ÔNG TRỌNG CẦN PHẢI ĐI MỸ

Nguyễn Thanh Giang

Qua lời ngỏ của ngoại trưởng John Kerry, chính phủ Mỹ đã mời ông Nguyễn Phú Trọng sang thăm Hoa Kỳ. Có lẽ hàng loạt hoạt động ngoại giao, kể cả chuyến thăm Hoa Kỳ của đại tướng Trần Đại Quang, bộ trưởng Công an Việt Nam, đang tích cực dọn đường cho chuyến đi này. Tuy nhiên, tin cho hay, cho đến giờ, Tổng thống Barack Obama không định tiếp ông Nguyễn Phú Trọng tại Phòng Bầu dục trong Nhà Trắng. Không biết rồi ông Nguyễn Phú Trọng có sẽ đến Hoa Kỳ, đến thì ông sẽ làm gi? Xin nêu mấy suy nghĩ về chuyện này:

Về phía tổng thống Barack Obama, ai cũng biết đây là lời mời bất đắc dĩ. Ngoài cái tội vi phạm nhân quyền, chà đạp dân chủ, ông Nguyễn Phú Trọng không có tư cách gì để được tổng thống Hoa Kỳ mời mọc, tiếp đón cả. Thực tế cho thấy, các Tổng thống Mỹ không kênh kiệu, không xem thường nhược tiểu như bọn Đại Hán. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, chủ tịch Trương Tấn Sang, thủ tướng Phan Văn Khải đã từng được tiếp trong Phòng Bầu Dục. Tiếp đón một khách mời của chính phủ theo nghi thức nào là vấn đề quy định lễ nghi của nhà nước Hoa Kỳ. Tuy nhiên chúng tôi mong rằng, vì quyền lợi của nhân dân Việt Nam cũng như vì lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ, Tổng thống hãy nhân nhượng đến mức tối đa để chuyến viếng thăm vẫn được diễn ra suôn sẻ. Hạ mình xuống để chièu chuộng đối phương trong trường hợp này sẽ được xem là sự hy sinh của Tổng thống. Hy sinh vì quyền lợi của nhân dân Việt Nam và vì lợi ích quốc gia Hoa Kỳ. Sẽ không vì thế mà tầm mức của Tổng thống bị hạ thấp trước một đối tượng chẳng đáng gì. Dẫu sao, chắc Tổng thống cũng nhận thức được rằng đàng sau cái hình nhân ấy là một dân tộc rất đáng ngưỡng mộ, rất đáng tôn kính, như bất cứ dân tộc nào trên thế giới.

Về phía ông Nguyễn Phú Trọng. Ông nên tỉnh táo để tự đánh giá mình. Cuộc bỏ phiếu tín nhiệm trong Bộ Chính trị tại Hội nghị Trung ương 10 của ĐCSVN vừa qua đã xếp ông ở hàng thứ 8. Tại đây, người bỏ phiếu phần nhiều trực tiếp chiụ ơn mưa móc của ông và mong còn được ông tiếp tục tiến cử trong Đại hội XII sắp tới. Nếu đưa ông ra cho quảng đại nhân dân bỏ phiếu thì chắc kết quả thảm hại hơn nhiều. Không ai thành kiến, tư thù gì ông. Người ta đánh giá ông qua lời nói, qua hành động cụ thể của ông. Ông sợ Trung Quốc hay cá nhân ông chịu ơn mưa móc sâu nặng của họ mà ông luôn luôn lấp liếm bao che cho họ. Khi họ đã thành lập thành phố Tam Sa trên hầu hết Biển Đông của ta, cắt cáp thăm dò dầu khí của ta, bắn giết ngư phủ của ta …, Quốc hôi đòi được nghe báo cáo tình hình Biển Đông, ông gạt đi không cho ai được nói, được nghe. Dàn khoan HD 981 ngang nhiên kéo đến chọc vào lãnh hải của ta lúc ông đang chủ trì Hội nghị Trung ương nhưng ông lờ đi không thông báo, cũng không tỏ thái độ gì. Sao lại vô cảm, vô trách nhiệm đến thế được!

Ông giành lấy quyền chỉ huy chống tham những từ tay thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để rồi không làm được gì nên hồn mà còn bao biện cho tham nhũng. Ông thanh minh: Đường Tăng đi thỉnh kinh còn phải hối lộ. Ông dọa: đánh chuột sẽ vỡ bình.

Mang danh giáo sư-tiến sỹ nhưng ông không biểu lộ được trình độ tương đương. Đăng đàn ở đâu, buông tờ giấy ra là ông ăn nói rất chuệnh choạng. Ngay các văn bản soạn sẵn của ông đọc lên không những không có hồn, không có bóng dáng thực tế mà chỉ trình bầy những kiến thức chính trị Mác-Lê-Mao sơ cứng, cũ mèm như trong giáo khoa Trung học Phổ thông. Vậy mà ông dám đem đi thuyết giảng ở Cuba, làm cho tổng thống Brazil Dilma Rousseff – thuộc đảng Công nhân cánh tả thân Cộng sản – mà cũng thấy quá chối tai, vội vàng tuyên bố cắt bỏ lời mời đối với ông. Cán bộ trong Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết trong lịch sử quan hệ quốc tế, chưa bao giờ Hà Nội bị một vố bất ngờ và mất thể diện đến như vậy!

Ấy thế mà, được Giáo hoàng và một số thủ lãnh EU tiếp vào cuối tháng 1.2013 ông hý hửng khoe khoang kiểu AQ: “Mình phải như thế nào thì người ta mới mời chứ!”. Ông không biết rằng chỉ vì cần hội nhập với cái địa thế chính trị rất đáng quan tâm, cái tiềm năng rất đáng trân trọng của dân tộc Việt Nam, của đất nước Việt Nam mà người ta phải dằn lòng mời một người như ông?

 

Được Hồ Cẩm Đào cử đặc phái viên sang chúc mừng, ông vênh vang coi như mình là nhất. Ông phỉ báng cả các bậc tiền nhiệm: Chưa bao giờ ngay sau Đại hội, một số đảng anh em như… Đảng Cộng sản Trung Cộng cử đặc phái viên của Tổng bí thư, Chủ tịch nước sang gặp Tổng bí thư ta để trực tiếp chúc mừng thành công của Đại hội”!

Đến thăm Cuba, Bắc Triều Tiên, Trung Quốc, ông được tiếp đón như người lãnh đạo cao nhất, còn hơn nguyên thủ quốc gia, chủ tịch nước, ông được ở nhà khách nhiều sao nhất, ngồi xe sang nhất với hai hàng môtô hộ tống, được mời duyệt đội quân danh dự, có 21 phát đại bác chào mừng, được mời tiệc quốc yến. Đi đâu ông cũng hý hửng khoe về 21 phát đại bác. Ông có chắc chắn đấy là biểu hiện tôn kính cá nhân ông hay chỉ cùng cảnh ngộ mà người ta muốn tô son trát phấn cho nhau, khích động nhau. Chính vì vậy ông càng mê man lú lẫn đến mức dám ngang nhiên tuyên bố: “Hiến Pháp đứng sau cương lĩnh của Đảng”, “Quốc hội là thể chế hóa các nghị quyết và quyết định của Trung ương và Bộ Chính trị”. Ông có biết như vậy là Đảng trắng trợn ăn cướp quyền dân chủ, quyền con người của cả dân tộc không? Nếu tôi nhớ không nhầm thì chưa Tổng Bí thư nào cuả ĐCSVN lộ liễu, trâng tráo đến vậy.

Nghĩ rằng, lịch sứ ĐCSVN rồi sẽ không xếp ông cùng hạng được với, ngay cả các vị ít học như Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu mà may lắm ngang với Nông Đức Mạnh.

Cho nên, mong rằng ông đừng đòi hỏi gì nhiều mà bằng mọi giá yết kiến cho được tổng thống Barack Obama càng sớm càng tốt.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã ghi được dáu ấn nâng tầm quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ lên mức đối tác toàn diện. Lẽ ra trong chuyến đi này ông phải nâng tầm lên được mức đối tác chiến lược. Tuy nhiên, ai cũng biết trông mong ở ông về việc này là chuyện “rau diếp làm đình”. Vấn đề chỉ còn là yêu cầu ông phải ra sức tạo điều kiện cho Việt Nam được gia nhập Hiệp ước Thương mại Xuyên Thái Bình Dương TPP ngay trong năm nay.

Chỉ e rằng Trung Quốc lại xui khôn xui dại ông như đã xui Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu ngăn trở Phan Văn Khài trì hoãn Việt Nam vào WTO chờ Trung Quốc vào trước!

Chỉ vào TPP Việt Nam mới cơ may cứu vãn được nguy cơ sụp đổ kinh tế.

Ký được Hiệp uớc Thương mại Việt Mỹ, vào được Tổ chức Mậu dịch Quốc tế WTO, năm 2014 kim ngạch thương mại hai chiều Việt – Mỹ đã đạt 36,3 tỉ đô la, trong đó kim ngạch xuất khẩu đạt 30,6 tỉ đô la, nhập khẩu đạt 5,7 tỉ đô la. Như vậy năm 2014 Việt Nam xuất siêu qua thị trường Mỹ 24,9 tỉ đô la, mức xuất siêu cao nhất từ trước đến nay. Vượt qua nhiều đối thủ trong ASEAN, năm 2014 Việt Nam trở thành nước xuất khẩu số 1 vào thị trường Mỹ. Nhờ xuất siêu được sang Mỹ cán cân thương mại Việt Nam mới có nguồn bù cho khoản nhập siêu từ Trung Quốc gần 29 tỷ đô la năm 2014.

TPP sẽ là một cơ hội to lớn hơn đối với Việt Nam. Nó dắt dẫn bước tiến hợp lý tiếp theo cho Việt Nam hội nhập sâu thêm vào nền kinh tế toàn cầu. Nhờ các rào cản bị dỡ bỏ, hiệp định thương mại tiêu chuẩn cao này sẽ mở ra những xa lộ thương mại mới, những cơ hội hấp dẫn cho các doanh nghiệp và doanh nhân Việt Nam. Một khi được làm thành viên của TPP, doanh số xuất khẩu của nước ta sẽ tăng dần lên 2 rồi 3 lần trong 5 -10 năm tới, mức sống của đồng bào ta sẽ bắt kịp Thái lan và kỹ nghệ của ta sẽ có dịp phát triển theo gương của Đài loan và Hàn Quốc.

Điều quan trọng là ông Nguyễn Phú Trọng phải tích cực đổi mới tư duy. Thẳng thắn hơn, ông phải cải tạo cái tư duy cũ mèm, sơ cứng, lạc hậu đến mức như là phản động của ông. Phải từ bỏ cái gọi là chủ nghĩa xã hội, từ bỏ tư tưởng thần phục Trung Quốc để chủ động tích cực cầu thân với Hoa Kỳ. Không thể duy trì đường lối đu dây, ngả hẳn theo Hoa Kỳ là yêu cầu bức thiết, là mệnh lệnh nghiêm cẩn của tình hình thực tế. Ngả hẳn theo Hoa Kỳ không chỉ để có nước giầu, dân mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh mà còn để bảo toàn được độc lập dân tộc, lãnh thổ, lãnh hải. Không có Hoa Kỳ Việt Nam rất khó đương đầu với ý đồ xâm lăng tàn bạo của Đại Hán.

Tất nhiên không bao giờ nên chọc giận Trung Quốc. Mềm mỏng, hữu nghị nhưng kiếm chế, thậm chí khuất phục được đối phương là nghệ thuật, là tài năng của người lãnh đạo. Vả chăng, cũng phải có cả cái uy của một người bạn chiến lược như Hoa Kỳ đứng sát một bên thì mới buộc Trung Quốc tự kìm chế bớt cái thói tham lam, ngông cuồng Đại Hán của họ.

Cầu thân để thiết lập được quan hệ đối tác chiến lược với Hoa Kỳ không dễ nhưng không phải không làm được ngay trong ngày một ngày hai. Sự trỗi dậy của Trung Quốc về kinh tế và chính trị cùng với nguy cơ khống chế lưu thông trên Biển Đông đang là mối lo ngại của Mỹ. Trong chiến luợc xoay trục an ninh qua Châu Á-Thái Binh Dương, bên cạnh Nhật Bản chắc chắn Hoa Kỳ xem Việt Nam là đối tác quan trọng nhất. Việt Nam không chỉ có quân cảng Cam Ranh mà còn có tiềm năng quân sự yểm tàng từ Bạch Đằng, Đống Đa.

Dù còn e ngại những người lãnh đạo, Hoa Kỳ không thể không ngưỡng mộ dân tộc Việt Nam. Hoa Kỳ cần Việt Nam.

Nhất là vừa qua tổng thống Obama đã bổ nhiệm một Đại sứ rất tha thiết với Việt Nam, ông Ted Osius mà trong buổi nói chuyện ở trường Đại học Tổng hợp Hà Nội mới đây ông đã nhiều lần hứa hẹn “Không có gì là không thể”.

Mong ông Trọng sẽ đến Mỹ và sẽ làm được những gì cần thiết nhất có thể.

Hà Nội 22 tháng 3 năm 2015

Nguyễn Thanh Giang, Số nhà 5, ngõ 341 đường Trung Văn, Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội, Hotline: 0984 724 165

14 phản hồi to “ÔNG TRỌNG CẦN PHẢI ĐI MỸ”

  1. chiên da diết kiến nghị Says:

    Ông Nguyễn Thanh Giang viết bài này lú ngang bác Cả Trọng .

    “Ông giành lấy quyền chỉ huy chống tham những từ tay thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để rồi không làm được gì nên hồn mà còn bao biện cho tham nhũng”

    Đúng . Bác Cả Lú đáng lẽ phải để trách nhiệm chống tham nhũng cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng . Chỉ có Thủ tướng NTD mới có thể chống tham nhũng được mà thôi . Nguyên tắc: Trùm tham nhũng chống tham nhũng là hữu hiệu nhất .

    Được Hồ Cẩm Đào cử đặc phái viên sang chúc mừng, ông vênh vang coi như mình là nhất. Ông phỉ báng cả các bậc tiền nhiệm: “Chưa bao giờ ngay sau Đại hội, một số đảng anh em như… Đảng Cộng sản Trung Cộng cử đặc phái viên của Tổng bí thư, Chủ tịch nước sang gặp Tổng bí thư ta để trực tiếp chúc mừng thành công của Đại hội”!

    Bác NTG lại đúng nữa . Thời các bậc tiền nhiệm của bác Cả, đặc phái viên của Tổng Bí thư chả là cái gì cả . Thời Bác Hồ vĩ đại của chúng nó ấy à, cả dàn cố vấn qua giúp ta điều quân khiển tướng lẫn làm kinh tế thì sao ? Đến nỗi nhà thơ Chế Lan Viên phải viết “Bác Hồ ta đó y xì Bác Mao” kia kìa . Ở đó mà kênh với kiệu!

    “Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã ghi được dáu ấn nâng tầm quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ lên mức đối tác toàn diện” đồng thời ký luôn hợp tác Biển Đông với Trung Quốc, làm tiền đề cho giàn khoan nó vô ngoáy và xịt nước làm Đảng la toáng lên “Thắng lợi!”

    Chỉ mới nhiêu đó đã chỉ ra bác NTG lú ngang bác Cả Trọng gòi .

  2. Trân Canh Thanh Says:

    Đòi hỏi ông lú nhận thức được điều này khác gì đòi đười ươc thành người

    • Khách Says:

      Ông Tổng muốn cho đầu óc sáng suốt để sang thuyết giáo bọn tư bản Mỹ, trước tiên phải sang TQ xin lãnh một liều Polonium 210.
      Sau đó, toàn đảng, toàn dân VN – hoàn toàn nhất trí ủng hộ việc đi Mỹ của ông Trọng!

  3. chuot con Says:

    Cảm phục TS Nguyễn Thanh Giang về lòng yêu nước, sự thông minh và lòng dũng cảm của ông trước bạo quyền. Kính chúc ông và gia đình bình an.

  4. Đinhba Says:

    Rất chí lý nhưng bácThanh Giang và qúi vị nhầm hết,chẳng vì mục đích ý nghĩa cao cả cao siêu cái mả mẹ gì đâu.thằng nào đứa nào từ to đến nhỏ trước khi nghỉ cũng nuối tiếc ấy mà, nên chúng vớt vát gỡ gạc kiểu DỐI GIÀ.thường thì đi tua vài vòng khắp các tỉnh thành núp danh úy lạo này nọ,thập niên lại đây thì mở rộng đi Âu Mỹ để thụ hưởng kẻo nay mai về làm j còn cơ hội…mọi người cứ ngẫm mà xem,không sai đâu

  5. D.N.L. Says:

    Kính chúc cụ Giang được sức khoẻ.
    Nhưng tổng bí Trọng chỉ ngang tầm một anh hiệu trưởng trường
    làng thì đi qua Mỹ cũng như…mán về thành,chứ chẳng có lợi gì !

  6. Đinh Thắng Says:

    Gửi anh Nguyễn Thanh Giang. Chúng ta cùng thế hệ cỡ U80 cả rồi. Anh vẫn còn viết khỏe là tui mừng. Nhưng anh tin vào chú Trọng nú sẽ mở mắt khi qua Mỹ thì tôi e không chuẩn lắm. Trong nú và cái đảng đểu của nó mù lòa và đậm chất lưu manh thì (xin lỗi anh Thanh Giang cho tui văng tục cái) mở mắt thế đéo nào được.

  7. chiên da diết kiến nghị Says:

    Một cái “nú” nữa của bác Nguyễn Thanh Giang

    “Một khi được làm thành viên của TPP, doanh số xuất khẩu của nước ta sẽ tăng dần lên 2 rồi 3 lần trong 5 -10 năm tới, mức sống của đồng bào ta sẽ bắt kịp Thái lan và kỹ nghệ của ta sẽ có dịp phát triển theo gương của Đài loan và Hàn Quốc”

    Hahahaha! Kỳ WTO, đất nước ta sản sinh ngay ra từ “dân oan”. Các ông trí thức XHCN muốn bỏ quên nhưng đek được Tee-Pee-Pee sẽ sản sinh ra cái gì nữa đây ? Có vẻ 1 người ăn 9 con gà, 9 người còn lại chia nhau 1 con gà, Tee-Pee-Pee sẽ là 20 con gà, 1 người ăn 19 con, 9 người còn lại vẫn chia nhau 1 con . Đối với bác Nguyễn Thanh Giang, 1 người ăn 19 con là tiến bộ, còn đẻ thêm từ gì tương tự “dân oan” thì bác hoàn toàn lú .

    Và các vị hồi xưa thì oách lắm, đáng kinh, lộn, kính lắm, ngay cả đồng chí Tư Sâu, 3 Ết cũng tốt hơn bác Cả lú . Dạ thưa bác Nguyễn Thanh Giang, tất cả bọn họ đều là học trò xuất sắc của Bác Hồ vĩ đại của các bác . Phàm là học trò xuất sắc của Bác Hồ vĩ đại của các bác, bọn họ đều sêm xít thôi ạ .

    • Đinh Thắng Says:

      Và xin lỗi anh Thang Giang nhé. tất cả lũ khốn chúng nó từ thằng Nông Đức Mạnh, Lê Khả Phiêu đến thắng 3 X thằng trọng nú v.vv chỉ là đám bú cặc thui. Nói đến chúng nó là tớ muốn nhổ nước miếng.

  8. Hồ Tập Chương Says:

    Ông Trọng sang mỹ để tuyên truyền về tính ưu việt của chế độ cscn ,nhờ đi lên cscn mà viêt Nam có nhiều người trở lên giầu có làm theo năng lực ,hưởng theo nhu cầu ,như Trần văn Truyền ,Nguyễn trường To ,Trương Hoà Bình ,Nguyễn Xuân Phúc cựu tổng Nông ,Lê khả phiêu và nhiêu đvcs khác…Những vị này đều ngồi chễm chệ ở thiên đường cs từ lâu rồi

  9. Đinhba Says:

    Liếm đít Tầu ô chưa đã sao còn sang xứ giãy chết mà bú cặc ÔBAMA

  10. Đảng CHém Sản áC Ôn Says:

    ĐẢNG CHÉm SẢn áC Ôn bị quả báo CÂy đè, bà con ơii!hìhìì…

    Năm Ất Mùi dưới triều nhà Sản,

    Nảy sinh ra Thằng ĐẢNG oan gia.

    Hết trò CHÉM Lợn tế… Cha,

    Giở trò CHÉM mộc, tậu Ngai – Ghế – Vàng.

    Lời Cha Già bên tai còn vẳng:
    “Tết trồng cây, đất nước thêm xuân.”

    Thanh minh, ĐẢNG CHÉm nghìn cây,
    Trái lời Cha dạy, lập lờ dối dân.

    ĐẢNG nay không chốn dung thân,
    CHÉm CÂy, BÁn NƯớc, HẠi DÂn,…. TỘi Gì?

    Giam ĐẢNG xuống ngục A Tỳ,

    Chịu LIỀm cắt cổ, BÚa kia đập đầu.

    TRỌng Lú phải nhúng vạc dầu… (Người Đất Cát – lính Cha Già)

  11. PHAN NAM Says:

    MỸ lên kế hoạch đón ông Trọng trong năm nay cũng là việc cho thấy rằng hai nước đã có những thay đổi để mà chấp nhận những sự thay đổi khác với ngày trước hơn. Tức là hai nước cần nhau hơn và cần nhau một cách cấp thiết hơn, phía Mỹ thì cần Việt Nam có vai trò trong quan hệ để đối phó với các ảnh hưởng của Trung quốc ở Biển Đông và Thái Bình Dương làm ảnh hưởng đến quyền lợi của Mỹ. Còn phía Việt Nam cũng thấy rằng cần Mỹ hơn, vì cũng cần phải có chỗ dựa với người Mỹ để đối phó trong một chừng mực nào đó trong mối quan hệ với Trung quốc hiện nay.”
    “Mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ đang ở một cái độ chín muồi và tôi nghĩ rằng các chính khách của cả hai quốc gia đều mong muốn có một mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nước. Rõ ràng là phía Hoa kỳ đã làm tất cả những gì mà họ có thể làm được. Cho nên tôi nghĩ rằng mối quan hệ Việt nam – Hoa kỳ đang ở mức rất tốt, tuy nhiên chúng ta cần phải xem phía Viêt Nam đáp ứng trở lại thiện chí của Hoa kỳ thế nào?”
    Chuyến đi của Tổng BT Nguyễn Phú Trọng sang Mỹ sẽ là một sự kiện rất quan trọng trong quan hệ ngoại giao giữa hai nước.
    Việc ông Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu Đảng CSVN đi Mỹ nhằm tạo cho dư luận thấy rằng hy vọng nó sẽ có cái thay đổi hình thức bên ngoài để từ đó dẫn đến sự thay đổi nội dung từ bên trong. Trong tình hình đấu đá nội bộ hiện nay ở VN thì việc ông Trọng đi Mỹ nhằm tạo nên hình ảnh vai trò của ông Tổng BT quyết định mọi vấn đề. Nhằm chứng tỏ với dư luận rằng họ sẵn sàng nhanh chóng phát triển quan hệ với Mỹ mà không chỉ dựa vào Trung quốc thôi. Cái này nó xuất phát từ việc nhu cầu đối ngoại của VN luôn tỏ ra là cân bằng trong quan hệ giữa hai nước lớn.”
    “Hy vọng của tôi là sẽ xây dựng được mối quan hệ tin cậy đối với phía Mỹ, nghĩa là đã có những bước phát triển đích thực để tạo ra mối quan hệ tin cậy, đủ để Mỹ có thể bảo vệ quan hệ Mỹ – Việt như bảo vệ quan hệ của mình. Chỉ có mối quan hệ tin cậy thì người Mỹ mới quan tâm đến quan hệ Mỹ – Việt và quan tâm bảo vệ lợi ích như của chính họ, thì nó mới có giá trị về mặt thay đổi, về mặt lợi ích cho quốc gia. Còn hy vọng thấp hơn thì hy vọng là sẽ có một sự chuyển biến. Tuy nhiên chuyến đi này, theo tôi chưa đạt được cái mức đối tác chiến lược trong quan hệ với Mỹ, vì người Mỹ cũng rất thận trọng trong quan hệ với VN. ”
    “Nếu như chuyến đi này được thực hiện trên cơ sở của một sự thay đổi nhận thức, tức là muốn tăng cường quan hệ với Mỹ trên cơ sở tin cậy và niềm tin với nhau, thì vấn đề thay đổi chắc chắn sẽ có tiến bộ. Còn nếu chuyến đi này chỉ tiếp tục thực hiện chính sách đối ngoại mềm dẻo và khôn khéo thì và chỉ là sự cân bằng quan hệ Mỹ – Việt nam và Trung quốc thì tôi khẳng định sự tiến bộ sẽ mức độ. Nếu có thì chỉ là chút ít mang tính hình thức.”
    Trong lúc này, lợi ích của Việt Nam đang nằm trong việc đa dạng hóa các mối quan hệ của mình để vượt ra ngoài sự kiềm tỏa của Trung Quốc, trong khi Hoa Kỳ thì muốn tăng cường quan hệ đồng minh mới ở Hà Nội như là một phần trong các chuyển dịch nhằm tăng cường ảnh hưởng ở châu Á của mình để đối trọng với sự trỗi dậy của Bắc Kinh. Vấn đề được đặt ra là liệu Đảng CSVN đã sẵn sàng cho cuộc chơi mới này tới đâu?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: