Nhân vụ Nhã Thuyên : coi lại chân dung mấy ông xuất bản !

Theo blog THỜI 2 Đ – blog NHẬT TUẤN Thời đồ đểu, thời điên đảo, thời điếm đàng, thời đĩ điếm, thời đơn độc…

3Ngày xửa ngày xưa, thời bao cấp, người ta đồn  ở một cơ quan văn hoá cấp tỉnh, có một ông thủ trưởng rất ham phát động thi đua viết…báo tường. Chẳng thế mà ông đưa thành chỉ tiêu mỗi đầu người mỗi tuần phải viết ít nhất một bài . Báo hại chàng lái xe, chữ nghĩa chẳng có bao nhiêu làm sao mà viết báo ?  Cái khó thò ra cái khôn, chàng bèn mượn một đoạn thơ của cụ Nguyễn Du , trong đó có câu “ Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi…” chép ra giấy, ký tên mình  rồi dán lên tuờng coi như đã hoàn thành chỉ tiêu được một tuần.

Báo tường được treo ngay trong nhà ăn tập thể, cứ mỗi lần xuống ăn trưa, thủ trưởng lại ghé vưà đọc vừa khen “tốt tốt”. Bữa đó, thủ trưởng đọc đoạn thơ ký tên chàng lái xe bèn nổi cơn lôi đình, đập bàn quát :

” Mày chửi tao là “đầu trâu mặt ngựa hả ?”.

Chàng lái xe xanh mặt :

” Dạ không ạ, thơ này là của Nguyễn Du đấy ạ ?”.

Thủ trưởng lại càng giận :

” Nguyễn Du là cái … thằng nào để tao báo công an  gô cổ nó lại…”.

Chuyện tưởng đùa , ấy thế mà hồi đó, khi ông Lý Hải Châu Giám đốc NXB Văn Học xin phép in tiểu thuyết Anna Karênina của cụ Tolstôi thì bị “cấp trên’ là đồng chí Lê Xuân Đồng, Phó Ban tuyên huấn trung ương , tức là chỉ dưới có đồng chí Tố Hữu, phán một câu xanh rờn :

” In làm gì cái chuyện …con đĩ đó…”.

Nhưng như vậy vốn liếng chữ nghĩa còn là…khá, đồng chí Lê Xuân Đồng còn biết được Anna Karênina là một bà có chồng lại còn đi ngoại tình. Còn bây giờ, vốn liếng học hành của mấy “quan xuất bản” xem ra còn thua thời đó nhiều lắm. Chẳng nói đâu xa, cứ hỏi ngay đồng chí nguyên Giám đốc Nhà xuất bản Văn Học  Nguyễn văn Lưu vốn  “nổi tiếng” về vụ đánh  luận văn Nhã Thuyên,  xào xáo chuyện ma của Nguyễn Ngọc Ngạn  thì đủ biết.

Tôi xin cam đoan, đố đồng chí Lưu viết được đúng tên nhà văn Victor Hugo thì thăng ngay cho đồng chí lên chức …Bộ trưởng văn hoá thông tin thì đồng chí Lưu cũng đành…chịu. Chuyện thực 100 phần 100 , quý vị nào không tin cứ thử gọi điện cho đồng chí nguyên Giám đốc NXB Văn Học đó coi.

Là vì rằng đồng chí Nguyễn văn Lưu vốn là thương binh, văn hoá lớp 10, được nhận về sửa morrasse tại Nhà xuất bản, rồi cất nhắc đi học hàm thụ văn ( mà người đời đã có câu “ dốt như chuyên tu, ngu như hàm thụ”), học xong đồng chí lập thân bằng viết bài đánh…Dương Thu Hương và nhiều người khác.

Từ đó đồng chí Lưu, vốn quê Thanh Hoá nhờ bợ đỡ Giám đốc Lữ Huy Nguyên lên vù vù, nào biên tập viên, nào Trưởng phòng văn học VN và nhảy tót lên Giám đốc NXB Văn Học quốc gia. Khốn nạn cho đồng chí, ngồi cái ghế sang trọng đó , đầu óc lại mù tịt chẳng biết ông Cam (Camus), ông Sác ( Sartre) …là những ma mọi nào, công sức đấu đá thì nhiều, bổng lộc lại ít nên đồng chí GĐ Lưu đành tháng tháng cắp cặp bay vào Sàigòn mang theo cả giấy phép khống chỉ lẫn con dấu để bán cho các “nhà phát hành”. Hỡi ôi, gọi là “nhà phát hành” cho oai, thực ra là các “đầu nậu” sách, trình độ  văn hoá thường dao động từ lớp 8 đến lớp 10, và một trong “tứ đại gia” làm sách ở Sàigòn là Sơn Minh Khai, văn hoá chưa qua bậc thành chung , vốn là lái xe cho chi nhánh NXB Văn Học, phất lên thành đại gia. “Làm ăn” theo cái lối “bán giấy phép” – chẳng đọc, cũng chẳng biên tập, cũng chẳng biết cuốn sách viết cái chi chi- cứ đóng mộc đút tiền vào túi như vậy, hồi đó đồng chí Giám đốc Nguyễn văn Lưu trở nên nổi tiếng là người nói câu “xin lỗi, xin rút kinh nghiệm” nhiều nhất nước.

Thôi thì bỏ qua vụ xào xáo sách của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn báo chí đã nói tới khá nhiều, rồi đồng chí GĐ Lưu cũng đã “sorry, sorry” tới năm bảy lần. Nào là sorry nhà văn Nguyễn thị Thu Huệ in tập truyện ngắn không xin phép tác giả, nào là sorry nhà thơ Thế Phong, đại diện dịch giả cuốn “ Những bức thư tình hay nhất thế giới” , xuất bản cũng…không xin phép , nào là sorry Cục xuất bản  vì đã in cuốn “ Chủ nghĩa hiện sinh và chủ nghĩa cấu trúc” trong đó có cả những đoạn chửi…cộng sản vân vân và vân vân…Tuy nhiên quy tội cho đồng chí GĐ Lưu thì kể cũng “oan” cho đồng chí ấy, bởi bận bịu trăm công ngàn việc , thời giờ đâu mà đọc, mà dù có đọc thì cũng đâu có biết ông Nguyễn Ngọc Ngạn là cái ông “ma” nào, ông chỉ biết có mỗi việc…bán giấy phép thôi chớ. Tôi là tội mấy cha “đầu nậu”, chẳng biết mô tê gì cả, cứ sách nào chạy là tới ông mua giấy phép mới khổ thân ông . Mà đã mua là phải…bán thôi, không bán thì lấy gì mà…ăn. Bởi vậy cả một nền xuất bản sách đều được in ra do chọn lựa của mấy ông “đầu nậu” kiểu “tứ đại gia Sàigòn” cả , ba ông Giáo sư, nhà văn , nhà lý luận thì xin cứ …đứng vòng ngoài, muốn coi thì bỏ tiền ra mà…mua. Có vậy thôi. Với cả cũng là tại…cấp dưới, chứ đâu phải “trăm dâu đổ đầu…ông Lưu”.

Cấp dưới ông Lưu có ông Phó Giám đốc Nguyễn Cừ, trong vụ xào xáo Nguyễn Ngọc Ngạn ông nói một câu rất chi là “ lập trường tư tưởng” : “ Thì in sách cho mấy anh hải ngoại để chứng tỏ ta cũng có…dân chủ chớ…”. Thôi thì cũng chẳng trách gì ông Phó Cừ, ông vốn là…Phó phòng hành chính bên Nhà xuất bản Giáo dục, chẳng hiểu “ mua chức” hết bao nhiêu, tót ngay lên cái ghế Phó GĐ NXB quốc gia Văn Học.

Còn bà nguyên Trưởng phòng văn học VN của NXB Nguyễn thị Hạnh lại trả lời báo chí về vụ Nguyễn Ngọc Ngạn một câu rất chi là …”yểu điệu thục nữ” :

” Thì in có…vài trăm cuốn thôi mà, ai đọc…”.

Thôi thì cũng lại thông cảm cho bà Hạnh, bà vốn xuất thân xứ Nghệ, lên được Hà Nội học văn rồi “chạy” được vào Nhà xuất bản Văn học đã là…mệt mỏi lắm rồi. Về được nhà xuất bản, bà Hạnh còn bận việc chồng con, hồi  bao cấp còn phải xếp hàng mua thịt mua sàbông, thời gian đâu mà…đọc sách, bởi vậy chuyện ma chuyện quỷ, ông Ngạn ông Ngọc gì cũng cứ là …duyệt hết, cứ anh GĐ Lưu đã ký bán giấy phép rồi  là bà ký theo liền. Bởi vậy bà mới được anh Lưu o bế, sắp xếp cho cái ghế Phó GĐ chớ.  Mai kia  không hiểu nhà nước có “sắp xếp lại tổ chức” không, chứ cứ để mấy ông mấy bà cỡ này cầm cân nảy mực cho cả một nền xuất bản văn học  quốc gia như thế này, không khéo họ cho in cả “ Những bí mật thành Paris”” Cậu Chó”” Cô giáo Hạnh”….cũng nên.

Nhà xuất bản Văn Học đã thế, đến lượt Nhà xuất bản Hội nhà Văn thuộc Hội Nhà văn VN cũng “lắm chuyện” buồn lòng…cấp trên. Đồng chí Giám đốc kiêm nhà văn Nguyễn Phan Hách vốn sự nghiệp văn chương may ra trong giới còn nhớ được mỗi cái tên truyện ngắn “ Tổ chim sẻ”. Thế rồi khi đồng chí cho xuất bản truyện “ Thượng đế thì cười” của nhà văn Nguyễn Khải tưởng là…ăn chắc rồi, ấy thế mà trên cũng ra lệnh thu hồi, không cho phát hành. Mới đây người ta lại phát hiện ra đồng chí Hách bán giấy phép cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “ Câu chuyện của dòng sông” của Hermann Hersse, dịch giả Phùng Khánh  tức Ni sư Thích nữ Trí Hải,  hồi đó còn sống ở Sài Gòn , thì lại in là Bùi Giáng dịch. Không biết có phải mấy cha “đầu nậu” mượn tên người đã khuất để trốn trả nhuận bút không , chứ ông Giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn đâu có biết ông Hermann Hersse, bà Phùng Khánh, ông  Bùi Gíang là những…ai ai ? Mà ai đứng tên dịch giả chẳng được, miễn là cứ trả đủ nhuận  bút là OK rồi. Mấy bác “độc giả” cứ tò mò, thóc mách bới ra làm gì . Cứ để yên cho mấy chả còn ngồi vững trên  ghế các Nhà xuất bản chớ. Rõ rách việc…

 

18 phản hồi to “Nhân vụ Nhã Thuyên : coi lại chân dung mấy ông xuất bản !”

  1. van nguyen Says:

    Cái Được và cái Chưa Được
    1.Phải công tâm mà nói rất nhiều trì thưc miền Bác xưa nay rất nhiều vị trình dộ tư duy học vấn rất cao, ngay trươc 30.4.1975 tạo dược sự kính trọng tại miền nam Các tác phẩm của các vị sống tại miền Bác :Nguyễn đổng Chi , Trương Tửu ,Hoàng Minh Giám,Dào Duy Anh ,Thế Lữ , Huy Cận ,Xuân Diệu, Tô Hoài ,Nam Cao ,Nguyễn văn Tý,Trần Hoàn , Doàn Chuẩn ,,,, bầy bán tại kháp các nhà sách .
    2.Ngày nay,trong ngành giáo dục Dại Học rất nhiều vị nhân cách cao thượng ,hoc vấn uyên thâm không chê vào dâu dược .
    3. Tuy nhiển không it thành phần “Vừa dốt lại vừa ngu” trộ̣n lộn vào, làm bặng hoại xã hội hôm nay diển hình là cái ông Nguyễn văn Lưu “xú”. Chính những thành phần” Lưu Xú ” khuấy bẩn xã hội gây những hệ lụy khó sửa chữa dược .
    Mời quí vị dọc bài …giải trí…mà… đau :

    CHỈ TẠI THẰNG BÁN TƠ

    Bùi Bảo Trúc

    Cách đây mấy năm, trong cuộc thi Ai Là Triệu Phú của đài truyền hình VTV3 Hà Nội, một giảng viên trường Ðại Học Sư Phạm, cô Nguyễn Thị Tâm 27 tuổi, khi trả lời một câu hỏi liên quan đến văn học Việt Nam, đã cho biết cô chưa hề nghe nói tới Tự Lực Văn Ðoàn bao giờ và nói rằng theo cô, có thể đó là tên một gánh cải lương mặc dù có hai chữ văn đoàn ở cuối. Rồi cô giảng viên đại học này khẳng định Nhất Linh là một nghệ sĩ cải lương, còn các ông Hoàng Ðạo, Thạch Lam và Khái Hưng thì cô không rõ có phải là nghệ sĩ cải lương như Nhất Linh hay không.

    Giám khảo cuộc thi cho cô được dùng điện thoại cầu cứu một đồng nghiệp mà cô nói là người đọc rất nhiều sách, kiến thức rất rộng để giúp cô trả lời câu hỏi. Nhưng người đồng nghiệp này (cùng dạy ở đại học với cô) cũng đáp sai tất cả các câu hỏi về Tự Lực Văn Ðoàn và nói Hoàng Ðạo không phải là anh em với Nhất Linh và Thạch Lam.

    Năm ngoái, một cô giáo tên là Hà Thị Thu Thủy dậy ở trung học Lômônôxốp thuộc huyện Từ Liêm, Hà Nội thì đã cùng sai lầm với học sinh khi học sinh của cô viết trong bài luận văn rằng “canh gà Thọ Xương” trong một bài ca dao rằng “canh gà” là một món ăn mà em rất muốn được cha cho đi ăn thử một lần. Cô giáo Thủy cho em học sinh 8 điểm và không sửa một chữ nào của bài luận văn. Như thế là cô hoàn toàn đồng ý với chi tiết em học sinh viết trong bài luận. Hồ sơ cho biết cô tốt nghiệp khoa văn của trường Ðại Học Sư Phạm Hà Nội và vừa hoàn tất luận văn thạc sĩ với số điểm 10/10. Sau khi bài luận của em học sinh được cô cho điểm cao được đưa lên báo, cô đã xin nghỉ việc và vào một bệnh viện tâm trí để nghỉ ngơi.

    Chi tiết đáng nói nhất trong hai vụ này là cô giáo Thủy đã xin nghỉ dậy còn cô Nguyễn thị Tâm tại cuộc thi của đài truyền hình với những câu trả lời về Tự Lực Văn Ðoàn chỉ bị loại khỏi cuộc thi.

    Ông Tú Vị Xuyên mà còn sống thế nào ông chẳng hét ầm lên rằng “… học trò chúng nói tội gì thế / lỡ để hai cô túm được đầu…”

    Hai cô giáo dậy văn mà kiến thức về văn học Việt Nam như thế thì dốt thật. Nói câu này thế nào chẳng có người trách rằng lại đem trình độ của các nhà giáo thời Việt Nam Cộng Hòa ra để chê các nhà giáo của cái nước Việt Nam độc lập tự do hạnh phúc ngày nay.

    Nhưng không nói như thế không được, vì những thứ nhà giáo ngu dốt như vậy thì không hề thiếu ở Việt Nam ngày nay. Dẫu có khiêm tốn cách mấy đi chăng nữa thì cũng phải nói ngay rằng chúng tôi hồi còn đi học ở trung học không thể dốt tàn dốt tệ như thế được. Trong giờ kim văn lớp đầu tiên của bậc trung học, lớp đệ thất, chúng tôi đã đọc Anh Phải Sống của Khái Hưng, núi Văn Dú của Thế Lữ, mấy đoạn trích trong Ðoạn Tuyệt của Nhất Linh, một hai bài viết trong Bùn Lầy Nước Ðọng, Con Ðường Sáng của Hoàng Ðạo, và Cô Hàng Xén, Nhà Mẹ Lê của Thạch Lam nên nếu bị hỏi về Tự Lực Văn Ðoàn, chúng tôi … giỏi hơn cô Nguyễn Thị Tâm đang dạy ở Ðại Học Sư Phạm rất nhiều nhiều.

    Mới đây ở Việt Nam người ta đã nói về những thay đổi cần có cho chương trình giáo dục Việt Nam. Tôi không biết những đổi thay đó sẽ như thế nào nhưng biết là trong đó có những thay đổi trong lãnh vực sách giáo khoa.

    Những thay đổi, sửa sang đó sẽ như thế nào? Thí dụ trong lãnh vực văn học như kim văn và cổ văn ? Thay đổi ra sao để cải tiến trình độ của các nhà giáo để tránh xảy ra những chuyện ngu dốt như người ta đã thấy?

    Câu hỏi này làm nhiều người nhớ tới một cuốn sách nhan đề Truyện Kiều Nguyễn Du với tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng và trong sáng do nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin in năm 2012. Cuốn sách được nói là của Ðỗ Minh Xuân, một kỹ sư không rõ trong lãnh vực gì. Một người giới thiệu cho biết ông kỹ sư này đã nghiên cứu rất kỹ Truyện Kiều và các tài liệu liên quan đến tác phẩm của Nguyễn Du để đưa ra khoảng một ngàn sửa chữa, dẹp bỏ hẳn những từ ngữ khó hiểu lấy từ chữ Hán và thay thế bằng ngôn ngữ thuần Việt trong Truyện Kiều.

    Ðỗ Minh Xuân cho rằng những thay đổi của ông sẽ giúp cho Truyện Kiều của Nguyễn Du hay hơn, dễ hiểu hơn. Ðể làm được việc đó, Ðỗ Minh Xuân đã sửa và thay thế hơn một ngàn chữ trong Truyện Kiều của Nguyễn Du bằng những chữ mà ông cho là dễ hiểu hơn, thuần Việt hơn là nguyên tác của Nguyễn Du.

    Truyện Kiều có 3.524 câu thì Ðỗ Minh Xuân lôi hơn một ngàn câu ra sửa. Như vậy, người đàn ông này đã can thiệp vào 1/3 tác phẩm của Nguyễn Du.

    Về giá trị của Truyện Kiều thì không cần phải nói ở đây. Những người không ưa Nguyễn Du đả kích ông về thái độ hàng thần lơ láo của ông khi ra làm việc với nhà Nguyễn, nhưng không thấy có một ai chê Truyện Kiều. Cốt truyện có thể là thường thôi. Nhưng khía cạnh văn chương mới là viên ngọc quí của văn học Việt Nam. Văn chương của Truyện Kiều đã được coi là lý do tồn tại của tiếng Việt và nước Việt như một câu nói của Phạm Quỳnh.

    Văn chương như thế mà nay bị một người chê là thua chữ nghĩa của ông ta, rồi lại được một người cũng có vai, có vế ở Việt Nam hết lòng xưng tụng, coi cuốn sách của Ðỗ Minh Xuân là “một đóng góp đáng kể vào việc nghiên cứu Truyện Kiều.” Ông này còn nói rằng Ðỗ Minh Xuân có “một tinh thần khoa học nghiêm túc,” rồi “hoan nghênh công phu nghiên cứu” của ông ta.

    Tôi muốn nói thêm một điều ở đây rằng đây là lần cuối cùng tôi nhắc đến người đàn ông tên là Ðỗ Minh Xuân bằng chữ “ông” vì sau lần này, cách đề cập tới Ðỗ Minh Xuân sẽ không bao giờ được dùng với chữ “ông” nữa.

    Nó hoàn toàn không xứng đáng. Nó chỉ là một thằng dốt, ngu xuẩn, hỗn hào và mất dạy.

    Nó tự coi nó là đứa tài giỏi hơn Nguyễn Du, chữ nghĩa hơn nhà thơ Tiên Ðiền, vượt lên trên mọi nỗ lực, mọi việc làm của người đi săn núi Hồng Lĩnh. Nên nó mới đòi sửa lại hơn một ngàn câu trong Truyện Kiều.

    Ðể coi nói sửa như thế nào mà nó dám nói rằng nó sửa để làm cho Truyện Kiều hay hơn.

    Ở ngay những đoạn đầu của Truyện Kiều nó đã thay thế hẳn câu “Lạ gì bỉ sắc tư phong,” câu tóm gọn được ý chính của Nguyễn Du khi viết Truyện Kiều để đẩy vào câu, “Mỗi người thứ có thứ không” rồi kéo câu kế tiếp lên để thành:

    Mỗi người thứ có, thứ không
    Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen

    Lập tức ý niệm tài mệnh tương đố, con Tạo đánh ghen với má hồng biến mất không sao tìm lại được nữa.

    Ở câu “Gia tư nghỉ cũng thường thường bậc trung” thì đại danh từ “nghỉ” được thay bằng đại danh từ “ông” cho dễ hiểu và mới hơn, hay hơn Nguyễn Du!

    Hai chữ “mạch tương” mà Nguyễn Du dùng để đưa một điển cũ vào hoàn cảnh của Kiều thì bị bỏ hẳn

    Vâng lời khuyên nhủ thấp cao
    Chưa xong điều nghĩ đã dào mạch tương,

    để trở thành:

    Chưa xong điều nghĩ đã chào vừng dương

    nghĩa là đang suy nghĩ thì trời đã… sáng. Không còn thấy nước mắt của Kiều đâu nữa.

    Ðoạn mô tả nấm mồ của Ðạm Tiên nguyên là “sè sè nắm đất bên đường” với hai chữ “sè sè” được dùng để tả ngôi mộ thấp, không được đắp cao lên, nói lên cảnh đìu hiu, không ai chăm sóc của ngôi mộ vô chủ thì bị đổi thành”se se” và giải thích đó là nấm mồ mới đắp, đất hơi se se, chưa hồi phục hẳn.

    Trong khi đó, Ðạm Tiên chết đã lâu như lời dẫn của Vương Quan: “Ðạm Tiên nàng ấy XƯA là ca nhi.” Nấm mồ ấy đã “trải bao thỏ lặn ác tà” thì mộ mới đắp lúc nào? Kiều làm thơ tặng Ðạm Tiên thì bị Thúy Vân chê là “khéo dư nước mắt khóc người đời xưa.”

    Hiểu bố lếu bố láo như thế rồi sửa thơ của Tiên Ðiền.

    Câu 280 hai chữ “Lãm Thúy” rất đẹp bị đổi thành “kiểu dáng.” Ðiển Lam Kiều trong câu 266 bị bỏ hẳn không nhắc tới và thay bằng “đánh liều” nên từ nguyên bản “Xăm xăm tìm nẻo Lam Kiều lần sang” thành “xăm xăm tìm nẻo đánh liều lần sang.”

    Hai chữ Hợp Phố trong điển châu về Hợp Phố bị bỏ và thay bằng “chủ cũ.”

    Câu “Nàng Ban ả Tạ cũng đâu thế này” bị sửa thành “Xưa nay hiếm thấy tài đâu thế này.”

    Câu “Lứa đôi ai dễ đẹp tày Thôi, Trương” là để nhắc tới Thôi Oanh Oanh và Trương Quân Thụy thì bị đổi thành “Lứa đôi từng thấy những ngày trái ngang.” Nét bác học điển cố của câu thơ bị loại hẳn.

    Câu “Ấy là Hồ Ðiệp hay là Trang Sinh” bị đổi thành “Ấy là trong mộng hay là thực sinh.” Thực sinh là sinh cái gì đây?

    Ðiển “trên Bộc trong dâu” bị đổi thành “trên cỏ dưới dâu.”

    Câu “nước non luống những lắng tai Chung Kỳ” trở thành “nước non luống những lắng tai ngưỡng vì.” Bá Nha và Tử Kỳ bị đuổi khỏi đoạn dạo khúc cho tiếng đàn rất đẹp của Kiều.

    Câu “Thời trân thức thức sẵn bày” bị sửa thành “Quả ngon thức thức xách tay” để thành món … “to go” cho tiện…

    Hai câu: “Trộm nghe thơm nức hương lân / Một nền Ðồng Tước khóa xuân hai Kiều” bị sửa cho dễ hiểu (?) hơn để thành “Buồng đào nơi tạm khóa xuân hai Kiều” cho hai Kiều ngủ bót công an chơi.

    Mấy chữ rất đắt của Nguyễn Du cũng bị mang ra dung tục hóa đi rất nhiều như trong câu “Người về chiếc bóng năm canh” bị đổi thành “Người về đơn bóng năm canh.” Rồi hễ cứ chỗ nào có chữ “chiếc” để nói về sự đơn lẻ, cô quạnh là nó thay ngay chữ “chiếc” bằng một chữ khác ngay.

    Câu “Trải qua một cuộc bể dâu” là một tóm gọn cả cuộc đời lưu lạc bất hạnh của Kiều thì bị sửa thành “Trải qua MỖI cuộc bể dâu” vì nó lý luận rằng có nhiều cuộc bể dâu nên nói “một” là không đúng. Phải sửa như nó, Ðỗ Minh Xuân, mới hay và đúng.

    Thế nên, có mới hơn, có hay hơn, có dễ hiểu hơn thì người ta có thể thấy ngay khi đọc những chữ mà Ðỗ Minh Xuân đã dùng để thay cho những chữ trong nguyên bản của Nguyễn Du.

    Khốn khổ là một thằng dốt dám hỗn hào sửa chữ của nhà thơ lớn nhất của văn học Việt Nam rồi lại được một đứa dốt và ngu không kém lôi ra hít hà, khen lấy khen để.

    Chuyện học hành của thế hệ học sinh sắp tới sẽ như thế nào với cuốn sách được coi là đóng góp “đáng kể vào việc nghiên cưu Truyện Kiều.”

    Ðường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh là thế.

    Bố khỉ! Ðúng như Nguyễn Khuyến đã viết trong một bài thơ vịnh Kiều:

    Thằng bán tơ kia giở giói ra
    Làm cho bận đến cụ Viên già…

    Chỉ khác thằng bán tơ là một thằng ranh con dốt nát và mất dạy. Cụ Viên thì là nhà thơ Tiên Ðiền mà thôi.

  2. Hoàng Kan Says:

    Sao mà nói linh tinh như vậy nhỉ. Việc vấn đề văn học bị quản lý là một sự đúng đắn, nói gì đi chăng nữa thì những bài tác phẩm văn học nói chung cũng như về các tác phẩm, các sản phẩm liên quan tới văn học nghệ thuật đều phải nằm dưới sự quản lý của Nhà nước. Nó phải phù hợp với thuần phong mỹ tục cũng như những chế độ chính trị của ta.

  3. Sử Lược Says:

    Tôi thấy rằng không thể chấp nhận được cái kiều luận văn mà viết nhăng viết cuội về những thứ như vậy. Nghiên cứu bao nhiêu thứ khác thì không nghiên cứu mà lại cứ nghiên cứu về những thứ chẳng hạn như thơ dơ, thơ nghĩa địa…tóm lại là nghiên cứu những thứ không đâu vào với đâu cả. Đó là thứ vô bổ nhất.

  4. Hoa Gió Says:

    Tôi nghĩ rằng vụ luận văn của Nhã Thuyên có nhiều cái sai lắm, sai đầu tiên đó là sai lầm của những người làm công tác chấm luận văn. Sau đó là sai lầm của bà Nhã Thuyên, sao mà có những nhận thức sai lầm về văn học, thơ phú như thế chứ. Đúng là những sai lầm hoàn toàn rồi. Họ làm gì mà lại như vậy, đầy thứ khác để mà nghiên cứu lại nghiên cứu cái thứ vớ vẩn này.

  5. Tỏng lú Says:

    Rằng hay thì thật là hay, xem ra bực tức đắng cay thế nào(lại sửa) tuy thế không buồn bực bằng diễn văn bế mạc hội nghị 9 vừa rồi của Cả chọng.(giữa lúc biển đông dậy sóng dân tình sôi sục muốn lên đường đánh giặc thì nghỉ tụ tập hội họp 7ngày liền về văn hóa văn nghệ và bàn xôi thịt)

  6. Nguoilaodong Says:

    Chung may noi co nhiêu thư đê nghiên cưu. Thê ca lu chung may đa nghiên cưu đươc cai gi co ich chưa. Suôt ngay lo tranh quyên đoat chưc va bit môm bit miêng ngươi dân

  7. Hoa Gió Says:

    Ôi dào ơi, toàn những thứ vớ vẩn vụn vặt cả ấy mà, có gì đâu mà đáng phải để tâm chứ. Tôi thấy rằng truyện Kiều là một tác phẩm lớn của dân tộc, do Đại thi hào Nguyễn Du để lại, nó là một tác phẩm đảm bảo cho sự trường tồn của tiếng Việt. Vì thế không nên ủng hộ bất kỳ ai sửa truyền Kiều hay làm bất cứ thứ gì tác động đến nó.

  8. Hoa Gió Says:

    Thế mà cũng là một người đi học sao? Đi học rồi đi làm nghiên cứu mà không làm ra hồn, nghiên cứu cái đồ thơ văn quái thai dị hợm của mấy thằng cha Bùi Chát và Lỹ Đợi và cho rằng nó có giá trị sao? Giá trị gì những thứ đó chứ, chỉ là những thứ vu vơ vớ vẩn nhất, tục tỉu nhất thì nghiên cứu làm gì.

  9. Đỗ Phủ Says:

    Tôi thấy chẳng thể tin được bài viết này, chân dung mấy ông xuất bản này lấy từ đâu ra thì tôi cũng chẳng biết, tôi cũng chẳng quan tâm,chẳng có gì là rõ ràng cả. Thử hỏi rằng các vị muốn xuyên tạc thì các vị lôi từ đâu đó ra rồi ráp vào thì sao, làm sao mà tin nổi những thứ này chứ.

  10. Tháp Bút Says:

    Thơ hay văn gì đi chăng nữa thì theo tôi nó cũng phải giúp ích cho sự tiến bộ của con người, tuyệt nhiên không thể có những thứ dơ bẩn, bệnh hoạn. Thơ gì mà ra đời toàn những thứ tình dục bệnh hoạn, những thứ chẳng phải là trần trụi mà là dơ bẩn, hết chỗ nói với bà Nhã Thuyên này rồi.

    • Trần giả Tiên Says:

      Tui thì thấy dơ bẩn nhất là những thằng/con giả nhiều NICK để còm không một chút XẤU HỔ, loại như vậy thì VÔ LIÊM SỈ có thừa phải không Tháp Bút/Củ Đậu/Đỗ Phú/Hoa CHÓ v.v…?

  11. Sử Lược Says:

    Tôi nghĩ rằng trình độ của mấy ông xuất bản kia thì tôi không biết thế nào, nhưng mà người ta làm được đến một chức vị nào đó thì cũng không hề đơn giản chút nào cả. Vậy mà lại có những người ngồi đây mà phán xét tất cả mọi thứ thì đúng là hết chỗ nói, mấy ông cũng chỉ là chém gió mà thôi, có hiểu gì đâu mà.

  12. Củ Đậu Says:

    Vụ Nhã Thuyên này mà cũng đình đám ra phết đấy chứ, đây là bài học cho tất cả những ai trong việc nghiên cứu, nghiên cứu những thứ không đâu vào với đâu. Tại sao còn đầy rẫy những thứ khác trên đời để nghiên cứu mà bọn này không nghiên cứu mà lại đi nghiên cứu cái đồ quái thai dị hơm này làm gì chứ.

  13. Đinh Rượu Says:

    Trong vụ việc này tôi thấy tồn tại nhiều cái sai lầm lắm, đó là sai lầm của cô Nhã Thuyên là lớn nhất, không hiểu tâm huyết với khoa học thế nào mà lại đi chọn cái đề tài chẳng đâu vào với đâu cả. Rồi đến cả hội đồng chấm luận văn khoa học lần một. Chấm luận văn kiểu gì mà không biết đâu là đúng, đâu là sai rồi gây ra chuyện như hôm nay.

  14. Hoàng Kan Says:

    Vụ Nhã Thuyên này thực tế thì đáng ra như bao vụ luận văn khác có sai phạm mà thôi, nhưng vấn đề là do mấy tên phản động kia đã lợi dụng nó như một vấn đề nổi cộm của văn hóa tư tưởng để chống phá Đảng, chống phá chế độ mà thôi. Nói gì đi chăng nữa thì tất cả những gì mà luận văn này đã tạo ra đó là sự thiếu hiểu biết, nông cạn.

  15. Tùng Bím Says:

    Tôi không thể hiểu nổi được mấy ông chấm luận văn Nhã Thuyên lần một này làm ăn thế nào mà lại để chấm một cái luận văn không những không mang tính học thuật mà lại còn lệch lạc về tư tưởng. Một sự sai trái không hề nhỏ. Những kẻ như vậy là không thể chấp nhận được. Làm sao mà lại có thể làm một luận văn như vậy được.

  16. Thế Tuấn Says:

    Tôi thấy rằng vị trí của kẻ bên lề như nhóm thơ “Mở miệng” là không có ý nghĩa gì cả, tất cả chỉ là những thứ hết sức vớ vẩn và bệnh hoạn. Bọn này chẳng để lại một giá trị gì cho nghệ thuật cả, ngôn từ thì đầy bẩn tưởi, nội dung thì bệnh hoạn, có gì là dị hợm hơn nữa chứ. Toàn những thứ thô lậu và tục tĩu như vậy thì ai mà chấp nhận được.

  17. Thế Võ Says:

    Tôi không thể tưởng tượng nổi là sao mà để cho một luận văn như vậy có thể lọt sàn lần đầu được chứ. Sao mà những người làm công tác chấm luận văn lần đầu lại có thể quên đi và dễ dàng để cho cái luận văn khỉ gió đó có thể qua được. May ra mà còn chưa để cho học sinh học qua cái luận văn đó đấy. Nếu mà đưa ra giảng dạy còn đưa ra kiến thức lệch lạc cho sinh viên.

Trả lời Đỗ Phủ Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: