Viết trong nước mắt – vợ tù nhân lương tâm Ngô Hào

Nguyễn Thị Kim Lan, vợ TNLT Ngô Hào.
 
Nguyễn Thị Kim Lan – Tôi viết lá thư này với hy vọng lớn lao rằng các quý vị hãy lên tiếng, giúp đỡ cho chồng tôi, một người chỉ vì đấu tranh cho Nhân quyền, cho Công bằng và Lẽ phải mà phải chịu cảnh tù đầy. Cho dù ông không được trả tự do trong nay mai, nhưng ít ra ông cũng được đối xử nhân đạo, được tôn trọng nhân phẩm và được pháp luật bảo vệ.
Kính gửi: Các tổ chức nhân quyền thế giới, các Chính Phủ yêu chuộng hòa bình.

 
Tôi là Nguyễn Thị Kim Lan, vợ của Tù nhân lương tâm Ngô Hào hiện đang trong trại tù Xuân Phước, huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên.
 
Ông Ngô Hào bị bắt ngày 8.2.2013 và bị kết án 15 năm vì bị cáo buộc vi phạm điều 79 Bộ luật hình sự nước CHXHCN Việt Nam “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” mà thực chất là do ông đấu tranh một cách ôn hòa đòi Nhân quyền, Dân chủ và Toàn vẹn lãnh thổ.
 
Kính thưa quý vị!
 
Tôi viết lá thư này trong nhạt nhòa nước mắt, trong sự đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi cũng không biết còn có thể đi thăm chồng tôi được bao nhiêu lần nữa và còn có dịp gửi thư tới quý vị thêm lần nào nữa hay không. Khi mà căn bệnh ung thư vòm họng đang ở giai đoạn cuối có thể mang tôi lìa xa thế giới này bất kỳ lúc nào. Chỉ thương chồng tôi, ông Ngô Hào còn chưa đi hết 2 năm trong chặng đường 15 năm tù đầy đau khổ. Hai đứa con trai tôi, cháu Ngô Minh Tâm và Ngô Minh Trí vẫn đang đi học. Chúng luôn phải đối mặt với dư luận, áp lực từ trường học, hàng xóm đến xã hội chỉ vì là con trai của Ngô Hào, một kẻ bị chính quyền coi là “phản động”. Sau này, chắc chắn chũng sẽ rất khó khăn trong việc tìm kiếm công ăn việc làm. Người ta thường hướng đến tương lai, đến những ngày sắp tới nhưng tôi chỉ ước sao thời gian đừng trôi đi thêm nữa. Để tôi còn cơ hội gặp chồng tôi, và nán lại với các con thêm được những ngày ít ỏi.
 
Chính vì thế nên dù khó khăn đến mấy, ba mẹ con chúng tôi cũng cố gắng khắc phục để đi thăm ông Ngô Hào mỗi tháng một lần. Vừa đi thăm lần này xong đã mong mỏi, trông đợi để được thăm lần kế tiếp. 
 
Lần gần đây nhất là ngày 25 tháng 5, tôi và cháu lớn Ngô Minh Tâm đi thăm ông. 
 
Tối hôm trước, khi đang chuẩn bị đồ ăn để mang vào cho chồng thì nhà có khách. Cuộc thăm viếng đột ngột của ông công an tỉnh tên Phổ khiến tôi lo lắng. Thọat đầu, ông Phổ hỏi thăm sức khỏe, công việc, cuộc sống hàng ngày… Nhưng tôi biết đó không phải lý do chính khiến một ông công an tỉnh ghé thăm căn nhà tồi tàn của mấy mẹ con tôi. Mấy lời xã giao rồi cũng phải kết thúc, nhường chỗ cho mục đích chính của chuyến ghé thăm này: “Nếu chị đi thăm thì dặn ảnh đừng có làm gì khiến phải bị chuyển trại”.
 
Lời khuyên ấy khiến tôi lo lắng, bất an và dự cảm về một điều không lành đến với ông Ngô Hào.
 
Tờ mờ sáng hôm sau, tôi và cháu Minh Tâm chuẩn bị đồ đạc tới trại tù thăm cha, thăm chồng. Sau khi làm các thủ tục thăm gặp, chúng tôi phải ngồi đợi hơn một tiếng đồng hồ mới thấy họ đưa ông Ngô Hào ra. Tôi sững sờ! Chỉ mới một tháng, chồng tôi từ mái tóc muối tiêu đã chuyển thành bạc trắng, chân đi không vững. Dáng vẻ tiều tụy của ông làm mẹ con tôi thắt ruột. Chúng tôi phải nói rất to ông mới nghe được. Trong cuộc gặp, có ba công an trại giam ngồi giám sát. Họ lấy biên bản ra ghi chép cuộc trao đổi của chúng tôi. Dường như còn chưa an tâm, họ dùng cả máy ghi âm để hỗ trợ. Vợ chồng con cái nhìn nhau, mừng thì ít, lo lắng thì nhiều. Thằng Minh Trí còn đi làm ăn xa, kiếm tiền phụ giúp cho mẹ , cho anh nên lần này không đi thăm được. Chỉ mỗi chuyện đó thôi đã làm chồng tôi xót xa. Ông dặn nếu khó khăn quá thì không phải đi thăm nữa.Tôi nghe mà thắt ruột. Nhưng nếu không đi, tôi sẽ mất cơ hội gặp chồng. Tôi chưa biết còn sống tới ngày nào, nhưng cái chết đang đến rất gần với tôi.
 
Thưa quý vị! 
 
Chồng tôi cũng có kể chuyện công an tỉnh tới làm việc với ông trong trại giam. Tuy nhiên ông không nói chi tiết nội dung cuộc gặp. Ông chỉ nói rằng, họ cũng như cán bộ trại giam dặn ông là phải “khuyên nhủ” vợ con đừng làm gì để ông phải bị chuyển trại cho khổ. Thiết nghĩ, mẹ con tôi sống lương thiện, không làm gì sai trái. Cho dù có làm gì thì cũng không ngoài mục đích mang lại điều tốt đẹp, quyền lợi chính đáng cho chồng tôi. Hơn nữa, nếu mẹ con tôi có “làm gì” thì mẹ con tôi chịu trách nhiệm, sao lại đổ lên đầu chồng tôi, một người đã lãnh án 15 năm tù khổ ải. Như thế đã đủ thấy áp lực vô cùng lớn mà chồng tôi đang gánh chịu.
 
Gần cuối cuộc gặp, chồng tôi bật khóc. Đó là điều ngoài sức chịu đựng của một người vợ như tôi và của những đứa con tôi. Ông nói trong nước mắt: “Nhắm mắt vào là anh hình dung ra K3, nơi chôn cất các tù nhân bị bỏ mạng”. Và ông cho biết đã nhiều lần ông tính chuyện tự tử. Tim tôi đau thắt. Một cảm giác đau đớn, hoảng sợ bao trùm lên trí não tôi. Họ đã làm gì để một người không dễ bị khuất phục như chồng tôi phải rơi nước mắt và không giấu nổi sự hoảng loạn như thế? Ngồi viết những dòng này, tôi vẫn không muốn nhớ lại hình ảnh chồng mình khi ấy. Các con tôi, dù tỏ ra rất cứng rắn cũng không giấu nổi sự sợ hãi.
 
Kính thưa các quý vị! 
 
Dù rất muốn tôi cũng không thể viết dài hơn, phần vì quá lo lắng, hoảng sợ, phần vì cơn đau đớn đang hành hạ. Và tôi hiểu, việc viết lá thư này gửi đến quý vị cũng chính là “vi phạm” lời cảnh báo từ phía công an rằng “đừng làm gì” mang lại bất lợi cho ông Ngô Hào. Nhưng, suy cho cùng, việc gửi đến quý vị những lời chia sẻ thành tâm của một người sắp chết, của vợ một tù nhân lương tâm hoàn toàn là việc cần thiết. Nó không vi phạm pháp luật, không trái với lương tâm, đạo lý của con người. Hơn thế, trách nhiệm lên tiếng vì sự thật phải được đặt lên hàng đầu. Hy sinh vì sự thật, đó cũng chính là lý tưởng của chồng tôi, nguyên nhân khiến ông phải chịu khổ ải trong cảnh tù đầy. Nghĩ như thế nên tôi mạnh dạn gửi đến quý vị lá thư này cho dù phải thẳng thắn thừa nhận rằng sự sợ hãi, lo lắng vẫn luôn hiện hữu trong tôi.
 
Tôi viết lá thư này với hy vọng lớn lao rằng các quý vị hãy lên tiếng, giúp đỡ cho chồng tôi, một người chỉ vì đấu tranh cho Nhân quyền, cho Công bằng và lẽ phải mà phải chịu cảnh tù đầy. Cho dù ông không được trả tự do trong nay mai, nhưng ít ra ông cũng được đối xử nhân đạo, được tôn trọng nhân phẩm và được pháp luật bảo vệ.
 
Xin chân thành cảm ơn các quý vị.
 
Phú Yên, ngày 28 tháng 5 năm 2014.
 
Nguyễn Thị Kim Lan
Vợ Tù Nhân Lương Tâm NGÔ HÀO
ĐT: 01226606052 
Địa chỉ: 17/6 Nguyễn Trãi, phường 5, thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên.
 

10 phản hồi to “Viết trong nước mắt – vợ tù nhân lương tâm Ngô Hào”

  1. nhatvanguyet Says:

    Reblogged this on .

  2. Hoa Gió Says:

    Nếu mà đúng như anh Ngô Hào mà không phạm tội gì thì tôi thấy thật sự đáng buồn cho cách làm việc của mấy ông tư pháp nhà ta, nhưng mà sao lại có cái từ gọi là tù nhân lương tâm ở đây chứ? Mấy người hãy cùng nghĩ lại xem sao đi nào, thế nào là tù nhân lương tâm hả? Mấy tù này chắc là chỉ do các vị con cháu nhà phản động nghĩ ra mà thôi.

  3. Đỗ Phủ Says:

    Thế nào là tù nhân lương tâm đây nhỉ, tù nhân lương tâm cái quái gì chứ, chỉ có bọn chúng mày là ngồi mà nghĩ ra thôi, không thể tin được. Trước đến nay đối với lũ này thì tù nhân lương tâm là những ai mà bị ngồi tù vì tội chống Nhà nước chứ gì. Toàn những thứ khái niệm xa vời, không rõ ràng gì cả.

  4. Tháp Bút Says:

    Tôi đọc bức thư chỉ thấy rõ một điều rằng là rất đáng thương người vợ, sao mà một người vợ chăm bẵm tần tảo như vậy mà lại có một người chống không chăm lo làm ăn đi mà lại đi làm những chuyện không đâu vào với đâu, rỗi hơi như thế chứ. Đúng là chỉ có những người không biết suy nghĩ mới đâm đầu vào những chỗ đấy thôi.

  5. Sử Lược Says:

    Tôi cũng thấy buồn lắm, buồn thay cho người phụ nữ trong câu chuyện này. Một người vợ tốt, tần tảo vì chồng con như vậy mà lại phải gặp một người chồng không tốt. Sao mà anh chồng này lại không chịu làm ăn cơ chứ mà lại đi nghe theo lời bọn phản động để chống phá đất nước, chống chế độ.

  6. Củ Đậu Says:

    Lại còn được phong cho danh hiệu tù nhân lương tâm thì đúng là hết sức oai phong lẫm liệt đây mà. Thời chiến thì đói khổ là cũng đúng, nhưng thời bình thì không biết tập trung vào mà làm ăn lại còn đi học đòi làm phản động, bị bắt vào tù rồi còn được vợ con kêu la, đúng là khổ vợ khổ con thôi.

  7. Đinh Rượu Says:

    Theo bản thân tôi thì nếu người vợ này thương chống thật sự thì nên suy nghĩ lại những gì mà chị đã làm không thể cứ như thế này. Bây giờ chồng chị đã lầm đường lỡ bươc rồi thì nên suy nghĩ và hành động làm sao để khuyên bảo chồng thực hiện tốt pháp luật để nhanh chóng có thể rời trại, chứ ai lại đi nghe theo bọn phản động như thế này.

  8. Hoàng Kan Says:

    Tôi biết là người chồng sai trái thì tất yếu sẽ dẫn vợ con và gia đình đến chỗ khổ, đó là điều chắc chắn. Vì thế người vợ cần phải làm sao cho người chồng khi đã mắc phải sai lầm thì biết sữa chữa chứ sao lại còn đi liên minh, liên kết với bọn phản động để làm những việc đó, đưa cái lá thư này lên làm gì chứ.

  9. Hoàng Kan Says:

    Nếu mà nói thì tôi thấy rằng rất tội nghiệp cho người vợ của lão này quá, chỉ khổ vợ mà thôi. Còn cái anh chồng kia thì sống làm sao cho xứng với đạo vợ chồng chứ làm sao mà như thế được. Chỉ những kẻ nào không biết suy nghĩ mới làm khổ vợ thế thôi, thật đúng là éo le cho cảnh gia đình này quá đi.

  10. Thế Tuấn Says:

    Thiết nghĩ hiện nay là mấy vị rận chủ đừng có viết những bài viết mà chỉ đổ lỗi cho chính quyền như thế này nữa. Thật là một tư tưởng rất đáng buồn. Chồng nhà người ta đã phạm tội vào tù, vợ con bơ vơ khổ sở rồi các vị lại còn đi kích động cả gia đình họ chống phá đất nước thì đúng là các vị chẳng có tâm gì cả mà chỉ nghĩ cách để trục lợi mà thôi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: