Một Thơ, một Văn của Giáo sư  David Tran ( Thiên Ngọc).

Bà Đầm Xòe:

Theo tin tức từ nước Mỹ, David Thiên Ngọc, một cây bút tiếng Việt nổi tiếng trên không gian mạng, vừa được Hội đồng Giáo Sư bang Illinois USA – nước Mỹ – phong hàm Giáo Sư với tên thật: David Tran. Chủ trang blog Bà Đầm Xòe trân trọng chúc mừng David Tran.

Thể hiện sự trân trọng, chủ blog Bà Đầm Xòe xin đăng cùng lúc hai bài mới viết trên điện thoại của Giáo sư, gồm một bài thơ có tên “Tìm em đêm 30” và bài luận: “Tản mạn màu trắng trong đêm 30 tháng 4 đen”. Mời các bạn cảm nhận.

TẢN MẠN MÀU TRẮNG TRONG ĐÊM 30 THÁNG 4 ĐEN.

– Những đêm gần đến ngày Quốc Hận 30/4 đen, nằm trăn trở cho vận mệnh nước nhà, lòng bồi hồi nhớ lại thời chiến tranh máu lửa của hơn 40 năm qua trên quê hương yêu dấu. Trong đáy lòng tôi và trong cả những giấc mơ, chiến tranh hiện về từ trong tiềm thức, hình ảnh của cuộc chiến tranh toàn một màu trắng rợn người.

Không phải của màu trắng tinh khôi tinh khiết, không là màu trắng của cái trinh nguyên của những nụ hoa vừa chớm nở hay của cái phấp phới trinh nguyên của những bông luá ngậm sữa khi đồng lúa dậy thì, của gái xuân của một thời hoa bướm… Mà màu trắng của đống xương vô định, của những vành khăn tang trên đầu của những người vợ trẻ đang tuổi đôi mươi và cả những trẻ thơ chưa biết nhiều về người cha anh hùng của nó đã anh dũng nằm xuống cho quê hương đất nước.

Màu trắng của bia mộ ở nghĩa trang, của những tờ giấy vàng mã tung bay trong gió, vương vãi dọc theo đường của một đám tang vừa mới đi qua.

Màu trắng của gió cát mịt mù của bãi bờ chập chờn nhờ nhợ mờ ảo trong sương đêm dưới ánh trăng ngà nhạt nhoà mờ tỏ trong buổi giả từ quê hương, trốn chạy bạo tàn chia lìa quê cha đất tổ và xa xa là ánh sáng chói loà, trắng dã của nòng súng AK khạc ra ngàn tia chớp, cướp trắng cuộc đời của một thế hệ với cõi lòng trong trắng đang vẽ những đoá hoa tươi thắm trên tờ giấy trắng chữ S Việt Nam.

Kẻ sống sót cắm đầu chạy đi mang theo tâm trạng trắng tay của người thua cuộc. Của những mái đầu nhuộm trắng muối nhiều hơn tiêu trong khi chưa đến tuổi già của những bà mẹ ông cha vì lăn lộn trong xã hội chiến tranh… vì những tin mất con qua tờ báo tử.

Cùng với màu trắng của những đôi mắt đợi chờ, những dòng lệ trải dài khắp nẻo đồng quê, bờ sông luống mạ… và lạnh người hơn là màu trắng của của những con sóng bạc đầu đã gầm thét nhấn chìm và nuốt đi hàng vạn vạn người liều chết ra đi tìm hai chữ tự do tận bên kia bờ đại dương trắng xoá. Nghĩ đến đây lòng bỗng nhớ mấy vầng thơ của thi sĩ Nguyễn Bính lan man với màu trắng:

“… Có một chiếc xe màu trắng đục.

Hai con ngựa trắng xếp hàng đôi,

Mang theo một chiếc quan tài trắng…

Và những vòng hoa trắng lạnh người.

Theo bước những người khăn áo trắng.

Khóc hồn trinh trắng mãi không thôi…”

Nơi đây tôi liên tưởng đến cái hồn trinh trắng của những con dân yêu nước Việt Nam đã và đang bị loài quỉ dữ đạp chà, dày xéo và phủ lên đó một màu máu hôi tanh nhằm làm hoen ố sự tinh khôi của hồn thiêng dân tộc. Những tấm lòng như Phương Uyên, Phong Tần, Minh Hạnh, Thanh Nghiên, Hoàng Vi, Thục Vy, Minh Hằng, Thúy Quỳnh, Thị Nga… cho dù có bị nhận xuống bùn đen vẫn toát lên một màu tinh khiết, trắng trong. Rồi đây lịch sử và nhân dân sẽ “Xoá Trắng” những bản án phi nhân, bất công và tàn bạo.

Từ trong cuộc chiến và sau 40 năm nhân dân MNVN bị cướp trắng, trong tôi luôn ám ảnh một màu trắng với nhiều trạng thái, nhiều ngữ cảnh… Nhưng tôi tin chắc rằng tổ quốc và hồn thiêng sông núí sẽ giúp cho nhân dân xua đi thế lực bạo tàn, rác rửi hôi tanh để cho những dòng sông, con suối, ruộng đồng VN được trắng trong. Viết những dòng này trong những đêm dài trước ngày 30/4 đầy uất hận… sau khi thắp một nén hương tưởng nhớ về những anh hùng liệt sĩ và nghiêng mình ngã mũ bái phục các nhà dân chủ yêu nước VN hiện nay đang ngập chìm trong bể trầm luân.

TÌM EM ĐÊM 30.

GS David Tran ( Thiên Ngọc )

Anh đốt lửa tìm em đêm hôm ấy.
Đêm ba mươi sương khói mịt mù…
Cả đất trời không một lời ru.
Thay bằng tiếng thét gào trong lửa đạn.

Đêm ba mươi tỏ mờ… nước mây chạng vạng.
Dìu dắt, bế bồng lánh nạn cộng nô.
Em đi về mô? Chị đi về mô?
Mà nét mặt cơ hồ…chồng con thất lạc!

Tôi chạy hướng này, còn em băng hướng khác.
Vạn gia đình tan tác cảnh chia ly.
Ôm nỗi sầu bi…
Đất nước còn gì trước rừng gươm-đao-lê-mác!

Sau đêm đó! Khắp vùng vang tiếng nhạc.
“Bác cùng chúng cháu hành quân”
Hòa với “mùa xuân đại thắng”.
Để vạn người đầu trắng khăn tang.

Ta mãi tìm em…lê la khắp nẻo đàng.
Lúc bưng biền, khi ra cửa biển.
Tìm em ta biết tìm đâu?
Hỡi đôi mắt nâu buồn… xa xôi diệu vợi!

Em về đâu? Về đâu chờ ta với!!!
Giặc kéo về tràn ngập cả quê hương.
Chiều hạ vàng…nơi đất khách tha phương.
Được tin ngày đó…đêm 30 quốc hận.

Giặc bắt em rồi thi nhau mấy bận…

Hiếp em!
Xác thân gầy vùi nơi đáy vực đầm sâu…
Trời bão dông mây xám phủ một màu.
Tôi chết lặng giữa đêm trường lạnh giá.

Đêm nay! Cuối xuân đầu hạ.
Nén hương lòng cho tất cả dân tôi.
Đốt lửa lên đi cho rực sáng núi đồi…
Cho đồng nội, phố phường thiêu xác giặc.

GS David Tran ( Thiên Ngọc )

3 phản hồi to “Một Thơ, một Văn của Giáo sư  David Tran ( Thiên Ngọc).”

  1. GV VN Says:

    Cái tầm của tác giả David Thiên Ngọc tôi thấy không cần phải dài dòng học hàm này nọ mà nó đã toát lên sắc màu, hương vị từ nhiều trang viết của tác giả trong nhiều năm rồi. Nhưng dù sao tôi cũng chúc mừng! David Tran thật xứng đáng. Cảm ơn David Tran-cảm ơn Chủ Blog BĐX đã cho độc giả thưởng thức những bài thơ, văn hay của tác giả trong mấy năm qua. Tôi nhớ không lầm mấy năm trước GS David Thiên Ngọc cũng có tặng thơ cho Nhà thơ Nguyễn khoa Điềm UVBCT trưởng ban tuyên giáo T.Ư, bộ trưởng TTVH CSVN.

  2. vivi099 Says:

    Mẹ đi tìm con đêm ba mươi
    Giữa tiếng hô reo hò giải phóng
    Có tiếng nghẹn ngào bờ mi nóng
    Lệ khô mù rừng rú con về !

  3. Người Đất Cát Says:

    Tự hào quê hương Việt Nam……

    Thiêng Liêng Lá CỜ VÀNG

    Tung bay… tung bay… lá Cờ Vàng,

    Cờ Ba Sọc Đỏ rất hiên ngang.

    Qua bao bão giông Cờ vẫn đứng,

    Rợp khắp năm châu bóng Cờ Vàng.

    Quê hương máu lửa, Cờ ly biệt,

    Cờ ôm Hồn Nước dạ sắt son.

    Qua giấc Nam Kha, Cờ trở lại,

    Ngạo nghễ hơn xưa, Vàng hơn xưa.

    (Người Đất Cát – bộ đội cụ Hồ)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: