Nỗi sợ hãi khôn cùng của đảng CSVN…

David Thiên Ngọc

Nỗi sợ hãi khôn cùng của đảng CSVN cho dù là một lẵng hoa, một băng tang cho người đã khuất.

Trước khi viết những dòng này tôi chợt nhớ lịch sử thời Tam Quốc bên Tàu. Một Khổng Minh hồn đã về bên kia thế giới chỉ còn lại một cái xác vô tri mà còn đuổi được một đoàn hùng binh của Tư Mã Ý chạy thụt mạng, chạy có cờ, chạy trối chết… Bởi sau lưng xác chết Khổng Minh giả còn sống được binh tướng đẩy ra mặt trận nó có một sức mạnh vô hình, biến ảo đã bao phen gây ám ảnh cho nhà Tư Mã, cộng thêm có sự hiện diện hai chữ “chính danh” vì Khổng Minh phò nhà Hán còn Tư Mã Ý là nghịch thần soán ngôi đọat chúa, “cướp chính quyền”.Tuy nhiên nói về thiên thời thì nhà Hán đã đến hồi “mạc vận”.Ở đây chỉ có một chút phảng phất tương đồng với họ nhà sản VN chứ không là so sánh sẽ rơi vào khập khiểng. Nhưng hình ảnh tôi muốn nói lên là thế lực hung tàn, ngụy danh luôn sợ hãi phía chính danh cho dù khi họ đã thác.

Kể từ khi tập đoàn CSVN do Hồ tập Chương, tên gián điệp của Tàu dẫn dắt cả một bọn côn đồ vô học xông lên cướp chính quyền từ tay nhân dân mà đại diện là nhà trí thức, học giả Trần Trọng Kim đại diện làm Thủ Tướng, cho đến nay tập đoàn nhà sản luôn luôn bị ám ảnh về hành động “cướp” của mình sẽ bị toàn dân VN đứng lên đối kháng và đập tan không chóng thì chày cái ngày buông tay, cáo chung là không tránh khỏi.

Để bảo toàn những gì đã cướp được, họ nhà sản không từ nan một thủ đoạn nào cho dù là đê hèn nhất, hạ cấp nhất, hung bạo nhất… chúng đều đem ra thi hành bất cứ hoàn cảnh nào, bất cứ ai có nguy cơ bất lợi hay có thể vạch mặt và lôi chúng xuống khỏi vũ đài chính trị VN.

Trong nội dung bài viết này tôi không nhắc lại những dã tâm, thủ đoạn mà chúng đã áp đặt lên toàn thể nhân dân VN trong gần ¾ TK qua mà chỉ nêu lên cái “sợ hãi” của chúng, đặt biệt là đối với những nhà chính trị đấu tranh dân chủ, nhân quyền, đấu tranh cho sự công bằng trong xã hội mà gần thế kỷ qua tập đoàn CSVN đã ngang nhiên tước đoạt bằng bạo cường súng đạn…cho dù họ còn sống hay đã thác.

Khi đối mặt trên chính trường thì hẵn nhiên ai cũng rõ những hành vi vô nhân của nhà sản đối với nhân dân VN. Điều đáng nói ở đây là những nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền, thậm chí những dân oan đi đòi lại những gì đã bị tập đoàn CSVN cướp bóc…khi đã nằm xuống thì cả tập đoàn nhà sản vẫn còn run sợ mà có khi còn run sợ hơn khi họ còn sống và bước đi trên con đường đấu tranh cho lẽ phải.

Ở đây tôi có một suy nghĩ rằng: Cộng sản là giống vô thần, từ trong học thuyết chúng đã bác bỏ những gì thuộc về tâm linh…nhưng tôi cho rằng cái ý thức đó chỉ tồn tại là khi chúng chỉ có chỗ nương thân là rừng rú và vật chất chỉ là “trên mũ cối, dưới dép râu, trên răng dưới dế”. Bây giờ chúng có tất cả thị thành, nông thôn, biển đảo, núi rừng… tiền tài vật chất nguyên khí Quốc gia, xương máu của toàn dân chúng đã thu về một mối là cá nhân, gia đình và bè nhóm…do đó chúng sợ mất. Sợ mất tất cả những gì đã cướp được. Do đó cái thế giới tâm linh lại tràn về và chiếm hữu trong cuộc sống, thậm chí nó ám ảnh cả trong giấc ngủ, cơn mê…nhiều mộng mị. Vợ chồng con cái nhà tên thủ ếch trong nhiều năm qua chùa chiền, miếu mạo nào có tiếng linh thiêng là đều có mặt và sụp quì lạy van vái lâm râm cầu xin cho giữ được máu xương đã vét vơ và tai qua nạn khỏi, nhất là trước kỳ hội nghị T.Ư 6, kể cả khi công du ở nước ngoài hễ nơi nào có chùa chiền là sụp lạy còn bày trò tay lần chuỗi hạt nữa!. Trước đó một vị trong BCT cũng đã thác đi chỉ vì cầu đảo miếu mạo, dinh cô, am bà…và hầu như cả tập đoàn nhà sản ai ai cũng thế! Đó là minh chứng cho cái ngày tàn, cáo chung một học thuyết đã lỗi thời chỉ đáng nằm ở bãi tha ma.

Điểm lại từ những đám tang của những vị tuy là cán bộ cấp cao của đảng nhưng có tư tưởng tiến bộ, thấy được những cái xấu xa, vô đạo trong chế độ độc tài toàn trị mà có lời góp ý hay chỉ trích cũng đều bị tập đoàn đảng CSVN sách nhiễu và bôi bẩn với những hành vi vô học, phi nhân như đám tang trung tướng CSVN Trần Độ, GS viện trưởng viện Mác-Lê VN Hoàng minh Chính.

Đối với các nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền, các TNLT đã thoát được nhà tù cộng sản, dân oan bị áp bức…khi nằm xuống, trong đám tang của họ thì rõ ràng cả hệ thống chính quyền đảng CSVN run sợ và ra tay bằng mọi thủ đoạn thấp hèn nhất để sách nhiễu, cướp phá đám tang một cách khó hiểu???

Đám tang bà Đặng thị kim Liêng, thân mẫu của anh thư Tạ Phong Tần. Bà quyết đem thân mình làm ngọn đuốc sống sáng rực trước VP đảng CSVN tỉnh Bạc Liêu để phản đối chế độ độc tài toàn trị CSVN đã sách nhiễu, bắt giam cầm hành hạ khổ sai con gái bà, khủng bố gia đình bà, ép cả nhà bà đấu tố một cách phi nhân vô đạo đối với con gái bà là anh thư Tạ phong Tần đã xả thân vì công lý cho nhân dân VN.

Với thế cô của người phụ nữ, bà bất lực trước bạo quyền, bà đành đem thân mình thiêu sống làm ngọn đuốc soi đường cho thế hệ tiếp theo và cũng để làm mồi thiêu rụi cái bãi tha ma CSVN vô đạo. Do đó trước ngọn đuốc oai linh của bà đã làm cho đảng CSVN run sợ và bỏ cả việc nước nhà ra sức khủng bố đám tang. Chúng ra sức cướp phá, công khai giựt tiền phúng điếu, hoa và băng tang, ngăn trở mọi người gần xa về thắp hương phúng điếu kể cả hạn chế thân nhân đứng ra lo hậu sự. Bọn cướp được sự chỉ đạo từ xa, từ sài Gòn ra tới trung ương rải khắp nơi chặn đường không cho bạn bè thân hữu mọi miền về Bạc Liêu phúng điếu. Ngày ấy tôi có viết bài “ Bỏ cả nước nhà để khủng bố một đám tang” được đăng trên DLB.

Đám tang nhà giáo yêu nước Đinh đăng Định. Vì sự an nguy của người dân trong tỉnh Đắc Nông và các tỉnh vùng xuôi, nhà giáo yêu nước đã can đảm nói lên nhận thức của mình là một kỷ sư Hóa học về sự tác hại của dự án Bauxite Tây Nguyên và vận động nhân dân cùng nhau ký tên phản đối. Một dự án cúi đầu thần phục và bán nước cho giặc Tàu mà thủ ếch gọi là “chủ trương lớn của đảng(cướp)” đã gây ra không biết bao nhiêu là hệ lụy cho người dân, trước hết là kinh tế và nhiều thế hệ về sau phải chịu mọi hậu quả về môi trường do dự án bán nước đó gây ra.

Trả lời cho các nhà phản biện dự án này là cánh cửa nhà tù mở ra và nhập kho nhà giáo Đinh đăng Định cùng Ls Cù huy hà Vũ. Kết quả quá trình hành hạ khổ sai, không loại trừ khả năng đầu độc ám hại người yêu nước là nhà giáo đã vĩnh viễn ra đi sau chưa đầy một tháng khi bọn nhà sản vô luân, đạo đức trá hình là cho nhà giáo về nhà chữa trị trong lúc chúng biết rõ sự sống của nhà giáo không còn.

Đám tang của nhà giáo, đám côn đồ còn đảng còn tiền ra sức quấy nhiễu, cản trở và gây ra rất nhiều phiền lụy, đau thương cho cả gia đình và người nằm xuống.Trải dài từ “Dòng Chúa Cứu Thế” Sài Gòn về cho đến nơi căn nhà gỗ tạp ọp ẹp ở vùng cao Đắc Nông. Nước mắt của vợ và các con thầy rải khắp mọi lối đi cho đến ngày nay vẫn chưa dứt.

Các đám tang của TNLT Huỳnh anh Trí,  bà Lê thị tuyết Mai tự thiêu trước dinh Độc Lập và nhiều nhà dân chủ khác đảng cũng chẳng buông tha.

Đặc biệt mới hai ngày qua, ngày 22.1.2015 là đám tang của chị Nguyễn thị Ni một thành viên của “Phong Trào Liên Đới Dân Oan VN” sau nhiều lần tham gia xuống đường cùng PT đấu tranh cho dân oan bị đảng cướp sạch tài sản, chị phải nhận những trận đòn khốc liệt của côn an. Lần cuối cùng là ngày 16.12.2014 chị bị lực lượng côn đồ an ninh CSVN hành hung, đánh đập dã man thừa chết thiếu sống cùng với bệnh tật, sức yếu chị đã không qua khỏi vào tối ngày 21.1.2015 tại quê nhà Ba Tri, Bến Tre.

Được biết chị Ni đã về cõi vĩnh hằng do hậu quả của những trận đòn, hành hung sách nhiễu của côn đồ an ninh CSVN, các bạn bè thân hữu các nơi nhất là các thành viên trong PT như chị Trần ngọc Anh, Chị Huệ, Chị Bông… đã về quê hương Bến Tre của chị để thắp một nén hương, dâng một lẵng hoa với băng tang mang tên PT phúng điếu tiễn người đi. Thế mà cái đảng vô thần với “đạo đức Hồ tập Chương” đã ra tay hành hung, cản ngăn, sách nhiễu, và cướp giựt cả những lẵng hoa có băng tang với hàng chữ “Phong Trào Liên Đới Dân Oan VN” và xé vụn vứt đi với nỗi sợ khôn cùng về hàng chữ đó.

Không thoát qua được hàng rào cản ngăn để vào thắp hương phúng điếu và có đôi lời cùng người nằm xuống, đặt một vòng hoa…Vì phụ nữ chân yếu tay mềm các chị đành ngậm ngùi nuốt hận vào trong cùng nhau ra giữa cầu Bến Tre trên trời dưới nước thả từng cánh hoa lòng nhẹ nhàng trôi về tận biển Đông mang theo lời thề huyết tử với thù trong giặc ngoài…”Chị Ni hãy yên nghỉ”!

Cái nỗi sợ hãi khôn cùng của đảng CSVN hiện tại thể hiện trong các đám tang của các nhà dân chủ, dân oan nói trên tôi thấy có các mặt sau:

-CSVN tuy bề ngoài vẫn trơ trẽn khoát bộ áo “duy vật vô thần” nhưng nội dung đã điên cuồng chạy theo tà đạo và vơ vét vật chất một cách vô luân nên ngày đêm tụng niệm thần linh che chở. Do đó chúng sợ những linh hồn của những nhà dân chủ, dân oan đã nằm xuống trở thành siêu nhiên và sẽ giúp cho những ai đến nguyện cầu phúng điếu trong giờ phút linh thiêng có thêm sức mạnh và nghị lực…cái mà đảng CSVN sợ hơn bao giờ hết!
-Những băng tang với những dòng chữ sẽ là vạn đội hùng binh đánh tan loài vô đạo, độc tài toàn trị CSVN một khi những băng tang đó hiện hữu trong những đám tang của các nhà yêu nước, dân oan…cai mà CSVN sợ đến hồn xiu phách lạc…nên bằng mọi cách chúng ra tay cướp giựt, xé tan cho bằng được.

Nhưng sự đời đối với kẻ tà tâm thì cái mà chúng sợ hãi mỗi ngày sẽ đến với chúng gần hơn theo đồng hồ đếm ngược.

Ngày 23.1.2015

David Thiên Ngọc

 

 

 

 

3 phản hồi to “Nỗi sợ hãi khôn cùng của đảng CSVN…”

  1. chiên da diết kiến nghị Says:

    Tôi không nghĩ đảng Cộng Sản sợ hãi . Khi sợ hãi, thường người ta rúm ró, co cụm lại và không muốn làm gì cả, như dân mình bây giờ . Đảng Cộng Sản làm như vậy chỉ chứng tỏ đã vượt qua thiện ác, chứng tỏ đảng có quyền, độc quyền, và sẵn sàng làm tất cả những gì cần thiết để tiêu diệt kẻ thù, bảo vệ vị trí quyền lực của chính mình mà thôi . Hèn nhát và can đảm không hiện diện ở đây .

    Còn việc giựt băng tang chỉ là tính cẩn thận quá mức cần thiết đến nhỏ mọn đ/v những cá nhân/tổ chức mà đảng không thích . Đó là đặc tính tốt của những nhân viên an ninh -từ của Tiến Sĩ Phạm Chí Dũng- cần mẫn và dũng cảm kiểu “Cứu Đảng là cứu nước” của bác Nguyễn Trung.

  2. Hat De Phuong Dong Says:

    Mot nen huong long xin gui den nguoi da khuat. Chi Ni an nghi nhe! That cam phan cho hanh dong bat luong cua loai ran doc doi lop nguoi.

  3. thái thú Trọng Lú Says:

    Tôi KHÔNG THÍCH Hồ Chủ Tịch nói dối: “KHÔNG CÓ GÌ quí hơn ĐỘC LẬP, TỰ DO”, giả dối quá chời lun. Các bạn phải sửa lại cho đúng như sau: “ĐỘC LẬP, TỰ DO quí giá hơn KHÔNG CÓ GÌ ty tỷ lần” nha. Bác Hồ là đệ nhất đại bịp xứ An nam luôn.

    Bác Hồ thức dậy mà can,

    Thằng ĐẢNG con Bác nó đang hàng Tàu.

    Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

    ĐẢNG bán lấy tiền trác tán bên Bu.

    Vua Hùng mắng Bác: ”Đồ Ngu!

    Đẻ ĐẢNG không dạy, bán nhà tổ tiên.”

    Bác nằm ngủ, giấc có yên?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: