Một đóa Quỳnh giữa đêm 30 trừ tịch ( bài cuối): “Trăm năm cũng một chữ tình”.

David Thiên Ngọc

Nhà thơ Minh Đan

Nhà thơ Minh Đan

Chuyện tình yêu là muôn thuở…không chỉ ở nhân gian trần thế mà nó còn ngự ở cõi thần tiên, thượng giới. Thế cho nên trong tình sử ngàn xưa vượt cõi trần mới có một “Chức Nữ-Ngưu Lang” để ngày nay có “Mưa ngâu tháng bảy”, mới có Lưu Thần-Nguyễn Triệu lạc thiên thai để cho Nhạc sĩ Văn Cao có bài “Thiên Thai” bất hủ. Rồi cũng có những trái tim yêu từ địa ngục chín tầng đêm đêm lẻn về cõi trần mà trao lời nguyện ước cùng ai…Rồi cũng có những chuyện tình sặc mùi hư ảo, huyền thoại đi vào cổ tích như chuyện Bích Câu Kỳ Ngộ với cặp Tú Uyên-Giáng Kiều kẻ Tiên người tục.

Nhưng để nói lên chữ tình ở đây nó còn nhiều khía cạnh, còn nhiều mặt để toát lên mỗi cảnh, mỗi tình nó có một âm sắc, một ngữ điệu khác nhau.Mỗi người có một cảnh tình riêng biệt mà thể hiện chữ “Tình”. Tuy nhiên tích hợp lại ở một con người với nhiều thứ tình thì kể ra cũng không phải là quá hiếm nhưng cũng chẳng mấy ai! Trong số này có Minh Đan Nữ Sĩ.

Có những người tuy cũng tích hợp được nhiều thứ tình trong một tâm hồn, trong một trái tim nhưng không thốt được nên lời, không thố lộ giải bày ra được mà nhốt kín ở trong đáy lòng không lan tỏa ra bên ngoài bay bổng lên cao như khói lam chiều nhè nhẹ tỏa ra từ mái tranh nghèo e ấp cuối thôn làng.

Trong những trang viết cuối của loạt bài này tôi xin mời quí độc giả đi vào từng lối của vườn yêu đa hương đa sắc của nữ sĩ Minh Đan.

Từ khi bước chân ruổi dong dưới trời rộng bao la. Minh Đan đã nhận thức được một thứ tình thiêng liêng và cao quí, đó là tình yêu Tổ Quốc, yêu Quê Hương, nó thấm đậm và ngọt ngào biết dường nào. Saukhi bước ra khỏi lũy tre làng trong tình yêu của mẹ. Minh Đan thốt ra bằng hơi thở, bằng nhịp đập của con tim.

Trái tim con hai nửa chia đều.

Phần Tổ Quốc, phần dành cho Mẹ.

Xin cho con yêu người khe khẻ.

Mạnh mẽ ngoan cường…xin gởi trọn Quê Huong. (M.Đ)

Ở một người con gái đậm chất thơ, hẵn nhiên trái tim đầy lãng mạn…nhưng khi ta mở cổng vườn vào cõi ngát hương thì ta đã bắt gặp ngay đóa hướng dương hướng về Tổ Quốc lồng trong bốn câu thơ trên kèm thêm một nụ Hồng cho Mẹ. Ở đây hiện cả hai người Mẹ đó là Mẹ VN lưng còng như chữ S và một bên là hai bầu sữa ngọt đã nuôi sống Minh Đan từ khi mới khóc chào đời đến ngày hôm nay để viết nên những dòng thơ vừa tha thiết lắng sâu vừa ngoan cường mạnh mẽ. Cái thấm đậm trong chữ tình của đáy lòng Nữ Sĩ đối với Đất Nước, con người (cha mẹ) hai yếu tố đã tạo nên một thi nhân đất võ như bột, đường, nếp, gạo…mộc mạc của Quê Hương hòa vào nước, lửa…để cho ra chiếc bánh không hoa màu kiểu cách nhưng ngọt ngào, thi vị, dẻo giòn mà từ ngàn xưa đã len lỏi trong từng ngóc ngách của thời gian cùng Quê Hương đất nước như bánh tét, bánh chưng ngày Tết, bánh cốm ngày mùa và cũng không thiếu dưới ánh đèn ông sao, đèn rồng, cá chép…đêm Trung Thu của đàn con trẻ.

Minh Đan nói trái tim này chia đều hai nửa…mà hình như trong mỗi nửa lại chất chứa mọi thứ tình. Trong nửa trái tim dành cho Tổ Quốc trong đó có đồng bào mà nhất là những kẻ cơ hàn đói lạnh. Những trẻ thơ cần một chỗ nằm, cần một vòng tay cầm một ổ bánh mì “nhân ái”, một gói xôi bằng chữ nghĩa gói quanh như trong bài 4 tôi đã nói qua và có cả Quê Hương luống cày bãi mía.

Tôi là ai mà yêu quá luống cày.

Hạt chữ nghĩa mỗi ngày thêm trỉu nặng.

………..

Chớ hỏi rằng tôi có cô đơn.

Những khác biệt có khi không chủ định.

Chỉ lương tâm nở môi cười mãn nguyện.

Tôi đã quên mình vì khúc hát Nhân Dân.

……………

Tôi sẽ cười nụ cười rất thực.

Ngòi bút quên mình như tôi đã quên tôi.  (M.Đ)

Vâng! Ngòi bút của Minh Đan luôn sắc cạnh một đường gươm, vạch lối theo lời trái tim hồng mách bảo. Cả ngòi bút và cả nhà thơ cũng đã quên mình cho cái thực, cho bờ tre đám lúa luống cày và cho cả ánh trăng vàng nghiêng ngã của Quê Hương. Minh Đan viết.

Cho Mẹ:

Mẹ tần tảo gánh trên vai bụi phấn.

Nuôi con khôn bằng lương tháng cọc cằn.

Thương hạt thóc hãy còn non nớt lắm.

Mẹ gieo mầm mơ ước-Tinh khôi.

Cho Ba(Cha):

Ba không đứng một ngày trên bục giảng.

Mấy mươi năm dạy đạo hiếu vuông tròn.

Hành trang cho con vào đời sống.

Là người tử tế với muôn phương.(M.Đ)

Cả con người, khối óc lẫn trái tim Minh Đan đã dành cho Tổ Quốc, cho Quê Hương, cho đồng bào, cho trẻ thơ cho bãi mía luống cày, cho đồng ruộng cho trăng muộn quê nhà. Cho cả tiếng khóc tu-oa than thân phận làm người mới mở mắt chào đời đã gánh “nợ công” do sâu dòi đục khoét! Thương cho con chữ xếp dọc xếp ngang, xếp cao xếp thấp, xếp dài… để trang trải cho đời bớt nỗi buồn đau.

Sâu lắng một chữ Tình:

Rồi những chiều phai nắng quái, rồi những đêm dài gió táp mưa sa, những đêm trăng tà xuyên song cửa…Nhà thơ lại trăn trở một nỗi niềm. Tiếng lòng trổi dậy nhớ người phương xa…bỗng “Giựt mình” thấy tuổi xuân ùa ra ngoài chăn gối. Nàng xén mỗi nửa trái tim thành một góc tình. Nàng khe khẻ gọi.

Về đi anh!

Đánh thức que diêm đỏ lửa trong em.

Đỏng đảnh nằm ngoài mép cửa.

Về đi anh!

Nụ xuân tràn nhựa…

Én rợp trời Nam khâu múi nhớ.

Về đi anh!!!

………

(M.Đ)

Và nàng bật dậy viết tiếp cho ai đó…sau lời dâng cho Cha Mẹ.

Cho Anh:

Em thêu chin cánh hoa tim.

Kính dâng lên người thầy đầu tiên dạy em chữ yêu, chữ nhớ!

Trời đầy nắng trong những ngày bình lặng.

Tình đầy tim theo năm tháng ngọt bùi. (M.Đ)

Nhưng sự đời không như sông thu bình lặng. Cây tình nào không quả đắng thì hoa tình đó chẳng lên ngôi. Vào đời , trượt theo con đường tình không giông bão thì chưa nếm đủ vị mùi. Cuộc tình ví như cơn bão, có vào mắt bão mới biết được bão mạnh dường nào! Có vượt ngàn khơi mới thấy mịt mù bao la của biển lớn. Minh Đan viết:

BÃO TÌNH

đang lặng gió
anh tới!
bão cấp mười hai làm thuyền em chới với
tròng trành giữa trùng khơi

em say bão từ anh
chao đảo giấc mơ yêu ghét
không sân si
không gào thét
sóng cập bờ

em mất hết kiêu hãnh dại khờ
ngã trong anh già nua thời tiết
những cơn lốc hóa tình yêu bất diệt
cuốn chúng mình vào không trung…(MINH ĐAN)

Rồi nà thơ phẩn nộ thét gào trong nỗi nhớ. Muốn xóa tan đốt sạch những gì trong nhau cho năm tháng lụn, cho ngày- ngày hoang…

NGÀY HOANG

Đốt hết đi…
cháy hết đi…
cho lụi ngày tháng ù lì trong nhau
nhớ nhung bởi tại vì đâu
cỏ xanh nhuốm lệ mi sầu kìa anh

Xóa sạch đi
xóa nhanh nhanh
những âu yếm cong môi vành trả – vay
cho mùa chua, đắng chất đầy
trong mắt nhớ, tim mệt nhoài ước mong
Không day dứt phút tang bồng
tiễn tình gió cuốn ra sông trôi. Và
tan tác đau
giọt sương sa

Thu buông tiếc
níu thật thà
ngày hoang.
MINH ĐAN

Rồi hạnh phúc cũng đi hoang, niềm tin sụp đổ, nàng lơ đãng nhìn ra cửa biển như mong ngóng một con thuyền…

TRƯỚC BIỂN

Em cúi mặt khi bất lực đâm chồi
cứa vào đêm lúc anh say ngủ
lần đầu tiên em hiểu về thiếu đủ
cặn kẽ lặng câm

Em không rõ phải nếm vị chua cay thêm mấy trăm lần
thì người ta mới ngộ
hạnh phúc đi hoang
bức tường niềm tin sụp đổ
mảnh vỡ nào im tiếng cũng cô đơn.

………

(M.Đ)

Trong cõi tình như sông kia qua ghềnh vượt thác, rồi lờ lững êm trôi…nỗi ước mơ bình lặng bồi hồi nàng lần mò khâu lại mãnh tình tan mà mơ ước.

LẠC QUAN KHÂU LẠI NHỮNG BỒI HỒI QUA

buồn ơi!
buồn thế đủ rồi
chén tình đâu thể nhắp hoài đến mai
rã rời đêm
mệt mỏi ngày
bỏ đi cũng dở
nhặt chai hết lòng

ước gì mưa rớt đầy sông
buồn trôi theo nước
tôi bồng vui đi
tặng ai kia đóa nhu mì
nụ cười nhú nắng
bờ mi khép hờ

ước gì gió hứng túi mơ
thả vào giấc đẹp
nương nhờ ít hôm
thì thầm với cái siết ôm
bàn tay sưởi ấm
từng cơn dịu cùng

ước gì mây gối mông lung
chở tôi bay khắp điệp trùng dạo chơi

dậy đi!
nắng nhả tơ trời
lạc quan khâu lại những bồi hồi qua.
(MINH ĐAN).

Trong mạch thơ của nữ sĩ Minh Đan ta đi ngược lại từ bài 1 và chảy dài theo cho đến những dòng này. Tuy chỉ lướt qua những dòng suối nhỏ với hoa dại, cỏ mượt tinh khôi.Rồi núi cao sừng sững rạch mây trời…rồi thác ghềnh ầm ào gào thét. Đến sông thu lững lờ trôi rồi đổ áo ra biển cả. Dòng thơ của Minh Đan như tích hợp mọi cung bậc trong một bản hòa âm. Như tổng hợp mọi gam màu trên giá vẽ. và hơn nữa gom cả nắng mưa, gió chướng tiết thời để chim trời khỏi phải thiên di. Lật lại từng trang thì ta thấy rõ.Duy chỉ có chữ tình mà trong Minh Đan đã qui tụ những dòng trôi. Tình yêu Tổ Quốc, đồng bào, nỗi âu lo của chị gánh hàng rong cùng anh công nhân nhìn về tương lai mờ mịt cuối trời xa mà buông tiếng thở dài cho thân phận. Tiếng khóc oe của  trẻ mới chào đời cho đến thân mía luống cà, bờ tre bãi mía…phải oằn mình gánh lấy nợ công. Rồi trẻ thơ đói lạnh, mơ ước một chỗ nằm…Nhà thơ bồi hồi, uất nghẹn lẫn xót xa…đặt vào lòng bàn tay bé nhỏ gầy guộc của trẻ không nhà những ổ bánh mì “Nhân ái” không là “Nhân thịt” vì thi nhân trải hết cả tấm lòng rộng khắp cõi đời đau. Rồi mơ làm cánh hải âu mang tiếng nhạc ra tận hải đảo ngàn xa cho những con tàu thêm sức mạnh mà “khạc lời huyết tử” với quân thù. Rồi trăn trở cho nững con đường-“Con đường Việt Nam”- đang vỡ ra từng mảnh, mang theo mảnh vụn của “niềm tin”.

Nói sao cho hết nỗi niềm của Nữ Sĩ? Trải sao cho hết những tấm thảm lòng của nhà thơ cho khắp non sông “ấm áp một chỗ nằm”. Ôi! Tiếng con Sơn Ca ngân “vút” tận trời xanh. Như trên tôi khiêm tốn mà rằng cái tích tụ nhiều thứ tình ấy trong người thi sĩ không là quá hiếm nhưng kể ra có được mấy ai là hoàn toàn chính xác.

Thương thay một cánh phù dung cho cuộc tình lồng trong thơ Nữ Sĩ. Hình ảnh cuộc tình chìm sâu nơi đáy vực của thung lũng tình yêu…mà Minh Đan đã xén bớt một “góc sầu” trong tim mà dồn về cho cõi tình riêng để cho những thứ tình thiêng liêng kia được thăng hoa diệu vợi…Sự hi sinh thầm lặng nhưng cao đẹp và ý nghĩa vô cùng.

Trong góc khuất ấy Minh Đan chỉ buông lời trầm lắng mà xót xa

Trăm năm đá ngủ xanh rêu.

Em ngàn năm đợi một chiều bên anh.(Minh Đan)

Và như:

Dây đàn chùng, âm rụng rời

Phách sai nhịp lỗi bời bời cõi riêng.(Minh Đan)

Ở bài 2 tôi có mạo muội mở cổng vườn mời độc giả bước vào ngàn lối trong vườn hoa vạn loại để tận hưởng ngàn hương muôn sắc…thế nhưng tôi không đủ sức để dẫn dắt mọi người vì trong không gian ấy chúng ta choáng ngợp như con thuyền không lái lạc vào cõi mù khơi mà đành khép lại ở trang này và cũng là trang cuối của loạt bài viết về Nữ Sĩ miền đất võ Minh Đan. Hy vọng rằng độc giả sẽ khám phá thêm ở Minh Đan trên nhiều trang sách báo hiện lưu hành. Trước hết xin chân thành cảm tạ nhà văn Phạm Thành trang báo Badamxoe đã cho đăng tải loạt bài này một cách nhanh chóng và kịp thời cho độc giả theo dõi thưởng thức. Chân thành cảm tạ độc giả người Việt trên khắp mọi miền, mọi nước trên thế giới và những dân tộc nước ngoài biết và yêu văn thơ tiếng Việt, yêu con người, đất nước Việt Nam đã bỏ thời giờ theo dõi loạt bài này.

Bài cuối này tôi viết khi tình trạng sức khỏe không tốt và đang trên giường bệnh trong một bệnh viện ở Chicago City. Vì thế nếu có điểm nào sai sót xin độc giả cùng Nữ Sĩ Minh Đan lượng tình tha thứ!Xin chân thành cảm tạ.

Ngày 27.11.2014

David Thiên Ngọc

 

 

3 phản hồi to “Một đóa Quỳnh giữa đêm 30 trừ tịch ( bài cuối): “Trăm năm cũng một chữ tình”.”

  1. DUY TAM Says:

    TOI DA KHOC KHI DUOC DOC THO EM
    CAM ON EM NGUI EM XU VO TAY SON

  2. DUY TAM Says:

    XIN LOI DA VIET THIEU CHU O
    TOI DA KHOC KHI DUOC DOC THO EM
    CAM ON EM NGUOI EM XU VO TAY SON

  3. Ba xe ôm Sài Gòn Says:

    Đọc hết loạt Bài của David Thiên Ngọc bình thơ Minh Đan mới thấy cái tuyệt của “Phê bình văn thơ” như thế nào? Đa phần người đọc thơ chỉ lướt qua ý thơ và âm điệu…hể thấy hay hay là thích. Nhưng để biết nó hay ra sao, hay chỗ nào? vì sao mà có những âm sắc này? từ đâu ra? Tất nhiên là từ đáy lòng thi nhân rồi. Nhưng cái quan trọng là hoàn cảnh nào? tạo ra nỗi niềm? lịch sử, đất nước sông hồ gió trăng nào hun đúc và tạo nên các dòng chảy và trào ra từ nỗi lòng của thi sĩ? Việc này chỉ có ở các nhà nghiên cứu và phê bình văn thơ mà thôi. Bài thơ hay ví như viên kim cương còn nằm trong khối đá. Để được có giá trị và lóng lánh trước ánh mặt trời thì cần phải có tay thợ kim hoàn giỏi vậy. Thế mới biết và thấy rằng Thi nhân văn sĩ thì đầy…nhưng nhà nghiên cứu và phê bình văn thơ thì quá hiếm. Hiếm như viên kim cương vậy. Đôi dòng cùng tác giả David Thiên Ngọc và Nữ Sĩ Minh Đan.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: