TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM ĐỖ THỊ MINH HẠNH VỪA ĐƯỢC TỰ DO

Mạng Facebook tràn ngập thông tin chúc mừng Đỗ Thị Minh Hạnh vừa ra khỏi tù


Phạm Thanh Nghiên: Đỗ Thị Minh Hạnh đang trên đường về nhà. Chú Đỗ Ty, bố của Hạnh đã xác nhận tin này. Chúc mừng em! Chúc mừng chúng ta!
Tễu Blog: Tin vui! Mừng đón Cô Đỗ Thị Minh Hạnh được trả tự do vô điều kiện
Cô đang trên đường về nhà!


Luật sư Nguyễn Văn Đài: Chào mừng chị Đỗ Thị Minh Hạnh đã được tự do khỏi nhà tù nhỏ và đang trên đường trở về với gia đình.
Xin chúc mừng cô và gia đình, bè bạn của cô!
Tôi mong mọi người luôn ở bên cô, chăm sóc sức khỏe cho cô. 
Thay lời chào mừng, blog nầy xin đăng lại đoạn viết về Minh Hạnh trong bài viết “Bốn cô gái Việt Nam xinh đẹp” đăng trên blog nầy cách đây 2 năm:

Hãy biết về cô qua ghi chép của Bác 8 Bến Tre:
Minh Hạnh (MH) sinh ngày 13-3 năm 1985 trong một gia đình cả cha mẹ đều là cán bộ Cộng Sản ở Di Linh, Lâm Đồng. Năm 18 tuổi cô đã bắt đầu hoạt động bênh vực cho những người dân oan Lâm Đồng làm đơn khiếu kiện đât đai. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, MH vào Sài Gòn tiếp tục học trường Cao Đẳng Kinh tế.
Năm 2005 cô đến Hà Nội giúp đỡ dân oan khiếu kiện đất đai và bị án 3 tháng tù giam. Khi hay tin chánh quyền CSVN cho Trung quốc đầu tư khai thác Bauxit tại Tây nguyên, cô đã bí mật cùng Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đến tận nơi chụp ảnh các nông trường của TQ tại đây và chuyển đi toàn cầu qua mạng Internet.
Năm 2007 MH đã tổ chức cho công nhân người Việt bị áp bức tại công ty nước ngoài để biểu tình và đình công để được tăng lương và an toàn lao động. Tháng 12 năm 2009 cô đã bí mật đi đường bộ sang Cambuchia, Thái Lan để đến Malaysia tham dự đại hội kỳ 2 của Ủy ban về người lao động Việt nam.
Những hoạt động yêu nước đó của Minh Hạnh đã đẩy cô vào tù. Vào ngày sinh nhật thứ 27 của Minh Hạnh, tác giả Ngô An viết những giòng sau đây về cô:
Hôm nay – ngày 13 tháng 3 – sẽ là một ngày rất bình thường nếu tôi không biết Hạnh. Tôi còn nợ cô bé ấy nhiều lắm. Có nhiều điều còn nhớ mãi, có những chuyện sẽ không thể nào quên. Thế nhưng, Hạnh vào tù đã được 3 năm, tôi chưa bao giờ viết được một bài trọn vẹn cho em. Có lẽ, tình càm tôi dành cho Hạnh đã bão hòa, đã đầy ắp để mỗi con chữ về Hạnh cũng là thừa. Có lẽ, tôi nhìn thấy sự thừa thãi trong những dòng chữ của mình vì đã có nhiều người viết về Hạnh mặc dù họ chưa được gặp em một lần. Mặc dù họ chưa được một lần nghe Hạnh hát, những bài hát do em tự đặt lời, giọng tự nhiên, trong sáng, không chải chuốt. Nhưng, quả thật, những dòng chữ họ dành cho Hạnh thật ấm áp, thật nghĩa tình như đã quen Hạnh từ lâu.
……………
Những ai đã có lần biết Hạnh, có lẽ sẽ nhớ mãi đôi mắt long lanh sáng của em chứa cả một bầu tâm huyết, Hạnh tin ở con người, cuộc sống, Hạnh tin mãnh liệt ở lý tưởng và điểm đến trên con đường chông gai mà em đã chọn. Bởi đó là hoài bão của em. Hoài bão của Hạnh không phải là một người chồng giàu, một căn nhà đẹp mà là một cuộc sống công bằng, cơm no cho người nghèo, áo ấm cho kẻ không nhà. Và em đã chọn một lối đi riêng cho mình – không giống những cô gái đồng trang lứa – để thực hiện hoài bão đó.
Tác giả Vũ Đông Hà viết về Minh Hạnh: “Hạnh đã cùng với Hùng lên đường, phẫn nộ nhưng không hận thù, hiền hòa nhưng dũng cảm, chông gai nhưng không khiếp nhược, thất bại nhưng không sờn lòng” 


Thi sĩ Trần Trung Đạo đã viết “Mấy vần thơ cho Đỗ thị Minh Hạnh”:
Đất nước mình không có hôm nay
Nếu hai ngàn năm trước không có bà Trưng, bà Triệu
Và sẽ tiếp tục sống trong độc tài nô lệ
Nếu không có những người con gái như em
Dòng sông dài và phiến đá chông chênh
Nhưng nếu tất cả đều co ro, sợ hãi
Nếu tất cả đều đứng nhìn, e ngại
Dân tộc này rồi sẽ ra sao?
……….
Lịch sử đang chờ em để bước sang trang
Dân tộc vịn vai em để đi cùng nhân loại
Những người chết đang bắt đầu sống lại
Những người đi đang lần lượt quay về
…………….
Và Hạnh đã viết trong thư gởi mẹ từ trong tù:

“Má ơi, con rất là đau buồn, con không buồn thân thể con, ở tù bao nhiêu năm cũng được… Họ bảo con hãy nhận tội đi rồi sẽ được giảm xuống 4 năm, nhưng không, ở đời thì chết chỉ có một lần mà thôi… để cho họ thấy rằng, họ không được phép coi thường tinh thần bất khuất của dân tộc. Mỗi dân tộc, mỗi một con người, nhất là người lãnh đạo đất nước phải biết rằng “Đặt quyền lợi và danh dự của tổ quốc lên trên quyền lợi cá nhân của mình chứ…”

 

27 phản hồi to “TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM ĐỖ THỊ MINH HẠNH VỪA ĐƯỢC TỰ DO”

  1. Nguoilaodong Says:

    Khi đoc đươc nhưng tin chung no hanh ha Hanh ơ trong tu, tôi cam thây thât đau xot va căm giân. Xin chuc mưng cô va cam ơn sư trơ giup cua nhân loai tiên bô

  2. D.N.L. Says:

    Xin chúc mừng cô MHạnh ra khỏi nhà tù nhỏ vào…nhà tù lớn.
    Chúc cô nhiều sức khoẻ,vững ý chí và tinh thần đấu tranh.

  3. Khách Says:

    Đỗ Thị Minh Hạnh bị vào tù vì đã làm theo đúng LƯƠNG TÂM LOÀI NGƯỜI.
    Tôi tin chắc bạn sẽ mãi mãi làm theo lý tưởng đã chọn, không một kẻ VÔ LƯƠNG TÂM nào còn có thể khuất phục được bạn.
    Cám ơn bạn. Cám ơn càc tù nhân lương tâm khác.
    Cám ơn những người đang tranh đấu cùng các bạn, Việt Nam cũng như Quốc tế.

  4. vi văn hiền Says:

    bộ mặt giả tạo bề ngoài thì lấy bình đằng nhân quyền cho công nhân nhưng đằng sau lại tổ chức công nhân đập phá đi miếng ăn của mình tụ tập công nhân đập phá tài sản của doang nghiệp thực chất là thủ đoạn tụ tập công nhân làm loạn để gây rối, thử hỏi rằng chân lí là ở đâu chúng mày đã bóp nghẹt chân lý rồi còn tự sướng cái con khỉ, tổ chức cho công nhân đập đi miếng ăn của chính họ thì gọi gì là tốt, lại còn tỏ vẻ thanh cao dân chủ nhân quyền

  5. Dân Lành Says:

    Khách @. Hình như thằng cha này hồi xưa làm văn nô bồi bút bên cái gọi là diễn đàn xã hội dân sự thì phải, nhưng chẳng làm được gì nữa vì cái gọi là diễn đàn xã hội dân sự đã bị đập nát rồi, giờ lại quay sang bên này đòi phá hoại à. Đỗ Thị Minh Hạnh bị vào tù là chuyện của ả, chẳng liên quan gì tới ai cả. Đó là tại ả thích vào tù chứ.

    • Dân Oan Says:

      – “ả thích vào tù”?
      – Vâng, còn bọn chó độc tài CsVn lại không muốn trả tự do cho Đỗ thị Minh Hạnh. Chúng bị cả loài người phỉ nhổ vào mặt nên đã phải trả tự do cho Minh Hạnh, lũ lợn không thấy nhục cho đảng lợn?
      Lũ Lợn viên Hồ quàng lợi có giỏi thì xin quan thầy chúng mày bắt lại đi, thách chúng mày đấy. Lợn!

  6. Cao Tâm Says:

    Hay ho thật, lại lôi đâu ra cái khái niệm tù nhân lương tâm chứ. Việt Nam có một cơ số tù nhân như bao nước khác, việc tù nhân ở các nước là chuyện bình thường, đó là những kẻ xâm hại lợi ích của người khác và xã hội nên bị hạn chế một số quyền tự do cá nhân. Đã đi tù lại còn không biết xấu hổ, lại còn xưng là tù nhân lương tâm nữa chứ.

    • Trần giả Tiên Says:

      Gởi Lũ SỌ KHỈ ÓC HEO con cháu thằng CS ở HANG Heo Chó Mèo loài SỦA lấy được.

      Hãy đọc bài nầy rồi dùng chút còn lại ÓC của NGƯỜI mà suy nghĩ.

      ĐỪNG dùng ÓC LỢN hoặc ÓC CHÓ mà lấp liếm SỦA lấy được nhá.
      http://www.danchimviet.info/archives/88493/tai-sao-pham-van-dong-ky-cong-ham-ban-nuoc/2014/06
      Tại sao Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước?
      Sau khi Trung Cộng chính thức công bố chủ quyền lãnh hải là 12 hải lý, bao gồm luôn các quần đảo Hoàng Sa (Xisha) và Trường Sa (Nansha) của Việt Nam vào ngày 4 tháng 9 năm 1958 (1), thì 10 ngày sau đó, ngày 14 tháng 9 năm 1958, Thủ tướng Bắc Việt Nam, ông Phạm Văn Đồng, đã gửi công hàm đến Thủ tướng Chu Ân Lai, xác nhận chủ quyền Trung Cộng đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
      Nội dung bức công hàm Thủ tướng Bắc Việt Nam, Phạm Văn Đồng viết như sau “Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958”.
      Đồng thời, trước đó, tháng 6 năm 1956, Phó thủ tướng Việt Nam, ông Ung Văn Khiêm, thay mặt Bắc Việt Nam, cũng đã tuyên bố với phiá Trung Cộng: “…Theo các tài liệu lịch sử từ phía chúng tôi (Việt Nam), đảo Xisha (Hoàng Sa) và Nansha (Trường Sa) thuộc về vùng đất lịch sử của quý quốc (Trung Quốc)”.
      Như vậy, tổng kết hai sự kiện trên cho thấy Hà Nội, trong thời gian nhận viện trợ của Bắc Kinh để tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam Việt Nam, đã muối mặt, phản bội Tổ quốc, nhượng đi một phần lãnh thổ Việt Nam cho mưu đồ của Đảng CSVN. Điều này cũng khẳng định, công hàm “bán nước” của Phạm Văn Đồng không phải là quyết định độc xuất, tự tung tự tác do cá nhân ông Phạm Văn Đồng, và tuyên bố của Ung Văn Khiêm, nếu có theo như cáo buộc của Bắc Kinh, cũng không phải là tự phát. Tất cả hai sự kiện, đều chính do quyết định của Chính Trị Bộ đảng CSVN.
      Trong khi ông Ung Văn Khiêm chỉ xác nhận bằng miệng, không có chứng từ thì công hàm của ông Phạm Văn Đồng là văn thư “giấy trắng mực đen”, không thể phủ nhận hay chạy tội hành vi bán nước, phản bội lại Tổ quốc Việt Nam của đảng CSVN. Sau khi ra công hàm bán nước, một năm sau đó, tháng 10 năm 1959, ông Đồng đã đi Bắc Kinh. Cuộc viếng thăm của ông Đồng không ngoài mục đích ngửa tay xin tiền viện trợ của Bắc Kinh. Như vậy, có thể nghi ngờ, động cơ chính ký văn thư bán nước của đảng CSVN, là dọn đường cho chuyến đi Bắc Kinh của ông Phạm Văn Đồng sau đó, nhằm xin xỏ, cầu cạnh để nhận được tiền viện trợ từ Trung Cộng một cách tốt đẹp.
      Tại Bắc Kinh, Phạm Văn Đồng đã năn nỉ Chu Ân Lai viện trợ quân sự và gửi một đoàn cố vấn quân sự đến giúp Việt Nam (2). Khi phái đoàn chuyên gia quân sự Trung Cộng đến Việt Nam, Phạm Văn Đồng đã ba lần, khẩn khoản đề cập đến nhu cầu xin viện trợ và cho biết là Hà Nội đặt hết niềm tin ở Bắc Kinh. Tháng 1 năm 1960, đảng CSVN đề ra kế hoạch ngũ niên (1961-1965). Để thực hiện kế hoạch ngũ niên, Hà Nội lại cử Phạm Văn Đồng qua Bắc Kinh, bị gậy mượn nợ. Tổng số tiền Phạm Văn Đồng cần vay từ Bắc Kinh là 500 triệu Nhân Dân Tệ. Lúc đó, Chu Ân Lai đã trả lời với Đồng, Bắc Kinh có thể cho CSVN mượn hơn số tiền đó (3). Năm 1961, một năm sau, khi Mỹ gia tăng các hoạt động quân sự ở miền Nam, Hà nội lại cử Phạm Văn Đồng sang Bắc Kinh để cầu cạnh, xin thêm viện trợ quân sự.
      Như vậy, Phạm Văn Đồng, thay mặt đảng CSVN ký công hàm bán nước, công nhận chủ quyền của Bắc Kinh trên hai hòn đảo Trường Sa và Hoàng Sa năm 1958, là để được sự thuận thảo của Trung Cộng trong việc xin viện trợ quân sự trong năm 1959, và sau đó, dọn đường để mượn số tiền nợ 500 triệu nhân dân tệ trong năm 1961, cho kế hoạch ngũ niên (1961- 1965) của CSVN. Không có một con số chính xác, tổng kết tiền viện trợ quân sự của Bắc Kinh cho Hà Nội trong năm 1959. Nhưng con số nợ 500 triệu nhân dân tệ Bắc Kinh cho Hà Nội mượn và cùng với phí tổn viện trợ quân sự trong năm 1959, một năm sau khi Hà Nội ký công hàm bán nước, có thể lên đến cả tỷ nhân dân tệ.
      Theo tiết lộ của Hà Nội, bình quân trong 20 năm chiến tranh, Liên Xô, Trung Quốc, và vài nước xã hội chủ nghĩa, đã viện trợ quân sự cho Hà Nội, qui ra thành tiền là 7 tỉ dollars. Nếu thông tin này đáng tin cậy, thì như vậy, mỗi năm Trung Quốc chỉ có thể viện trợ quân sự cho Hà Nội khoảng chừng 200 triệu dollars (4).
      Có thể nói, Trường Sa và Hoàng Sa, đã bị Đảng CSVN “bán” cho Bắc Kinh, qua công hàm của Phạm Văn Đồng, với giá rất bèo, chưa tới một tỷ nhân dân tệ.

  7. Thế Tuấn Says:

    Khổ lắm cơ, đi tù rồi mà không biết thế nào là khổ nhục à, thế lại còn trưng mặt ra cho thiên hạ thấy là thế nào. Thế mà cứ hạnh phúc rằng mình là tù nhân lương tâm, đúng là rõ khổ cho những kẻ này quá đi mất, không có ai như chúng nữa chắc. Đúng là một lũ khốn nạn. Đừng có cố tâng bốc người khác lên để hại người, Đỗ Thị Minh Hạnh cũng đang là nạn nhân của bọn rận già.

    • Khách Says:

      – “tâng bốc người khác lên để HẠI người”?
      – Ai “hại người”? Ai bắt Đỗ Thị Minh Hạnh vào tù?
      – Chính là đảng csvn!
      Cũng chính là kẻ ngầm tâng bốc các ngư dân để họ xông vào giàn khoan khủng của Tàu khựa, nhưng lại không dám kiện bọn chúng. Có phải ngư dân là những con “tốt’ trên bàn cờ? Lợn!

  8. Nguoilaodong Says:

    Nhưng ke nao xâm hai va kim ham dân tôc nay chăc chung may đêu biêt ca. Tiêc la chung co quyên không phai đi tu va băt nhưng ngươi xâm pham đên chung phai đi tu. Hôi chưa cai tri đươc đât nưoc nay chung cung noi la vi quyên lơi cua công nông đê kich đông ho biêu tinh,bai công va pha hoai va goi đo la cach mang đung không. ha mây thăng bưng bô cho bon cai tri phan đông

  9. Thắng Dư Says:

    Chúc mừng cháu gái Đỗ Thị Minh Hạnh. Cháu là đóa sen hồng ngát hương – là nhánh lan rừng trắng trong. Ông rất cảm phục và kính trọng cháu. Ông yêu quý cháu gái vô cùng.

  10. noi Says:

    xin hỏi mấy con bò cs,đảng cs xây dựng chủ nghỉa xả hội khi thành công là nó như thế nào,có phải khi đó cha con bọn bây lấy nhau có đúng ko mấy thằng chó chết đảng kia

  11. Thế Tuấn Says:

    Thái quá rồi đó các vị rận chủ ạ, tôi chẳng biết thế nào là tù nhân lương tâm đối với các vị nữa, cũng chỉ là mấy từ ngữ để chỉ mấy thằng cha đầu trâu mặt ngựa chứ gì. Đã vào tù là nhục nhã lắm rồi, lại còn bày đặt nói naỳ nói nọ. Thiết nghĩ là cô Đỗ Thị Minh Hạnh này ra tù thì nên làm sao để mà làm ăn sinh sống cho tử tế chứ không phải cứ đi theo con đường sai trái như vậy.

  12. Tùng Bím Says:

    Tôi không thể hiểu được tại sao mà một con người đẹp đẽ như thế kia lại đi chống phá đất nước để bị vào tù, thật là khổ sở quá đi mất. Trên hết đó là sự tham lam vô độ, hão danh, ảo tưởng một cách hão huyền. Đúng là chẳng hiểu được họ đang nghĩ gì mà đi làm những việc như vậy nữa. Cùng là một con người mà lại có kẻ phản tặc, có kẻ suy đồi đến như vậy.

  13. Cao Thăng Says:

    Đỗ Thị Minh Hạnh lần này ra tù lại có một lũ kền kền đứng ở ngoài mừng rỡ, ngoe nguẩy cái đuôi để đón thị ra. Bởi bản thân thị vào hay ra cũng đều có tác động ít nhiều đến tí tiền của lũ rận chủ này. chỉ có một con rận nào thế thân vi phạm pháp luật vào tù thì chúng mới có tiền. Rồi nào là ra tù thì chúng tranh nhau tranh công để kiếm tiền…

  14. Bội Châu Says:

    Kể ra cũng thật là hay ho biết mấy. Chẳng thể hiểu nổi được sao một nhà báo hiểu biết như Trương Duy Nhất mà lại đi làm cái trò gọi là chấm điểm nguyên thủ cơ chứ, thật là một sự hài hước. Các nguyên thủ làm việc vì nước vì dân mà hắn lại đi chấm điểm, chẳng biết hắn lấy đâu ra cơ sở, thang điểm để mà chấm đây. Thật là một trò hề.

  15. Bội Châu Says:

    Kể ra cũng thật là hay ho biết mấy. Chẳng thể hiểu nổi được sao một nhà báo hiểu biết như Trương Duy Nhất mà lại đi làm cái trò gọi là chấm điểm nguyên thủ cơ chứ, thật là một sự hài hước. Các nguyên thủ làm việc vì nước vì dân mà hắn lại đi chấm điểm, chẳng biết hắn lấy đâu ra cơ sở, thang điểm để mà chấm đây. Thật là một trò hề. Thằng Nhất này ngu thì hắn tự chịu lấy.

    • CCB1979 Says:

      Bọn Dư lợn viên áp dụng chiến thuật “biển người” của quan thầy Trung Cộng?
      Liếm đít Tàu khựa, hèn với giặc, ác với dân, không dám kiện TQ, đó là đảng csvn của các lợn.

      • Huy Tập Says:

        Các bạn DLV thân yêu nói chung chỉ biết theo lệnh quan thầy tham nhũng thôi.
        Thật tội nghiệp cho hộp sọ các bạn ấy bị nhồi nhét cái gì mà cứ bênh cái xấu mãi thế nhỉ? Các bạn biết tin mới nhất là VNCS bị thế giới xếp vào loại bét nhè nhất thế giới không? Hay các bạn vẫn gào lên “VN đi lên dân giàu nước mạnh”?

    • Trần giả Tiên Says:

      “Chẳng thể hiểu nổi được sao một nhà báo hiểu biết như Trương Duy Nhất mà lại đi làm cái trò gọi là chấm điểm nguyên thủ cơ chứ, thật là một sự hài hước.”(TRÍCH)

      Bởi là “một nhà báo hiểu biết” cho nên TDN không thể SỦA như một con CHÓ với nhiều NICK.

      Với lời giải thích ĐƠN GIẢN như trên có ĐỦ để làm loài “SỌ KHỈ ÓC HEO ăn theo, SỦA lấy được” HIỂU?
      Híc, híc.

  16. Thắng Dư Says:

    Bọn dư nợn viên cực kỳ dốt nát, mùa quáng và ngu xuẩn, vậy mà chúng lại ngộ nhận để sủa ra những lời chỉ đáng chùi đít như vậy.

  17. Tỏng lú Says:

    Trước thì lấy tù binh mỹ,rồi đến hài cốt của họ ra để đổi chác làm ăn nay hết rồi thì lấy những tù nhân lương tâm(tù chính trị) đó là miếng võ của đảng và nhà nước cộng sản việt nam với thế giới văn minh dân chủ.nhưng dẫu sao cũng chúc mừng Hạnh ,cảm phục Hạnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: