đảng, nhóm đệ Tứ cùng các nhà yêu nước như Tạ Thu Thâu, Hồ Văn Ngà…v.v… và bất cứ ai, tổ chức nào mà Hồ cảm thấy bất an cho dù là không đối nghịch. Cái thâm độc này là Hồ học theo Staline vào năm 1940 đã âm mưu cho người ngầm theo dõi sang tận Mexico để giết chết đối thủ Trotskisme sau khi đã loại trừ ông ta ra khỏi đảng cộng sản Liên Xô. Những kẻ gian hùng thường có những điểm tương đồng trên đỉnh cao tội ác. Giống với Tào Tháo ở câu dẫn trên thì Hồ với chủ trương “giết lầm hơn bỏ sót”. Hai thời đại cách nhau hàng ngàn năm nhưng cái bá đạo luôn có sự tương đồng. Khi cướp được chính quyền lập nền thống trị, Hồ tiếp tục lao vào tội ác mà nghìn thu không chuộc được với gần nửa triệu người dân vô tội phải bỏ mình vì CCRĐ và NV-GP rồi gần 5 triệu sinh linh nam nữ thanh niên VN phải phơi xác để làm nhiên liệu đốt dãy Trường Sơn xâm lược Miền Nam VN thực hiện mưu đồ cho Nga-Tàu CS. Sau khi cưỡng chiếm Miền Nam hàng trăm ngàn quân dân cán chính VNCH phải giam mình nơi rừng thiêng nước độc, cơ cực đói khát, đau ốm, khổ sai…rất nhiều người phải bỏ xác ở bìa rừng, sông suối nhờ có bạn cùng cảnh ngộ chôn giúp mà đến ngày nay vợ con còn chưa tìm được cốt xương. Hàng trăm ngàn người dân, đàn bà trẻ nít phải vượt biển ra đi để rồi lớp thì làm mồi cho cá dữ, phụ nữ thì bị hải tặc làm nhục trước mặt chồng con rồi xác cũng chìm sâu vào biển cả…kẻ bị bắt lại thì bị bắn giết, tù đày đánh đập vô cùng tàn khốc…sau khi đã lột sạch bạc vàng, tiền của mang theo. Với tội ác này thì đày xuống mười hai tầng địa ngục để gia hình cũng không vừa… với cụm từ mà CSVN thường dùng là “trời không dung, đất không tha!”.

Sau gần thế kỷ bá đạo hoành hành, nay đã đến lúc quan tài phải đóng nắp. Bởi con đường chính trị trường tồn phải là chính đạo. Từ thời phong kiến xa xưa thuyết Tu-Tề-Trị-Bình của Tam Đạo cũng đã nói lên con đường chính đạo của hàng chính nhân quân tử. Phàm muốn đi vào con đường chính trị thì trước hết phải biết tu thân, thân có chính rồi mới tề gia sau cùng mới trị quốc bình thiên hạ. Cái đạo đức ngày xưa lấy ngũ thường (Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín) làm giường mối. Ma đạo Hồ Tập Chương kêu gọi sĩ phu chung tay cứu nước (chính phủ Liên Hiệp) để dễ dàng tìm cơ hội hạ sát trí sĩ là thứ “phi nhân”. Giết chết một cách lạnh lùng không nương tay đối với người từng cưu mang, nuôi nấng mình và đồng bọn khi người ta có công và vô tội (bà Cát Hanh Long-Nguyễn Thị Năm), để chứng kiến tận mắt cảnh hành quyết này thì Hồ bịt râu, Chinh che mắt để ngụy trang là đồ ” bất nghĩa”. Sau khi đặt ách cai trị thì xem người dân từ già đến trẻ, từ trí thức sĩ phu đến nông dân lao động như cỏ rác, cào bằng ông cũng như thằng, xem lời vàng ngọc của nhân dân, trí sĩ… như lá đổ muôn chiều… là quân “vô lễ”. Xem kẻ thù truyền kiếp là bạn bè, anh em thủ túc, cúi đầu tuân lệnh kẻ ác để hại dân mình là loài “bất trí”. Lãnh đạo mà nói một đàng làm một nẻo… phát ngôn, hứa hẹn bừa bãi bất kể thị phi là phường “bất tín”. Ngày nay “ngài”* 3 ếch Giăng Mắc Ê Rô trong lúc bản thân mình không có một điểm nào trong ngũ thường, không một chữ lận lưng mà đứng trước hàng ngàn SV, Giảng Viên, GS trí thức ở trường Đại Học Quốc Gia Sài Gòn kêu gọi cử tọa phải có “lòng tự trọng” đây là đồ “vô học, vô liêm sỉ”, cổ nhân nói “Nhân vô liêm sỉ hà như vật dã!” ( người mà không có liêm sỉ thì như con vật). Tập đoàn bá đạo CSVN từ Hồ cáo đến Trọng-Sang-Hùng-Dũng ngày nay không một ai có được một phần nhỏ nào trong ngũ thường thì thử hỏi con đường chính trị làm sao tránh khỏi tà tâm và chúng đi vào tà đạo là điều tất yếu. Một điều đắng cay là nhân dân VN phải gánh lấy mọi hậu quả một cách đau thương.

Người xưa đã nói phàm làm chính trị phải chính tâm, thành ý. Phải biết dụng “tâm công pháp”, là thuật đánh động vào lòng người, thu phục nhân tâm. Khi lòng dân không thuận thì một lẽ là sẽ ngoảnh mặt quay lưng không ủng hộ, nhà chính trị trở nên đơn độc. Hai là nổi lên đánh đổ tiêu trừ. Đường nào kẻ làm chính trị mà không biết dụng “tâm công pháp” thì sớm muộn cũng phơi áo rơi đài là điều không tránh khỏi.

Trong lịch sử chống quân Minh, nhà chính trị tài ba lỗi lạc Nguyễn Trãi đã sử dụng “tâm công pháp” một cách hoàn hảo qua việc khi trời vào “tiết lập xuân” ông cho quân lính lấy mật viết lên lá rừng 8 chữ “Lê Lợi vi Quân-Nguyễn Trãi vi Thần”, kiến ăn mật lâu ngày in rõ hàng chữ đó trên lá. Mùa thu lá rụng ở đầu nguồn trôi chảy về xuôi. Nhân dân nhặt được và cho đó là mệnh trời rồi loan truyền khắp chốn. Từ đó nhân dân trên dưới một lòng cùng nhau giúp nghĩa quân chống giặc cứu non sông, đưa cuộc khởi nghĩa Lam Sơn đến toàn thắng, đuổi được quân thù Bắc phương ra khỏi cõi bờ và lập nên nhà hậu Lê vững mạnh truyền lại đến mấy trăm năm. Nguyễn Trãi là đại công thần, trong đó “tâm công pháp” góp phần không nhỏ.

Nhà chính trị lỗi lạc, kiệt xuất Nguyễn Trãi tập hợp nơi ông đủ ba tính năng ưu việt đó là: Đức năng, Trí năng và Tài năng.

Đức năng: Có tài mà không cậy tài, tự mãn… luôn phò Lê Lợi cho đến thành công, một mực là tôi thần với câu “Lê Lợi vi Quân-Nguyễn Trãi vi Thần” hết lòng phò Chúa công lập nên Vương nghiệp, trọn đời xả thân giúp nước. Sau này cả gia tộc bị tru di với vụ án “Lệ chi viên”, nỗi oan khuất ngất trời xanh nhưng vẫn cam lòng nhắm mắt mà không ngửa mặt kêu trời một tiếng! Tỏa sáng một chữ “TRUNG” trong đạo Nho thời ấy- “Quân sử thần tử! Thần bất tử bất trung!” (điều này chỉ đúng với nền chính trị thời phong kiến). Với “đức năng” này xứng đáng lưu danh hậu thế. Mãi đến đời Vua Lê thánh Tông mới được giải oan.

Trí Năng: Dùng thuật “tâm công pháp” một cách hoàn hảo. Viết ” Bình Ngô đại cáo” hào hùng với :

” Dùng đại nghĩa thắng hung tàn.
Lấy trí nhân thay cường bạo”

Lưu sử sách ngàn năm muôn thuở.

Tài Năng: Tinh thông chính trị, quân sự trong chiến tranh.

Mười năm nằm gai nếm mật, lãnh đạo chỉ huy ba quân tướng sĩ. Uyển chuyển trong binh pháp. Biết dụng nhu thắng cương, nhược thắng cường để ở thế yếu (quân ta) thắng kẻ mạnh (quân giặc), dùng thiểu số thắng quân đông.Trong đó dân vận, binh vận, địch vận… đều có đủ. Sau chiến thắng thì đối xử nhân đạo với tù binh, hàng binh rồi sai sứ cầu hòa với Minh triều để tránh can qua… Và cuối cùng đưa cuộc kháng chiến đến thành công mỹ mãn.

Sau khi bình định được giang sơn thì vỗ an bá tánh, ủy lạo quân sĩ và cho về quê quán làm ăn mưu cầu hạnh phúc gia đình, xây dựng kỷ cương triều chính, hoạch định kinh tế, xã hội vững vàng trong thời hậu chiến, trong khi triều đại nhà Hậu Lê mới thành lập ở buổi sơ đầu còn non trẻ với nhiều nhược điểm khó tránh khỏi. Nơi đây tôi phải nói lên một điều rằng Nguyễn Trãi không những là Tài Năng mà là bậc “Kỳ Tài”. Mặt khác Nguyễn Trãi còn là môt nhà văn hóa lớn, văn thơ của ngài con cháu nhiều đời sau cho dù là chính thể nào cũng đều phải học. Hiện nay tên tuổi của Nguyễn Trãi đã vượt ra ngoài biên giới VN.Nguyễn Trãi là danh nhân văn hóa thế giới.

Nhìn về trời Tây, Tổng Thống thứ 16 của Mỹ A.Lincoln nói: “Anh có thể lừa nhiều người trong thời gian ngắn, lừa ít người trong thời gian dài, nhưng anh không thể lừa tất cả mọi người mãi được”. Đó là thể hiện tính trung thực và chữ tín. Câu “Chính phủ của dân, do dân và vì dân” cũng là của ông nói với chiến sĩ khi đến thăm mặt trận Gettesburg bang Pennsylvania ngày 19/11/1863 trong chiến tranh Nam-Bắc. Trần Dân Tiên và tập đoàn CSVN đã “Đạo” câu này làm câu nằm lòng để mỵ dân, trong suốt thế kỷ qua cứ ngỡ là VN “dân trí thấp” không ai biết gì. Thế là Trần Dân Tiên và tập đoàn CSVN vẫn ngón nghề cũ. “Đạo” hết cái này đến cái kia và cứ “đạo và đạo”…mãi không thôi. Nhật ký trong tù là một minh chứng.

Trong cuộc chiến tranh Nam-Bắc (Mỹ) khi tàn cuộc chiến thì “bên thắng cuộc” cấp lương thực, ngựa lừa và các phương tiện sinh hoạt đời sống, sản xuất…cho quân “bên thua cuộc” và được tự do về đoàn tụ gia đình, vợ con chăm lo hạnh phúc mà trong lòng không một chút hận thù. Nơi đây chữ “NHÂN” thật là lớn, lòng bao dung thật bao la…thể hiện con người chính nhân quân tử.Từ đó đất nước mới tiến lên, đẹp tươi và trở thành siêu cường số 1 thế giới như hiện nay là điều dễ hiểu.

Nhìn lại VN. Cũng qua chiến tranh huynh đệ tương tàn.Sau cuộc chiến bom đạn lại là cuộc chiến giữa đảng CSVN và nhân dân còn tàn khốc gấp bội. Hầu hết Nhân dân VN là kẻ thù của đảng. Do đó đã 40 năm qua xác người dân cũng vẫn còn nằm xuống một cách nghiệt ngã, máu nhân dân cũng mãi đổ ra…mà nổi oan khiên khuất tất còn gia tăng khủng khiếp. Ngày xưa trước làn tên mũi đạn người dân còn dắt díu nhau chạy loạn (tản cư, chạy giặc). Ngày nay dưới sự dã man, hà khắc của bạo quyền CS người dân biết tránh nơi đâu cho trời khỏi nắng? Trai gái, già trẻ đành chết tức tưởi ở đồn côn an, đầu sông cuối bãi…trong những trận cướp bóc khảo tra, cả nơi công viên giữa lòng thủ đô của một đất nước “thiên đường, miền đất hứa của loài người trên thế giới” mỉa mai thay lực lượng hại dân lại mang tên có chữ NHÂN DÂN thòng theo sau. Người xưa nói “Hà chính mãnh ư hổ” là hoàn toàn chính xác cho thiên đường Xã Nghĩa VN ngày nay.

Con đường chính trị của CSVN là con đường bá đạo, dùng bạo lực để mở lối, dùng thủ đoạn đê hèn để triệt hạ anh em hầu tóm thâu quyền lực, bất chấp mọi bất công, vô đạo, dã man. Lấy lừa dối làm phương châm để thực thi bá đạo…bằng mọi cách để đạt được cứu cánh chính trị của riêng mình cho dù hậu quả sẽ ra sao! Cụm từ “Tổ Quốc”, “Nhân Dân” hầu như không có vị trí trong trái tim của những người CS.

Qua gần thế kỷ-Vũ đài chính trị VN đầy máu và nước mắt. Do đó một số người vì quá hãi hùng cảnh máu lửa can qua…cảnh dối lừa, gạt gẫm nhau, đạp lên đầu, lên mạng sống của nhau để tranh giành vị trí…nên ngán ngẫm và có cái nhìn phiến diện và cho rằng chính trị là thủ đoạn, là hiểm ác lọc lừa… là chưa trọn ý nghĩa của nó.

Một điều đơn giản rằng trong thời gian dài qua những nhà chính trị chính danh, chánh tâm thành ý, những nhà chính trị vương đạo đa phần đã bị bọn bá đạo dùng mọi thủ đoạn đê hèn ám toán, hãm hại trong đêm trường tăm tối của chính trường VN đầy phức tạp nên vắng bóng trên vũ đài chính trị khi người dân chìm ngập trong tang tóc lầm than máu lửa, dưới bạo quyền khát máu trong thời gian dài…

Thật ra chính trị có hai mặt trắng đen, chính tà rõ rệt. Như Nguyễn Trãi tôi dẫn ở trên là bậc chính nhân quân tử, nhà chính trị lỗi lạc tài ba với tư duy vương đạo đưa Tổ Quốc Nhân Dân thoát khỏi ách nô lệ lầm than, xây dựng triều chính vững mạnh, sơn hà xã tắc đẹp tươi, nhân dân no ấm hàng mấy trăm năm.

Trong lịch sử thế giới, các nhà hiền triết cũng là những nhà chính trị tài ba. Đức Khổng phu Tử cũng là một nhà chính trị, tư tưởng của ngài đã trở thành “Đạo” (đạo Nho) cho nhân dân nhiều nước học theo tuy sau hàng ngàn năm có những khía cạnh trong triết lý của ngài rơi vào lạc hậu với thời đại, nhưng giờ đây bọn CSTQ lợi dụng ánh hào quang của ngài mà thực hiện mưu đồ đen tối trong hành trình thực thi “Giấc mơ Trung Hoa” một cách vỹ cuồng. Triết gia  Platon, Socrates, Aristotle…cũng đều là những nhà chính trị, những tư tưởng và phát ngôn của các vị đa phần đã trở thành khuôn vàng thước ngọc, là danh ngôn cho người đời tâm niệm và noi theo.

Chính trị như Hitler, Lê Nin, Staline, Mao trạch Đông, Hồ tập Chương, Saddam Hussein, Gaddafi, Polpot, dòng họ Kim Bắc Triều Tiên, anh em nhà Fidel ở Cu Ba…là những phường bá đạo vô nhân. Hàng trăm triệu người dân vô tội phải bỏ mình oan ức để lót đường cho tham vọng bá quyền vô đạo, để đạt được cái cứu cánh chính trị ngông cuồng vô luân của chúng.

Tuy nhiên nền chính trị bá đạo không bao giờ tồn tại bởi một lẽ duy nhứt nói về tâm linh thì con đường bá đạo nghịch với luật “càn khôn”, thiếu vắng chữ “Nhân” thì khó mà tồn tại lâu dài. Nói về luật sinh tồn thì loài người tùy theo đặc thù của giống nòi, dân tộc… của xã hội nơi đó mà có sức chịu đựng nông sâu. Khi lòng người bị đè nén, sức chịu đựng đến tận cùng thì sức bật và trổi dậy càng khủng khiếp tạo thành cơn địa chấn, lửa hận bùng lên đốt cháy tà quyền là điều tất yếu.

Nơi chính trường VN hiện nay lò lửa nhân quyền, dân chủ đang ngùn ngụt cháy. Bá đạo đã đến hồi cáo chung. Chúng rối mù chạy tung khắp hướng. Chia nhau kẻ Bắc người Nam, kẻ Âu người Mỹ… mong có được phép màu để hóa giải kiếp tai. Tuy nhiên đất trời đã nổi cơn cuồng nộ, lòng dân vốn vị tha nhưng đã sôi sục máu căm hờn. Nhân dân VN nhất là trí thức, tuổi trẻ đã ngoan cường bước qua lằn ranh của sợ hãi, thực hiện cái quyền năng mà đất trời, dân tộc đã trao. Giờ đây lũ cáo Hồ tà ma bá đạo có mở bừng đôi mắt mà nhìn lại sự ngạo nghễ, ngông cuồng quá độ của mình cũng đà quá muộn. Linh hồn cùng xác thân của chúng đã nằm gọn trong cỗ quan tài. Chiếc búa và những cây đinh đã ở trong tay các nhà yêu nước. Ngoài trời dông bão mịt mù sương khói-Nắp quan tài đã đóng!

*”Ngài”=con tằm. Như câu “râu hùm hàm én mày ngài…” (Ng-Du) Ở đây tôi chơi chữ, để chỉ bọn bá đạo CSVN như loài tằm. Mà tằm thì nó ăn dữ lắm…( Tham nhũng) trong dân gian có câu “ăn như tằm ăn dâu…”. Chữ “Ngài” dùng cho Vương đạo là ý nghĩa tôn trọng. (Còn tiếp).

7 phản hồi to “Chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới: hiện tại và tương lai.”

  1. Khách Says:

    Các Dư Lợn Viên – như thằng Trần Nhật Quang, nếu yêu đảng Lợn CSVN, yêu chế độ độc tài:
    – Hãy xin làm công nhân, xung phong lên Tây Nguyên mà khai thác bauxite, cống nạp cho quan thày Trung Cộng.
    Lợn!

  2. GV VN Says:

    GS David Thiên Ngọc phân tích và lý luận quá sắc bén. Các bài viết và các công trìn nghiên cứu của GS từ trước giờ luôn là thế! Cảm ơ GS David, cảm ơn BĐX nhiều.

  3. Giặc cờ đỏ Says:

    Bản chất của chủ nghĩa cộng sản, chống lại loài người: không gia đình, không tổ quốc, không tâm linh. Với bản chất như vậy, cộng sản đạt đến tận cùng và không giới hạn của tội ác. Học thuyết CNCS được viết ra bởi Mác- Ăng ghen, loại trí thức căm thù gia đình, xã hội loài người, tôn thờ Quỉ xa Tăng, làm nền tảng cho học thuyết này. Sau này Lê nin, Stalin, đã thực hiện học thuyết này bằng chuyên chính vô sản, các giai cấp khác không có tư cách tồn tại ngoài giai cấp công nhân, các giai cấp khác phải được tẩy nào, bằng tuyên truyền, bằng nòng súng, bất kể họ là ai, người trong gia đình, hàng xóm, quê hương, đồng bào. Chủ nghĩa cộng sản đã lợi dụng được mọi tầng lớp đông đảo xã hội, với các chiêu bài: nếu nước mất thì chiêu bài giải phóng dân tộc, lực lượng nào đó lãnh đạo dất nước thì chiêu bài chống người bóc lột người. Mục đích chính của những người cộng sản là giành chính quyền. Sau khi giành được chính quyền với bản chất tam vô, chúng biến tất cả dân không cộng sản thành công cụ, nông dân mất đất tổ tiên bất kỳ lúc nào với chiêu bài đất đai sở hữu toàn dân, nhà nước quản lý, thực chất là pháp luật hóa việc cướp đất của nông dân vào tay cộng sản lãnh đạo địa phương kết hợp với các doanh nghiệp sân sau của cộng sản. Còn giai cấp công nhân, là nạn nhân của công sản cấu kết với nhà đâu tư, lương thì thấp, mọi chế độ an sinh hầu như không có, hiểu biết pháp luật hạn chế, một tầng lớp gần như bị xã hội bỏ rơi, lực lương công đoàn cơ sở là chỗ dựa duy nhất, lại là cánh tay nối dài của chính quyền và doanh nghiệp. Thực tế, thì CNCS đã xây dưng thành công, nhưng không phải với xã hội, mà với tầng lớp lãnh đạo cộng sản: Không cần làm, muốn thỏa mãn thì đi cướp đất để bán, trong doanh nghiệp NN thì ăn cắp cả hệ thống. Cộng sản vô tổ quốc, nên khi cần chúng bán cả nước. Cộng sản thành công bởi sự dối trá, đất nước nghèo nản, dân trí thấp, thoát ly sau chiến tranh là mản đất màu mỡ cho cộng sản cắm rễ, phát triển ( ĐaLạtMa). Khi mà sự thật được phơi bầy cho mọi tầng lớp xã hội biết thế nào là cộng sản, thì ngày tàn cộng sản sẽ đến. Cộng sản không thể ngăn cản được internet, ngăn cản được sự thật, với bản chất cướp không thay đổi, chúng càng giàu lên, các giai cấp khác nghèo đi một cách bất công, sự thay đổi xã hội sẽ sảy ra, khi mà mọi tầng lớp nhân dân không công sản bị thua thiệt bất công. Cách mạng xã hội sẽ sảy ra, khi mà tại một thời điểm ngẫu nhiên nào đó, sự tổn thương quyền lợi sâu sắc của mọi tầng lớp lao động gặp nhau tại một điểm, ít ai ngờ tới, ngay cả với các nhà phân tích chính trị trong và ngoài nước, cộng sản lúc đó bất ngờ bị tiêu vong.

  4. D.N.L. Says:

    Chủ nghĩa CS.chỉ còn là qúa khứ đối với phương Tây,sau những
    hiện thực thảm khốc mà CS.gây ra ở Kampuchia,Bắc Hàn,Trung
    Quốc,Liên Xô (cũ),Cuba,VN.(thời cải cách ruộng đất) v.v.
    Hiện tại thì chế độ CS.đang thoi thóp ở vài nước “ngu trung” với
    chủ nghĩa đó nhưng lại đang cầu xin bọn tư bản đem tiền vào mà
    hà hơi,tiếp sức hầu sống sót để phát triển như VN.ta chẳng hạn.
    Nước Nhật cho VN.vay (dạng viện trợ) 21 tỷ đô trong vòng 20 năm nay và trong số các nước nghèo ở Đông Nam Á thì VN.vay nhiều nhất từ ngân hàng thế giới (WB.) cho đến thời điểm này.
    Về “tuổi thọ” thì chủ nghĩa CS.hoàn toàn không có tương lai !

  5. Khách Says:

    Trong các xã hội văn minh dân chủ trên thế giới, các đảng phái chính trị hiện nay không đảng nào dám tôn vinh “lý tưởng” của mình lên thành”chủ nghĩa”. Trước đây trong cương lĩnh của đảng Xã hội Dân chủ ở Đức cũng có “CNXH”, nhưng nay họ không còn dám nhắc tới, mà chỉ nói đến xây dựng một xã hội văn minh, dân chủ, công bằng, “kinh tế thị trường mang tính xã hội”.
    Chữ “chủ nghĩa” đã bị đồng hóa với “cực đoan”, vì nó phản cảm, không được lòng dân, mang tính độc đoán, phi dân chủ!
    Còn “CNCS”, đó là “chủ nghĩa” hão huyền, không tưởng (ở phương Tây, họ dùng từ Hy lạp “utopia” cho CNCS – nghĩa đen là ” không có ở nơi nào”).
    Những kẻ mang danh đảng CSVN chỉ là một lũ lừa bịp, nhất là những thằng GS, TS có bằng chuyên môn ngành “bảo vệ đảng”. “Lú” để mà lừa bịp nhân dân – ” mục đích biện minh cho phương tiện”?
    Đảng CSVN nguyên hình là đảng của lũ Lợn!

  6. TIN & BÀI THỨ HAI 6-4-2015 | Ngoclinhvugia's Blog Says:

    […] Chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới: hiện tại và tương lai.  (David Thiên Ngọc -Trần Thiên Đức   –   Blog Bà Đầm Xòe)   05/04/2015 […]

  7. bộ đội cụ Hồ Says:

    Tôi GHét Hồ Chủ Tịt nói dối: “KHÔNG CÓ GÌ quí hơn ĐỘC LẬP, TỰ DO”, thật là giả dối bỉ ổi. Các bạn phải sửa lại cho đúng như sau: “ĐỘC LẬP, TỰ DO quí giá hơn KHÔNG CÓ GÌ ty tỷ lần” nha. Bác Hồ là đệ nhất ĐẠi Bịp xứ An nam ?

    Trăm năm Kiều vẫn là Kiều,

    Đảng ta ăn hại là điều đương nhiên.

    Cướp dân, Bán NƯớc như điên,

    GẠc Ma dâng Khựa chẳng viên đạn nào (?)

    Đảng ta – cái Đảng-tầm-phào,

    Sống: bợ… đít Tàu – Chết: thối như… phân.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: