THƯ NGỎ GỬI QUỐC HỘI HOA KỲ VÀ CHÍNH PHỦ VIỆT NAM

Phạm Chí Dũng

Vào những ngày này và sẽ tiếp diễn trong ít nhất nửa cuối năm 2014, Chính phủ Việt Nam đang và sẽ phải tìm cách trả lời Chính phủ Hoa Kỳ về một vấn đề thuộc loại rất quan yếu đối với Bộ Chính trị Hà Nội: Phải cải thiện tình trạng dân chủ và nhân quyền trong nước như thế nào để có thể được ngồi vào một cái ghế trong bàn ăn TPP và được giao dịch vũ khí sát thương? Thậm chí còn quan yếu hơn: Làm thế nào để có thể nhận được sự hỗ trợ của Hoa Kỳ thông qua cơ chế đối tác chiến lược toàn diện kèm tương trợ quân sự tại khu vực Biển Đông, sau thời điểm tháng 5/2014 khi Trung Quốc bộc lộ ý đồ thôn tính Việt Nam lộ liễu đến thế?


Tuy nhiên bất chấp những “cố gắng tích cực” của Chính phủ Việt Nam trong hai cuộc kiểm điểm định kỳ phổ quát về nhân quyền (UPR) năm 2009 và năm 2014, bất chấp tư cách tân thành viên của nhà nước này trong Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc vào tháng 11/2013, dư luận trong nước, quốc tế cùng rất nhiều nghị sĩ trong Quốc hội Hoa Kỳ vẫn lên án Nhà nước Việt Nam tiếp tục vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng và mô tả tình hình nhân quyền ở quốc gia này ngày càng xấu đi.

Tính đến thời điểm giữa tháng 7/2014, đã có đến 200 dân biểu Dân Chủ, tức toàn bộ các dân biểu thuộc Đảng Dân Chủ ở Hạ viện Hoa Kỳ, không ủng hộ TPP nói chung vì Việt Nam chưa thực hiện định chế công đoàn lao động độc lập. Trong đó, 153 nghị sĩ đã chính thức tuyên bố không ủng hộ TPP và nêu đích danh những vi phạm quyền lao động ở Việt Nam.

Cũng có đến 36 dân biểu Cộng Hoà đã chính thức tuyên bố không thuận cho Việt Nam vào TPP vì e rằng sự cạnh tranh thiếu sòng phẳng của Việt Nam sẽ ảnh hưởng đến ngành dệt may của Hoa Kỳ. Trong đó, 10 dân biểu Cộng Hoà đã ký tên trong một văn thư chung do Dân biểu Frank Wolf khởi xướng gửi Tổng thống Obama, khẳng định rằng Việt Nam phải cải thiện nhân quyền nếu muốn được tham gia TPP.

Một trong những vi phạm trầm trọng về nhân quyền của Chính phủ Việt Nam chính là quyền tự do đi lại của công dân. Trường hợp cá nhân tôi – nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng – là một trong rất nhiều minh họa sống động như thế, xin được trình bày dưới đây:

Về bản thân
Tôi là một nhà báo, nhà văn, viết kịch và nhà nghiên cứu độc lập chuyên nghiệp từ những năm 1990. Từ năm 2005, tôi bắt đầu nghiên cứu, viết sách đề xuất về mô hình xã hội dân sự cho Việt Nam.
Từ năm 2011, tôi bắt đầu đề xuất với Nhà nước Việt Nam về sự cấp thiết phải chấp nhận tính đa nguyên chính trị, chuyển đổi mô hình một đảng sang mô hình nhiều đảng, xây dựng mô hình nhà nước pháp quyền với điều kiện cần là cơ chế tam quyền phân lập, và cần chính thức thừa nhận và tạo điều kiện cho xã hội dân sự được hình thành và phát triển ở Việt Nam.

Tôi cũng viết nhiều bài điều tra, chỉ trích nạn tham nhũng và các nhóm lợi ích của giới quan chức đang tràn ngập ở Việt Nam, đăng tải trên các đài quốc tế như BBC, RFA.

Vào tháng 7/2012, tôi bị Công an Thành phố Hồ Chí Minh và Bộ Công an bắt khẩn cấp liên quan đến các bài viết của tôi. Tôi bị khởi tố hai tội danh: điều 79 Bộ Luật hình sự “Âm mưu lật đổ chính quyền” và điều 88 Bộ Luật hình sự “Tuyên truyền chống nhà nước”.

Sau gần 7 tháng bị điều tra và tạm giam, tôi được đình chỉ điều tra và được trả tự do. Từ đó đến nay, tôi chính thức cộng tác với các đài báo quốc tế như VOA, BBC, RFI, RFA, ABC và báo chí Việt ngữ ở nước ngoài để viết, trả lời phỏng vấn các bài phản biện và bình luận thời sự.

Hiện nay tôi là thành viên của 3 tổ chức dân sự độc lập ở Việt Nam là Hội Nhà báo độc lập Việt Nam, Diễn đàn Xã hội dân sự và Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam.

Bị cấm xuất cảnh
Vào tháng 1/2014, tôi nhận thư của tổ chức UN Watch – cơ quan giám sát nhân quyền thuộc Liên Hiệp Quốc – mời tôi tham gia với tư cách diễn giả của hội thảo “Trách nhiệm của Nhà nước Việt Nam về thực thi nhân quyền”, bên cạnh cuộc Kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) về nhân quyền Việt Nam tổ chức vào ngày 5/2/2014 tại Geneva, Thụy Sĩ. Tôi đã chuẩn bị bài tham luận gửi cho hội thảo này với tiêu đề “Vai trò của các NGO trong việc thúc đẩy nhân quyền cho Việt Nam”.

Về phía chính quyền Việt Nam, họ đã biết rõ việc tôi được mời đến Thụy Sĩ, thể hiện ít nhất qua những biểu hiện:
– Các viên chức chính trị của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội đã làm việc với Bộ Ngoại giao Việt Nam, đề nghị tạo điều kiện thuận lợi cho chuyến đi Thụy Sĩ của tôi.

– Văn phòng Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại Bangkok đã gửi văn thư cho Bộ Ngoại giao Việt Nam, phái đoàn Việt Nam tại Geneva và Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, đề nghị hỗ trợ tôi được đến Thụy Sĩ.

Được sự hỗ trợ của Đại sứ quán Thụy Sĩ và Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội, tôi đã nhận được visa nhập cảnh và vé máy bay đi Thụy Sĩ.

Nhưng bất chấp những vận động nhiệt tình và thiện ý của Văn phòng Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế, chuyến đi Geneva của tôi vào ngày 1/2/2014 từ sân bay Tân Sơn Nhất (Sài Gòn) đã bị Cục quản lý xuất nhập cảnh thuộc Bộ Công an và cơ quan an ninh thuộc Công an TP. Hồ Chí Minh ngăn chặn thô bạo, đồng thời lập biên bản thu giữ hộ chiếu của tôi với lý do hoàn toàn mơ hồ là nhằm “bảo vệ an ninh quốc gia”.

Ai mới vi phạm pháp luật?
Ngay trước thềm UPR diễn ra ngày 5/2/2014 tại Thụy Sĩ, hành động các cơ quan an ninh Việt Nam ngăn chặn việc xuất cảnh đối với tôi đã vi phạm nghiêm trọng quyền tự do đi lại của công dân – được ghi nhận tại điều 12 của Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã tham gia từ năm 1982; vi phạm nghiêm trọng Điều 23 của Hiến pháp Việt Nam có hiệu lực từ ngày 1/1/2014.
Về phần mình và với tư cách một công dân, tôi không vi phạm bất cứ quy định nào về pháp luật xuất nhập cảnh ở Việt Nam.

Vào tháng 8/2012, tôi cũng đã bị Công an TP. Hồ Chí Minh khuyến cáo “không nên đi” khi tôi được mời dự với tư cách diễn giả tại Hội thảo mùa hè ở Singapore về cải cách kinh tế Việt Nam. Cơ quan an ninh cố gắng làm cho tôi hiểu rằng nếu không đồng ý với khuyến cáo của cơ quan an ninh, tôi hoàn toàn có thể bị ngăn chặn tại sân bay nếu vẫn giữ nguyên kế hoạch xuất cảnh.

Thực trạng cấm xuất cảnh ở Việt Nam
Một trong những yêu cầu chủ chốt và ưu tiên của Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc và Chính phủ Hoa Kỳ đối với Việt Nam là sự tham gia của xã hội dân sự. Liên Hiệp Quốc hoàn toàn khuyến khích các nhóm dân sự và các cá nhân Việt Nam như tôi tham dự cuộc kiểm điểm UPR.

Nhưng thực tế về quyền xuất cảnh ở Việt Nam lại quá dị biệt với những lời cam kết của nhà nước này về quyền đi lại công dân. Theo thống kê sơ bộ của giới hoạt động dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam, từ đầu năm 2013 đến nay đã có ít nhất 20 trường hợp cá nhân bị ngăn chặn xuất cảnh tại các cửa khẩu đường không và đường bộ, tương tự vụ việc của tôi.

Cũng có thông tin trong giới hoạt động dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam cho biết hiện đang tồn tại một danh sách lên đến khoảng 2,000 người bị cơ quan an ninh cấm xuất cảnh, trong đó có hàng trăm trường hợp bị ngăn chặn thuộc về các cựu tù nhân lương tâm và những người bất đồng chính kiến.
Tháng 2/2014, Hội Những người bị cấm xuất cảnh đã được thành lập. Bản danh sách chưa đầy đủ mà hội này cung cấp cho thấy có ít nhất 40 người mà vì lý do chính trị và bất đồng chính kiến đã bị cơ quan an ninh Việt Nam không cho xuất cảnh hoặc bị thu giữ hộ chiếu…

Trong thực tế, hành động ngăn chặn xuất cảnh đối với những người như tôi đã làm xấu đi rất nhiều hình ảnh của Nhà nước Việt Nam trong con mắt cộng đồng quốc tế, chứng minh không thể sinh động và cập nhật hơn về việc Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam – một thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc – luôn ngang nhiên vi phạm các cam kết về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, vi phạm Công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia, đồng thời vi phạm Hiến pháp của chính nhà nước này.
Chưa phải lời kết

Ngay sau khi vụ việc cấm xuất cảnh xảy ra đối với tôi, các tổ chức phi chính phủ quốc tế như UN Watch, Văn bút quốc tế (PEN), Phóng viên không biên giới (RSF), Ủy ban luật gia quốc tế (ICJ) đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ hành động ngăn chặn này của Nhà nước Việt Nam.

Mặc dù tôi đã gửi thư khiếu nại đến Chủ tịch nước, Thủ tướng chính phủ, Bộ trưởng Ngoại giao, Bộ trưởng Công an Việt Nam và chính quyền TP. Hồ Chí Minh, nhưng cho đến nay các cơ quan hữu quan Việt Nam vẫn chưa trả lại hộ chiếu và chưa phục hồi quyền xuất cảnh cho tôi.

Qua Thư ngỏ này, tôi tha thiết đề nghị Quốc hội và Chính phủ Hoa Kỳ thể hiện thái độ mạnh mẽ và có hành động dứt khoát để yêu cầu Chính phủ Việt Nam phải tôn trọng công ước quốc tế và tôn trọng hiến pháp của chính nhà nước này, thành tâm thực hiện những cam kết về nhân quyền, trong đó có quyền tự do đi lại của công dân; nghiêm trị hành vi phạm pháp đối với những quan chức an ninh vi phạm, có những biện pháp thích đáng để không xảy ra những vụ phạm pháp tương tự về quyền đi lại đối với mọi công dân Việt Nam.

Trên căn bản Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, 14 điều cam kết của Nhà nước Việt Nam trước Đại hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc, tư cách thành viên Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc của Nhà nước Việt Nam, Hiến pháp và các văn bản liên quan của Việt Nam về xuất nhập cảnh, tôi yêu cầu Chính phủ Việt Nam:

– Trả lại hộ chiếu cho tôi và những trường hợp bị thu giữ hộ chiếu tương tự như tôi.

– Phục hồi quyền xuất cảnh và nhập cảnh một cách tôn trọng đối với tôi và những trường hợp tương tự như tôi theo các quyền công dân; tôi và những trường hợp tương tự như tôi không thể bị sách nhiễu hoặc bị xúc phạm bởi bất cứ một hành vi tùy tiện hoặc trái pháp luật nào từ bất cứ cơ quan quản lý nào của Việt Nam.

Chúng tôi, những người đang cố gắng tranh đấu cho một Việt Nam dân chủ và công bằng, sẵn lòng chuyển tới Quốc hội, Chính phủ Hoa Kỳ cùng Liên minh châu Âu những chứng minh xác thực và thuyết phục hơn về hiện trạng vi phạm nhân quyền trên nhiều mặt của giới hữu trách Việt Nam, trong hiện hữu và có thể còn leo thang cả trong tương lai.
PCD

13 phản hồi to “THƯ NGỎ GỬI QUỐC HỘI HOA KỲ VÀ CHÍNH PHỦ VIỆT NAM”

  1. Cu Đơ Says:

    Rảnh việc hay sao mà đi viết thư ngỏ gửi Quốc hội thế này chứ. Cái gọi là thư ngỏ này bọn lưu manh giả danh phản động viết nhiều lắm rồi, ai mà chẳng biết. Cứ nhìn vào thì rõ biết chúng nó thế nào đấy thôi. Đúng là một lũ ô hợp, chỉ toàn ăn rồi chẳng làm gì cả, nghĩ ra mấy trò này mà thôi.

    • au lac Says:

      bác Cu nói chính xác quá, VN toàn công chức vác ô sáng đi chiều về như thế.Hỏi bác một câu chân tình nhé, có bao giờ tự hỏi vì sao đất nước đất Vn còn nhiều người đi bán vé số, đi xin( đặt biệt là bắc trung bộ), đánh giày, bán dạo đủ các loại, nhà nào có đc tý mặt tiền là bán tạp hoá, bún phở miến… nếu còn chút lương tâm thì hãy đóng góp cho đất nước bằng cách khác đi bác, đừng dùng ngôn từ rẻ tiền của một xã hội tất cả có thể mua được bằng tiền.

    • Trần giả Tiên Says:

      Thằng Cu DƠ lưu manh nầy tiếp tục học thoái LƯU MANH của thằng cs ở HỒ CHÓ MÁ đổi NICK (TÊN) liên tục lang thang SỦA trong blog BĐX để xã rác một cách tội nghiệp không biết xấu hổ và NHỤC là gì nữa.

      Đúng là lũ HƠN (dư) LỢN loài SỌ KHỈ ÓC HEO ăn theo nói lấy được không biết ngượng mõm.
      Cút xéo đi lũ MÕM THỐI vẹm hủi.

    • Trần giả Tiên Says:

      HƠN LỢN viên CU DƠ ( Tùng ĐIẾM, Cao Thăng, Thế Võ, Cao Tâm v.v tuy 5 mà 1) con cháu LƯU MANH của thằng cọng sản ở hang HỒ CHÓ MÁ 100 tên 1000 mặt, đọc bài nầy XÃ XÌ TRÉC nha.

      Thế mới biết cháu Ủn khôn hơn bác Lú.

      “Bên Bắc Hàn, chỉ mới cười lãnh tụ của họ thôi, mà họ đã phồng mang trợn mắt phản đối đến tận Tòa Bạch Ốc, lên tận Liên Hiệp Quốc, rồi bắn đại bác cảnh cáo.

      Còn ở xứ ta, biển bị cướp, đảo bị chiếm, chài lưới bị tịch thu, tàu thuyền bị đâm chìm, ngư phủ bị bắt giết mà bác Lú vẫn im lặng, bình tĩnh, kiên nhẫn xây dựng nền văn hóa XHCN đậm đà bản sắc dân tộc.”

      Cháu Ủn và bác Lú
      Tháng mười này, Hollywood sẽ tung ra thị trường cuốn phim hài trinh thám có tên “Cuộc Phỏng Vấn” (The Interview)

      Phim kể về ông chủ hãng truyền hình Dave Skylark do James Franco thủ vai, và đạo diễn truyền hình Rapoport do Seth Rogen đóng. Khi họ đang điều hành một TV show rất thành công có tên là “Skylark Tonight” thì phát hiện ra lãnh tụ Kim Jong ủn ở xứ xa xôi Bắc Hàn rất hâm mộ show của họ. Dù trăm công ngàn việc, đại sự quốc gia mà Ủn không bỏ sót một show nào. Cảm kích qúa, ông chủ và đạo diễn rủ nhau qua Bắc Hàn để phỏng vấn Ủn. Bất hạnh thay, kế hoạch của họ bị đảo lộn, vì Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) biết tin. CIA thò bàn tay lông lá của mình để thuê họ ám sát Ủn.

      Cốt chuyện của “Cuộc Phỏng Vấn” được hư cấu 100%, đậm tính trào lộng, hứa hẹn mang lại cho người coi những pha cười chết bỏ bởi những “điệp viên” bất đắc dĩ chưa quen công việc ám sát. Người coi cũng sẽ cười nghiên ngả, cười đến vỡ bụng bởi bộ y phục đậm màu, áo đại cán cổ cao, bốn túi hài hòa với mái tóc “rất quyến rũ phụ nữ” của Ủn.

      Phim chưa ra lò, mà Bình Nhưỡng nổi nóng đập bàn, viết thư đến Tòa Bạch Ốc yêu cầu Tổng thống Obama ngăn chặn kịp thời việc phát hành cuốn phim này.

      Hãng thông tấn Bắc Hàn (KCNA) viết: Đó chỉ là thứ nghệ thuật của băng đảng tội phạm, nội dung nhố nhăng ấu trĩ của bọn khủng bố. Họ thề sẽ tung ra những đấu pháp không thương tiếc, không khoan nhượng nếu cuốn phim này không bị cấm.

      Không thấy Nhà Trắng trả lời, Bình Nhưỡng điên tiết gửi thư lên Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon tuyên chiến: “Cho phép sản xuất và phát hành một cuốn phim với nội dung ám sát một nguyên thủ quốc gia là một hành vi gây chiến”.

      Liên Hiệp Quốc run qúa chưa dám đưa ra một bình luận gì về lá thư này. Bình Nhưỡng tỏ ra không hài lòng với cả cộng đồng quốc tế vì không ai ủng hộ họ, lên án nhà sản xuất Columbia Pictures.

      Thông tấn Bắc Hàn nói: “Quân đội ta, nhân dân ta kính yêu vị lãnh tụ tối cao hơn bất cứ thứ gì, hơn cả bản thân mình.”

      Washington hồi hộp lo lắng nín thinh, còn Obama dường như ngấm ngầm khoái trá. Đây là cú trả đũa đến ngoạn mục. Bởi hổi tháng 5, Bắc Hàn đã từng gọi ông là “con lai” (crossbreed) hay “con khỉ đen độc ác” (wicked black monkey) trong lúc ông đang thăm Nam Hàn. Cũng bữa đó, họ còn gọi bà Tổng thống Nam Hàn là “con điếm xảo quyệt” (crafty prostitute) chỉ là “bù nhìn” của lũ “ma cô”.

      Tuần này, Bắc Hàn đã bắn 100 phát đại bác ngay biên giới với Nam Hàn. Hình như để cảnh cáo rằng đừng có ai dại dột mà đụng vào lãnh tụ kính yêu của họ. Dù chỉ là những câu chuyện hài hước, chuyện bịa, chuyện tào lao, chuyện vớ vẩn, chuyện viển vông cũng không được phép.

      Bên Bắc Hàn, chỉ mới cười lãnh tụ của họ thôi, mà họ đã phồng mang trợn mắt phản đối đến tận Tòa Bạch Ốc, lên tận Liên Hiệp Quốc, rồi bắn đại bác cảnh cáo.

      Còn ở xứ ta, biển bị cướp, đảo bị chiếm, chài lưới bị tịch thu, tàu thuyền bị đâm chìm, ngư phủ bị bắt giết mà bác Lú vẫn im lặng, bình tĩnh, kiên nhẫn xây dựng nền văn hóa XHCN đậm đà bản sắc dân tộc.

      Chưa ai đụng đến cọng lông chân mà cháu Ủn đã chơi đến sáng, chơi tới bến, chơi đến cùng.

      Thế mới biết cháu Ủn khôn hơn bác Lú. Cháu Ủn không viển vông vớ vẩn như bác Lú nhà ta.

      July 20, 2014
      Trần Hồng Tâm

  2. Cao Thăng Says:

    Chỉ là mấy tên văn nô bồi bút, chẳng có tài cán gì cho lắm, toàn là văn nghệ sỹ hết đát, nhà báo hết mực, không viết lách gì được, ấy vậy mà cũng nghĩ rằng giỏi giang cho lắm định tề gia trị Quốc bình thiên hạ. Đúng là ảo tưởng của lũ này thì chẳng ai bằng nữa rồi. Cho lũ chúng mày chết hết đi, cái lũ ngu dốt này lại còn định vỗ ngực xưng vương ở đây nữa chứ.

    • auco Says:

      “Chó sủa đoàn người cứ tiến!”. Các bạn dư luận viên là loài gì?
      Được đảng thuê bao nhiêu mà sủa yếu ớt thế???
      (Ngu dốt hơn lợn thì lừa được ai hả Hồ …quáng lợn?)

  3. Thế Võ Says:

    Thử hỏi xem bao nhiêu nghị sỹ Quốc hội Hoa Kỳ biết đến cái nhóm chẫu chuộc này đây, toàn là mấy thằng mất dạy, làm những điều hết sức vớ vẩn, phản Quốc hại dân mà cũng thể hiện, thật là đến chịu mấy thằng này. Chẳng ai đọc đến cái thư ngỏ lan truyền như rác rưởi trên mạng này đâu, toàn những thứ hết sức bình thường, chẳng có gì mà phải chú ý cả.

    • Khách Says:

      “Chẳng có gì mà phải chú ý cả” thì cút về Tàu mà sống với quan thầy của các lợn, ở VN các lợn không còn lừa nổi ai nữa đâu! Lợn!
      Lợn cho Hồ Quàng Lợi! Nhục!

  4. Van Ha Says:

    Bat dau bon ‘lon vien” cua ho-quang-loi “sua” roi do… Dat nuoc tan-mat, bi bon Tau ngoi tren dau, cong ca xuong song ca 4 ten goi la “tu tru trieu-dinh”, chi lam-nham (chu-quyen..huu-nghi…kien-tri…kien-quyet…quyet…liet…) ma chan tay cua 4 ten nay chang thay dong-day gi ca.. Hay chi thang vao mat bon “lanh-dao” nay ma het cho to, de hon cua chung nhap vao xac cua chung thi hay hon nhe thevo, caothang. cu do…

  5. ĐộcTài+$ản=LừaBịp Says:

    Lũ lợn Dư luận xông vào đây cắn xé – chứng tỏ đảng của các lợn đã sợ hãi dư luận Thế giới!
    Cứ bám đít Tàu khựa nữà đi, lũ lợn!!!
    Lũ “con hoang” của đảng CS Trung Cộng! 🙂

  6. Trần giả Tiên Says:

    Tội nghiệp lũ LƯU MANH con cháu thằng cọng sản ở hang HỒ CHÓ MÁ học tập làm thân phận CHÓ xổng chuồng ĐỔI đủ TÊN chạy lung tung SỦA lấy được để LỪA MỊ và để XÃ RÁC trên blog BĐX kiếm sống.

    CÚT XÉO VẸM HỦI.

  7. Tùng Bím Says:

    Mới có tí tuổi đầu đã đòi lắm chuyện, đúng là bọn rận có khác, cái gì cũng làm cho được, toàn những trò hề, trò cười cho thiên hạ này. Sao chúng không tự nhìn lại mình đi đã rồi làm gì hãy làm chỉ được cái ăn tục nói phét và đánh rắm rong mà thôi. Một lũ ngu dốt lại còn lắm chuyện nữa chứ. Không thể hiểu nổi bọn này nữa. Giỏi thật đấy nhỉ.

  8. Thế Võ Says:

    Làm gì có một bức thư ngỏ mà gửi 2 chính phủ được chứ, chỉ là chuyện hoang đường mà chỉ có bọn rận mới nghĩ ra mà thôi. Một lũ ngu lại còn lắm chuyện.Rõ là hay ho. Nếu là quân tử thì sao không viết thư đường đường chính chính để gửi lên, đưa ra các kiến nghị cho chính sách và phản biện một cách thẳng thắn, đằng này cứ như bọn trộm cướp chui lủi và gửi thư ngỏ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: