Nguyễn Hoàng Đức: mùa Đông vọng cánh en về & kể chuyện tại sao tôi đọ thơ?

 

1. MÙA ĐÔNG VỌNG CÁNH ÉN VỀ

 

Lại thêm gió bấc3

Ùn ùn thổi thốc về

Những đường tên vun vút bắn từ vòm cung núi

Những xoáy lốc cuốn tít mù từ muôn vực thẳm

 

Bầu trời nặng nhọc chuyển mình

Giữa tầng tầng áo mây mờ mịt

Dãy non xa lớp lớp nặng sương mờ

Lắng những nốt trầm buông

Kéo bản nhạc thời gian

Chìm sâu khúc chiều u ám

 

Vai ta so ro

Co mình giữa những lớp áo dầy

Muốn chen sát làn da đòi hơi ấm

Ôi những cành cây

Xác xơ tấm áo choàng lá phủ

Phơi mình trơ xương

Giữa gió lạnh cắt trời

 

Ý tưởng ngoi ra thân xác

Nặng nề

Như vầng dương đang cố lách lưỡi cưa tròn

Xẻ một đường khe

Giữa các tầng mây o bế bịt bùng

 

Ký ức bỗng hiện về

Bắc Cực

Quê hương của miền lạnh lẽo

Dâng tràn tuyết giá

Khiến cả cánh loài chim cũng rụng

 

Rồi một đống lửa được đốt lên

Từ tay đoàn thám hiểm

Cả miền băng tuyết cựa làn da lạnh

Sà vào lòng ngọn lửa

Ấm mầu hồng!

Ấm hơi người!

Rồi đến lượt mùa Đông

Muốn ấp cơn run rẩy vò võ của mình

Trong cánh én phương Nam

Nhẹ lướt về

Mong giải thoát lốt nặng nề u uẩn

Vén nhẹ không gian

Cho mầm sống trồi lên

Từ muôn vàn cây cỏ

 

Cả miền Bắc Cực muốn sưởi ấm trong vòng tay ngọn lửa

 

Cả khung trời mùa Đông muốn ấp mình trong vài cánh én

 

Điều kỳ diệu đó phải chăng là không tin nổi?

 

Bỗng ký ức nối đuôi từng chuỗi

Như những toa tầu bất tận

Chở quá khứ về trên đường ray lịch sử

Tất cả

Đòi hiện thân!

Đòi quyền sống!

Đòi giá trị!

Ngay ngưỡng cửa khắc giờ hiện tại

Đúng lúc này đây

Nơi ta đang đứng

 

Và kia, cả chuỗi tương lai

Rợp trời vỗ cánh ùa về

Cố lách mình qua khe cửa

Phút giờ hiện tại

Đòi xem những bản hợp đồng

Cho dự án của ngày mai

Ôi thật diệu kỳ

Chuỗi chuỗi hoàng hôn quá khứ

Và lớp lớp bình minh thuộc về vĩnh cửu

Đều hiện mình lên

Trên bản lề hiện tại

 

Ôi diệu kỳ

Diệu kỳ hiện tại!

Diệu kỳ ngọn lửa của con người!

Và diệu kỳ cánh én!

 

Một tầng mây nứt ra theo lưỡi cưa của vầng dương

Một ngọn gió xuân ngược sớm về

Một lớp sương mờ rướn lên mây

Một vũ trụ nâng mình dậy

Những thân cây dứt bỏ những chiếc lá còn sót lại

Trong cuộc thay áo mùa thu

Tạc dáng hiên ngang trong gió lạnh

Đòi diễn nốt vở bi kịch lột xác của mình

Mong cải lão hoàn đồng

Trong tấm áo mùa Xuân

Bản nhạc dâng lên

Những con đường nâng mình chạy

Ùa về dãy núi đang vươn cổ

Ngóng phương Nam

Đợi một cánh én về

 

Và ta đi

Ngập trong bóng hoàng hôn

Lội trong những vần thơ còn chưa kịp thành hình

Kéo lê những nốt trầm

Gieo âm trĩu buồn hồn núi lạ

Rung phím gió phương Nam

Gọi cánh én mùa Xuân

Hãy về

Trên cung đàn hy vọng.

Hà Nội

Đêm 10/1/1997

2. KỂ CHUYỆN TẠI SAO TÔI ĐỌ THƠ?

Triết gia Socrate có nói “Trong vạn vật cái gì khó nhất? Tự biết mình!” Tự biết mình là gì mà khó thế? Hãy nhìn vũ trụ bao la với những thiên hà xa vời vợi được đo bằng tỉ năm ánh sáng, con người không bao giờ với tới chẳng lẽ lại không khó hơn cái thân xác và tâm hồn ta lúc nào cũng sát cánh bên mình?

Thân xác của mình gần nhất mà mình không đánh giá được mình, nói giản dị, một cọng rơm trong tầm tay mà mình còn không nắm nổi nói gì đến chinh phục thế giới và vũ trụ? Điều này là hết sức hệ trọng, như các nhà thông thái Hy Lạp nói “Kẻ nào nhận biết sự công chính mới là thước đo vạn vật”. Nhận biết lẽ công chính là gì? Đơn giản như tay anh cầm thước đo, anh đo bất kể chỗ nào, dù thân hay lạ, anh hãy công bố chiều dài của nó, như người Việt bảo “có sao nói vậy”. Nhưng tay anh lại không cầm thước, anh đo mấy vần thơ vụn của mình tầm cao của đỉnh núi, rồi đo cho họ hàng, đồng hương đồng khói cũng ngang ngửa như vậy, còn một Lưu Quang Vũ kia dù có vài chục vở kịch đồ sộ mang dấu ấn của kịch tính mỹ học, của cái cục bộ và cái phổ quát, của cá nhân và xã hội, của vị kỷ và cái chung như vở “Tôi và chúng ta” đã vạch cứu cánh ngay từ đầu, nhưng nhiều người vẫn cứ đo bằng thước mi li hạt sạn, như thể vài vần thơ lèo tèo của họ còn đáng ngưỡng vọng hơn.

Hiểu mình rất khó, vì đó là cách vượt qua mình. Vượt qua mình ư? Ai chẳng yêu mình nhất, người đời gọi là “ái ngã”chẳng lẽ lại bỏ rơi mình để yêu người khác hơn? Nhưng nếu chỉ yêu mình “của mình thì giữ bo bo/ của người thì thả cho bò nó xơi” thì nói ai nghe? Nói chung người ta đã từng chơi cờ một mình, phần thắng luôn đứng về phía chủ nhân đại diện đấu với đối phương tưởng tượng. Yêu mình tất bỏ rơi người khác, người Tàu gọi là “ích kỷ hại tha”, khi đó đo người khác làm sao khi lúc nào mình cũng hơn?! Còn biết nhìn nhận mình trong tương quan vì người khác người ta gọi là “Vong kỷ hiến tha”, tức hy sinh bản thân để dâng hiến cho người khác. Kinh Thánh có câu “Hãy yêu người khác như chính mình ngươi”.

Nền văn chương Việt Nam nảy mầm trên văn hóa cục bộ tiểu nông của người Việt thâm căn cố đế từ ngàn đời “phép vua thua lệ làng”. Nghĩa là chúng ta chỉ có trình độ lập hiến ngang lệ làng. Đã lệ làng thì ích kỷ, cục bộ theo kiểu “chuông làng nào làng ấy đánh, thánh làng nào làng ấy thờ”. Khi tôi mới bước vào văn chương, một anh bạn nói “Văn chương chúng ta như chia thóc ở sân kho hợp tác, làm sao trong khi chia vơ thật nhiều thóc về phía mình”. Tất nhiên mở rộng ra là vơ thêm về phía họ hàng, đồng hương đồng khói, đồng đội của mình. Văn chương ăn chia lâu năm như vậy nên mới hình thành một nền văn chương như anh Tiến Đặng mới bình luận “Đó là nền văn chương manh chiếu hóa, như tấm chiếu rách rưới, nhếch nhác, già nua, lẩm cẩm”.

Một lần tôi đọc, gặp được nhà thơ Xuân Diệu nói đại ý: Việt Nam chỉ có thơ về mùa xuân và mùa thu, ít có thơ về mùa hạ, càng không có thơ về mùa đông. Thơ hay về mùa đông lại càng không có. Xuân Diệu đọc kim cổ đông tây khá nhiều và tôi tin vào điều này. Tôi có bài “Mùa Đông vọng cánh én về”. Tôi liền tự tin thách đọ với các nhà thơ, xem có ai có bài thơ mùa đông hay không? Một nhà thơ nổi tiếng lắm trố mắt ra vẻ ngạc nhiên như thể “tôi mà dám mời anh ta đấu à?” Cách mấy ngày sau tôi lại nhắc lại một cách chính thức. Nhà thơ này đành trả lời: tôi không có bài thơ nào về mùa đông cả. Tôi chịu thua thôi. Ông thắng đi!

Mọi việc làm đều có nguyên do của nó. Tôi sống khá nhiều bên các nhà thơ không bao giờ dùng bất cứ tiêu chuẩn nào để đo thơ người khác. Nhưng dẫu vậy, họ luôn luôn cho rằng thơ mình hay hơn thơ người, “văn mình vợ người” mà, họ chỉ lùi bước trong trường hợp gặp người chức to hơn mình. Cụ thể hơn, tôi gặp một anh cán bộ biên tập thơ của một báo lớn. Khi nói chuyện về thơ, toàn bộ trình độ của anh ta chỉ có một khẩu quyết lấy của Xuân Diệu, coi như khuôn vàng thước ngọc để trẹt người khác là “ca ca cứt cứt”, ngoài ra không có gì hơn. Vậy mà anh ta lớn tiếng phán về thơ tôi “ông đừng hy vọng cái của ông còn lâu mới là thơ”.

Tôi liền hỏi: “Vậy trước đó mấy hôm có mặt nhiều người ông nói ‘thơ tôi quá hay nên không được giải là sao?’”

Anh ta chối phăng: “Tôi có nói thế đâu!”

Tôi liền bảo: ông có dám đọ thơ với tôi không? Một đời ông làm thơ không bằng tôi làm trong một đêm. Ông có thích đem từng câu ra đọ không?

Tại sao tôi dám chắc về điều này? Tôi đã liếc nhìn thơ của anh ta, còn in thành hai thứ tiếng, toàn mấy câu thơ vụn cho một bài. Số thơ anh ta chắp lại tất nhiên sẽ dài hơn một đêm làm thơ của tôi. Nhưng chắc chắn với tư duy khẩu quyết “ca ca cứt cứt” thì tinh hoa cũng như tư tưởng của nó không thể bằng bài thơ xuất sắc tôi làm trong một đêm.

Một chuyện khác. Anh nhà giáo dạy trường Nguyễn Du kia, khi nghe ông lãnh đạo đọc thơ xong liền lên nói như MC “Thơ anh chinh phục chúng tôi tuyệt đối”. Tôi liền nghĩ, cách nói đó đúng là nô tài tuyệt đối, bởi vì, nếu anh ta nghe Nguyễn Du đọc thơ, rồi Puskin đọc thơ, anh ta sẽ dùng từ gì ngang từ tuyệt đối. Vẫn anh này, khi chúng tôi gặp nhau trong một bữa tiệc tại nhà hàng. Nhà văn Tạ Duy Anh, là người theo tôi có bản lĩnh văn hóa và sự công bằng khá cao, nói với mọi người và tôi vài lần “Tôi đã đọc bản thảo cuốn trường ca thần học ‘Ngước lên cao’ của ông, nó hay như Sáng Thế Ký”. Rồi còn những người khác khen tôi. Anh nhà giáo này chỉ luôn miệng nói “Đừng có tin!”

Tôi rất ngạc nhiên về trình độ bất công của anh ta. Tất cả những ai khen tôi thì anh ta bảo “Đừng có tin!” vậy thì có phải anh ta chỉ muốn mặc định rằng “tất cả mọi thứ của tôi đều xấu?” Trong khi đó anh ta sẵn sàng qui phục những vần thơ trên bình thường là “chinh phục tuyệt đối!”

Cuộc đấu tranh cam go nhất của lịch sử là giành Công Bằng. Việc giải phóng nô lệ, rồi giải phóng phụ nữ chính là bằng chứng của những cuộc đấu tranh đó. Thơ tôi cho đến giờ còn chưa một lần được in trên báo Văn Nghệ cho dù người ta đùn nhau hứa xuôi hứa ngược. Và việc nhà văn Tạ Duy Anh đã đọc và duyệt, tôi hỏi, nhưng vẫn chính thức không thể được biết ở khâu nào tôi có được cấp giấy phép hay không? Người khác thì bị đánh chặn ngay vòng cấp giấy phép, còn ông lãnh đạo nhà xuất bản thì thập thò phòng ban chung khảo để xem ca phạm qui của mình có được nuốt trôi không? Và ông ta chẳng cần phải lo, đồng chí đã gắp cho ông ta một miếng giải bôi mỡ (mà người ta còn gọi là cứu bàn thua trông thấy) khiến nó được nuốt trôi ngoạn mục nhẹ nhàng như nốc một cốc bia.

Tôi nghĩ, nếu vậy tại sao ta không đòi đọ thơ để đòi lại công bằng cho mình? Mình bị cho là kiêu căng ư? Một nhà hát lộng lẫy lúc nào cũng sẵn sàng đại hòa tấu cùng dàn nhạc giao hưởng chẳng lẽ lại không dám hơn mấy chiếc chiếu rách nhếch nhác chỉ biết đến loại nhạc gấp lá thành kèn? Nhưng lời này của tôi là đại ngôn ư? Tại sao lại không được dùng ngôn ngữ để tuyên chiến với sự bất công ích kỷ cục bộ bè nhóm vẫn quen thói ưu tiên tem phiếu?! Và những lời này có chứa sự thật không, mời những vần thơ vụn hoặc trường ca không cốt truyện đấu với tôi, xem có khác gì bánh quế đòi đọ với xe công thức một?

Giờ tôi xin mời bạn đọc thưởng thức bài thơ mùa đông của tôi, kèm theo lời thách đấu tôi đã viết sẵn từ lần thách đấu trước (có đôi chỗ về nhà thơ Xuân diệu lặp lại, mong các bạn thông cảm). Xin cám ơn!

Xin có mấy lời “gửi găng” tự đề cử tri âm với mọi người     

 

Thời hiện đại hiển nhiên là thời dân chủ. Nếu có ai muốn đăng ký bước vào kỷ lục Guinnesse, chẳng hạn một anh lang thang đầu phố muốn tâng cầu lâu nhất, một cô thôn nữ muốn ăn nhiều ớt nhất, hoặc một ông già muốn đạt kỷ lục về ngâm mình trong đá… Chúng ta không thể phê phán họ là tự kiêu được! Họ có quyền được thử sức ở vị trí cao nhất bằng cách tự đề cử mình.

Nền thơ của chúng ta lâu nay luôn luôn đeo dính hai mặc cảm thường trực: một, lúc nào cũng tự tôn vỗ ngực không ai bằng mình, anh hùng nhất khoảnh thơ, tung hô trong cánh hẩu và địa phương của nhau; hai, tự ti đến mức mời giới thiệu thành tựu của thơ mình, cái hay, cái kiệt xuất, thì rụt đầu rụt cổ, không dám ho he lên tiếng.

Cố thi sĩ nổi tiếng Xuân Diệu, tác giả cuốn sách phê bình thơ “Các nhà thơ cổ điển Việt Nam”, người rất am tường thơ Việt, thơ Tầu, thơ Tây đã từng nhận xét (đại khái) rằng: Các tác giả Việt mới chỉ chú trọng làm thơ về mùa xuân, mùa thu, mà chưa ai viết được một bài thơ hay về mùa đông.

Vì lý do muốn thay đổi nhịp điệu sống nhàn nhạt “hoà cả làng”  buồn tẻ và bất tài của thơ Việt lâu nay, đặc biệt là thơ mậu dịch, sống cửa quyền quá dài ôm rịt các cửa báo, nên tôi mạnh dạn đề cử bài thơ “Mùa đông vọng cánh én về”, là bài thơ về mùa đông hay nhất Việt Nam.

Hiển nhiên tôi chỉ có thể đề cử. Việc này không chỉ mang mục đích đòi tự tôn mà tự thân nó cũng là một tấm “giấy quì” để thử và tìm ra các tác giả “ngọc còn ẩn trong đá”, nếu không làm vậy, chẳng lẽ tôi cứ phải đợi mấy ông  giữ gôn mậu dịch đọc và cho giải, nhưng than ôi, được báo của các ông chìa sân rồng tem phiếu cho thì đến bao giờ ? (có khi xếp hàng đến kiếp sau, các ông vẫn bảo người ta chưa đủ tiêu chuẩn để xếp hàng, một là vốn tự có ta không có, vốn quan hệ báo nọ gắp giải thưởng cho báo kia ta cũng không có, tiền tài trợ sàng xê từ quĩ cơ quan, ta cũng không, như vậy đến đời nào đến lượt?)

Mong được bạn đọc chia xẻ chí ít rằng dù sao tôi cũng nên và có quyền tự đề cử, như thế chẳng hơn tẩm ngẩm bịt cửa báo, vỗ ngực trong xó nhà vừa được tiếng khiêm tốn lại vừa trở thành anh hùng xó bếp sao? Nếu bạn muốn cho sự phách lối của tôi một bài học, thì đơn giản bạn chỉ cần nêu lên một cái tên, hay một bài thơ để so sánh “án tại hồ sơ” mà, hay như người ta vẫn nói “tỉ số nói lên tất cả”, chẳng lẽ tác phẩm “bút sa gà chết” lại không nói với chúng ta điều gì sao?

Nguyễn Hoàng Đức

42 phản hồi to “Nguyễn Hoàng Đức: mùa Đông vọng cánh en về & kể chuyện tại sao tôi đọ thơ?”

  1. montaukmosquito Says:

    Tác phẩm lớn là tác phẩm không cần biết về sự tồn tại của phép vua hay lệ làng .

    Vượt ra khỏi lệ làng nhưng vẫn chịu phép vua vẫn là đồ vất đi .

  2. Lê Đức Says:

    Tôi đã cố đọc hết bài thơ của ông Nguyễn Hoàng Đức. Tôi hiểu chủ đề và thông điệp của bài thơ muốn nói gì. Tiếc thay ! câu chữ của cả bài thơ đã không chuyển tải nổi cái thông điệp mà tác giả muốn gửi đến người đọc. Bài thơ rất dài, bởi cái kém cỏi về nhiều mặt trong đó có cái quan trọng nhất là cảm xúc nghệ thuật để có ngôn ngữ thơ của người viết, nên NHĐ cứ phải dài dài dòng nói mãi mà nó không chịu thoát ra được ? Nguyễn Hoàng Đức tỏ ra sắc sảo khi viết những bài lý luận ngắn, gọn về những vấn đề đã và đang nổi cộm trên văn đàn hiện nay, trong đó có chất lương thơ. Nhưng thơ NHĐ đến bài này là bài thứ 2 trên Bà Đầm Xòe cho thấy anh không có năng khiếu thơ. Thơ NHĐ phải khẳng định là so với mặt bằng chung thơ thứ thiệt hiện nay (chứ không phải thứ thơ của đám tụng ca bồi bút của đám văn nô) thì chỉ dưới mức trung bình. Dùng ngôn ngữ thơ để chuyển tải một tư tưởng đòi hỏi người thơ phải có chân tài và phải là thiên phú trời cho.

  3. Nguyễn Thế Duyên Says:

    Anh bạn Lê Đức quả nhiên là người can đảm nhất việt nam . Còn tôi tôi không đủ dũng khí để đọc hết bài thơ

  4. traumong Says:

    Dũng cảm đáng nể. Thừa nhiều câu chữ, rơi vào sáo mới.

  5. Giời Ơi Says:

    Bạn Đức, bạn Duyên, bạn Trâu cứ toàn nói lên sự thật. Thực ra mớ lí luận của NHĐ cũng hoàn toàn sống sít chưa tiêu hóa vào việc gì. Thơ như NHĐ còn cách xa thơ cả một vòng trái đất. Nghĩa là lại chỉ quay về chỗ NHĐ mà thôi. Bài thơ có quá nhiều câu chữ sáo rỗng và sai be bét về kiến thức phổ thông. Thí dụ như ở Việt Nam không bao giờ có chim én bay từ phương nam ra để mà đợi. Thế nhưng chỉ vài dòng sau NHĐ lại bảo gió phương nam gọi cánh én mùa xuân? Sao cứ quay như con niềng niễng vậy?

  6. Hong Hong Tuyet Tuyet Says:

    Một bữa, tình cờ vô blog “cuaran” đọc được truyện ngắn khá dí dỏm liên quan đến “thơ thẩn”.

    Chuyện kể rằng: …”Có một lão vốn là nông dân… Một ngày đẹp giời tự dưng động cỡn xoay ra làm thơ. Đó là hôm đang cày ruộng thấy một bà đi chợ mặc áo vàng đi qua chỗ lão thì vén quần ngồi… đái. Lão liền tức cảnh sinh tình vọt ra mấy câu như sau:

    Áo em nắng nhuộm vàng hoe
    Cỏ mềm dưới gót sè sè vàng theo…

    Làm xong tự thấy hay: Tượng thanh, tượng hình, sắc màu, nước nôi, đất giời… đủ cả. Ơ… Mình tài thật!… mà lại ngu quá đỗi: sao bây giờ mình mới phát hiện ra mình?”…

    Ô hô! Mới hay, cõi nhân gian cũng lắm kẻ đồng sàng dị mộng và con tạo cũng thật khéo trêu ngươi !

  7. Gửi NHĐ Says:

    Thơ Nguyễn Hoàng Đức nghe như khẩu hiệu. Thế mà anh lớn tiếng dăn dạy người khác. Thật là nói và làm khác nhau. Ông này chỉ tài bốc phét, nói dai, nói dài, nói lấy được.Nhạt như nước ốc. So với thơ Thanh Thảo, Phạm Đương thì thơ NHĐ vẫn là học trò, học trò đốt nhưng nhận mình thông minh. NHĐ nên bỏ thơ đi, ong ạ. Thơ gì mà lào phào như ông lão móm răng nói không ra hơi thế

  8. TRIỆU LƯƠNG DÂN Says:

    Thơ gởi Giới trẻ Tín đồ công nghệ viễn thông di động thông minh
    **************************************************************************

    Này tín đồ công nghệ viễn thông di động !
    Bạn thông minh hay điện thoại cầm tay mới ra lò ?

    Này tín đồ công nghệ di động thông minh !
    Nay có hết trên tay máy tính bảng cùng điện thoại đầy mình
    Khối sắt hay bạn thông minh ?

    Đua xài theo các dòng công nghệ điện thoại thông minh
    Có biết chăng SAMSUNG sản xuất hết ngay tại Nước mình
    Dân Bắc Ninh bỏ cả hát Quan Họ cúi đầu lắp ráp dây chuyền
    Dân Thái Nguyên cặm cổ lắp ráp bỏ cả Truyền thống thượng võ
    Chẳng cần học tập lẫn công nghệ chuyển giao
    Thành nô lệ ngay chính trên Quê Hương mình

    *

    Này Giới trẻ trong quán cà phê hay vũ trường sang trọng
    Đang vuốt ve Nàng điện thoại di động thông minh
    Quên bàn tán chuyện cơn sốt với người cùng Thế hệ mình
    Chỉ độc thoại với cục sắt thông minh trong Thế giới Ảo
    Quên cả Khát vọng trong hiện tình nhiễu nhương điêu linh
    Quên cả Mật mã lẫn Mật khẩu mở Cánh cửa Tương lai
    Quên dấu vân tay bọn giặc trong lẫn chuyện sống còn của Dân tộc mình

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

  9. khổ thân ông Says:

    Hay hơn thơ của…Socrates!!

  10. trọng lú Says:

    Bài thơ về mùa đông dở nhất việt nam thì có ! Thơ đọc xong không hỉểu ý thơ …giống như tung hô khẩu hiệu chứ thơ đéo gì …dở như con c

  11. Một con lừa ngô nghê Says:

    Phen này thi NHĐ chui đầu xuống đất. Hóa ra lâu nay ông rao giảng những thứ lý thuyết mịt mù, lắp ghép, thô thiển. Ông ta chỉ thấy cái logic thông thường. Văn chương tự cổ vô bằng cớ, người TQ nói vậy. Gơte cho rằng: Moi lý thuyết đều xám xịt còn cây đời thì mãi mãi xanh tươi.
    Cái xanh tươi đó NHĐ không bao giờ nắm bắt được…

  12. Gửi ông Đức! Says:

    Tôi không nghĩ đó là Thơ ông Nguyễn Hoàng Đức ạ! Tôi chỉ thấy qua các bài luận ông đọc nhiều, tầm chương trích cú xong biểu hiện ra với một cái tâm cay đời, cay người…. Ai không có tình yêu con người thiết nghĩ không nên làm Thơ!

  13. Nguyễn hoàng Đức Says:

    Mười voi không thấy bát nước sáo

    Có một võ đài mở ra, một người đứng lên thách đấu “ai giỏi hơn tôi mời lên tỉ thí, thậm chí ai có thanh kiếm nào đẹp hơn thanh kiếm này của tôi thi xin mời trưng ra”. Liền nghe tiếng ào ào phía dưới bình luận: “tay thằng ấy bé tẹo, vai xuôi, ngực lép, chân lẻo khẻo, thế kia thì đánh đấm nỗi gì?” “thanh kiếm của nó ư, rỉ sét, hình thù xấu, cái cán lại vẹo…” nhưng rút cục chẳng ai dám thượng đài, cũng như trình
    kiếm. Đấy người Việt gọi là đánh võ mồm!

    Việt Nam, Trung Quốc xưa thường có cảnh quốc gia lâm sự, vua hỏi quần thần chẳng thấy một ai dám nói, đến khi có trung thần vừa nói một lời, đám quần thần ào ào xúc xiểm. Vua bảo “Tại sao lúc ta hỏi các người không chịu nói, đến khi có người nói các người lại tranh nhau xúc xiểm?” Đấy là đức hạnh của căn tính nô tài!

    Ai tài thơ giỏi mời trình ra bài mùa đông đi, một câu hay vài câu cũng được. Tôi đợi sao toàn chỉ thấy nói vo, nói không có sản phẩm và không có bằng cớ. Thơ định hay hơn người ư? Văn hóa còn ở mức đầu đường xó chợ như vậy hy vọng gì vào thơ. Có giỏi, có đàng hoàng trưng voi ra đi, đừng trưng bát sáo hay vài cục đá? Lên đài đi, đừng đứng dưới võ mồm hay chọc sàn nữa? Tôi xin mời mọi người, một có thơ hay hơn cho tôi phục, hai nếu không thì phải chịu khuất phục tôi nếu không có sản phẩm. Trong trường hợp đó tôi đành tuyên bố là người thắng cuộc! Cám ơn những ai có thiện chí! NHĐ

    • Thắng Du Says:

      Nguyễn Hoàng Đức ! Hãy thắng cuộc đi ! Hãy tự phong cho mình là thơ nhất trái đất đi ! Hãy tự phong cho mình vương miện là nhà thơ vĩ đại nhất của cả thế giới đi ! Hãy thách đấu với cả thế giới đi ! Hãy … Thiết nghĩ “người thơ” thứ thiệt ở mọi thời đại đều không nên vênh váo như thế. Khi người ta còn tự trọng và người ta còn văn hóa với anh, thì hãy tự biết mình là ai ? Tài đến đâu. Chú mày đứng trên võ đài thách đấu, nhưng người ta nhìn thấy bộ dạng thơ lẻo khảo của chú mày, người ta chi thấy buồn cười. Chú mày không hiểu, lại tưởng người ta không dám đọ sức với một đứa ốm yếu thảm hại như chú mày, thế là cái thân hình “thơ” ốm yếu lại cứ gồng lên làm trò hề. Tớ hơn chú mày đúng một con giáp với mấy chục năm trên bục giảng về cái ngành này, tớ thấy rất rõ đám văn nô bồi bút do các kiểu trường củ cái nền giáo dục lưu manh này đào tạo. Trong số đám giảng viên bậc đại học có những thằng hèn như tớ, ngu như tớ, khốn nạn như tớ, nên mới đào tạo ra một lũ nhà văn nhà thơ đa số cam tâm làm loại thơ nô, thơ bứng bô. Nhưng thật không ngờ lại còn có cả thứ “Thơ” ngu, thơ túng từ, rất kém cỏi như chú mày, Vậy mà chú mày tinh tướng quá.

  14. Gop xay Says:

    Thơ thì dài mà cấu trúc không chặt, đọc vừa thấy lan man vừa thấy khó hiểu. Càng về cuối càng rối rắm. Từ ngữ cũng chẳng phải là đặc sắc gì cho lắm. Nói chung bài thơ cũng chỉ ở mức trung bình khá thôi.

  15. Gop xay Says:

    NHĐ trình làng 2 bài thơ đòi đọ thực chất 2 bài dùng trí là nhiều (nhất là bài sau về mùa đông), cảm còn hơi ít. Đọc cả hai bài thấy kỹ thuật có vẻ tạm nhưng thơ cả cái hay nhất là cảm và ngôn từ. Thực tế phần cảm cũng như ngôn từ ở mức trung bình. Nếu thử cho điểm mình thấy rằng chỉ ở điểm 5- 6 thôi.

  16. Khách quen. Says:

    Xem “99 bài thơ mùa đông” thì thấy không có thơ hay về mùa đông.
    Bài “Mùa Đông vọng cánh en về” của NHĐ có vẻ riêng, thuộc vào số bài thơ dở ít. Vẫn là quặng thơ những là quặng sắt, không phải quặng Urani.

    http://www.google.com.vn/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&source=web&cd=1&cad=rja&sqi=2&ved=0CCsQFjAA&url=http%3A%2F%2Fpoem.tkaraoke.com%2Ftim.tho%3Fq%3DM%25C3%25B9a

    %2B%25C4%2590%25C3%25B4ng%26t%3D2&ei=E7ZIUpKJIMbpiAe22IGQAg&usg=AFQjCNGmE8cAQLfEzdNFrPgR3ziEG5LWEg&sig2=76RdVdLyQ8QElBNsTMY6Sg&bvm=bv.53217764,d.aGc

  17. HX Says:

    Thời buổi bùng nổ thông tin như jờ mà viết dài, nói dai lằng nhà lằng nhằng con cà ra con kê; nói hộ cảm xúc của người thưởng thức e rằng không mấy người đủ dũng cảm và thời gian ngồi đọc thơ đâu cả nhà ơi! Bàn mà chi cho mệt.

  18. doanhhoangduc Says:

    HX nói Đúng đấy, Bàn mà chi cho mệt !. NHĐ viết phê bình còn nghe được, Trình 2 bài thơ ra thì nhạt khóet . Tất nhiên làm thơ và bình thơ là 2 công việc nhưng không cho phép bình hay mà làm thơ nhạt. Thơ mà nhạt thì chứng tỏ chưa am tường, vậy thì viết bình chắc cũng chỉ được vài bài, có lẽ từ nay NHĐ đã hết vốn…

  19. Tri li Says:

    Bộ xương lẻo khẻo NHĐ khua khoắng trên võ đài rồi tự ngã thôi, cần gì phải ai đấu.

  20. Tri li Says:

    Tựu chung lại thơ NHĐ cỡ nghìn người làm được.

  21. Nguyễn hoàng Đức Says:

    Bình xuông nhiều mà làm gì, lại còn khoe tuổi nhiều không biết người Việt dạy “to đầu mà dại nhỏ dái mà khôn” sao? Có sức chơi, có trách nhiệm, có lòng dũng cảm thử trình một bài mùa đông ra đi! Cậy đông mà làm gì, không biết câu phương ngôn “Ngu dân bách vạn vị chi vô dân” sao? Tai quen nghe đoản ca, lại cứ chê giao hưởng sao không ngắn gọn, Vạn lý trường thành vĩ đại vì nó dài, nếu nó gọn thành cái lều, ai cho là vĩ đại? Chớ nên lấy cái bụng tiểu nhân mà đo lòng quân tử. Đem cái tiểu khí ra so với cái lớn lao! Câu nào nhỏ chứng minh đi. Có câu nào to hơn đem ra đi! Cái thể tạng tiểu nông võ vẽ mấy câu thơ nước Nam này còn ai lạ nữa, diễu võ giương oai đi! Đấy sân đấu vẫn còn mở, tài giỏi thì chứng minh đi. Một triệu lời bình không phải thơ thì vẫn chỉ là võ mồm thôi. Xin mời! NHĐ

  22. montaukmosquito Says:

    Thật ra bài thơ này của Nguyễn Hoàng Đức không phải là không hay . Nhưng bảo là tuyệt tác thì còn thiếu nhiều . Ít nhất nó không đi theo cái sáo mòn cũ . Đúng, bắt đầu rơi vào cái sáo mòn mới, nhưng thà vậy còn hơn sáo mòn cũ mà một đống thơ “cuội” đang ầm ầm sản xuất ra .

    Có điều nó gượng ép quá .

    Có một nhà thơ -tất nhiên không phải VN- nói khi ta phá luật lệ của thơ, ta phải làm như đang lái chiếc Ferrari nhanh đến nỗi cảnh sát chỉ thấy bóng chiếc xe thoáng qua, hình như là chiếc Ferrari, nhưng không thể mô tả rõ bảng số hay chi tiết của chiếc xe .

    Nhận xét của tớ là đúng, nó khinh lệ làng, nhưng vẫn kính nể phép vua .

  23. khổ thân ông Says:

    VN bây giờ nảy nòi toàn những thứ quái dị: hết hoàng quang thuận thần nhập đến nguyễn hoàng đức mở võ đài! Bát nháo không thể tả!!

  24. doanhhoangduc Says:

    Tôi đồng ý với NHĐ trong những bài phê bình :Hội thơ văn mậu dịch, Thơ cảm xuc không thể vươn cao, đại loại Hội chứng Thơ đương đại có nghĩa rằng có rất nhiều thứ bệnh… Biết phê phán để tìm một hướng đi mới cho thơ nhưng tiếc rằng (ai cũng biết) là tất cả nằm trong tay ông Kiểm duyệt cùng với người anh của ông ta là ông Định hướng, chỉ cho các nhà thơ đến cái Thiên đường ảo tưởng không có thật, vậy thì HNV Hữu Thỉnh mang nhiều thứ bệnh là lẽ đương nhiên .Nguyên nhân gây bệnh là ở chỗ đó, vậy thì có ai dám nói tôi không mắc bệnh. NHĐ cũng đang mang bệnh mà vẫn chưa biết, NHĐ cũng chưa biết rõ về mình trong câu :”Vạn vật cái gì là khó nhất ở đầu bài viết của NHĐ.

  25. Don Quixote de la Mancha Says:

    Ô! Thế này có phí thơ không chứ?
    Thách mùa Thu không thằng nào ra đọ. Lại thách mùa Đông vẫn không đứa nào chịu so găng!
    Này, thưa ngài văn sĩ-thi sĩ-hiệp sĩ-triết học sĩ-thần học sĩ, đại quý tộc NHĐ, hay quá tam 3 bận, ngài thử ra một bài thơ tả “Cối Xay Gió” xem sao. Nếu vẫn không hiệp sĩ nào nhận lời, bấy giờ tuyên bố đoạt giải cạn cũng chưa muộn!
    Chúc thành công!
    Kính ngài,
    Don Quixote de la Mancha.
    (PS: lâu đài của tôi: vi.wikipedia.org/wiki/Đôn_Kihôtê, khi nào ca trường thiên+đại giao hưởng khải hoàn, kính mời ngài quá bộ ghé chơi.)

  26. Nguyễn hoàng Đức Says:

    Chào bạn Don Quixote de la Mancha

    Trong các cuộc thi cần nhất là trọng tài. Có phương ngôn bất tử “Công lý là người thứ ba”. Khi tôi đã ra găng, tôi rất hiểu các loại thơ tiểu nông tranh tre nứa lá, cả nghìn năm nay họ không làm được gì ngoài mấy câu tứ tuyệt và đi chép thơ Tàu, nhưng lời của bạn hoàn toàn là công lý “người thứ ba” hiếm có ở nhà nước làng xã hầu hết sống theo căn tính nô tài a dua kẻ mạnh. Rất cám ơn bạn đã khích lệ tôi. Tôi đã ra găng sẽ đọ đến cùng. Những hòn sỏi không tác phẩm chỉ có vài lời thị uy chỉ là bánh quế trước cỗ máy của tôi. tôi chắc chắn những kẻ “thắng” tôi sẽ là những hòn đá vu vơ. Còn về ý nghĩa ư, tôi thách họ hãy trình làng một bài thơ. Lúc đó họ sẽ được ngắm con dao giải phẫu của tôi. xin chờ đợi. Cảm ơn bạn nhiều về những lời có tầm và có cánh. Xã hội nào cũng có trung thần, chẳng lẽ tất cả là nịnh bợ a dua?! NHĐ

  27. Hong Hong Tuyet Tuyet Says:

    Cứ tưởng NHĐ chỉ giỏi múa gậy (vườn hoang) đánh bóng chày/cối trên sân các “triết gia”, ai dè nay lại thấy ổng chợt vỗ mông đánh bẹt, hú một hơi dài rồi nhảy lên thi đàn thách đấu, khiến các thi hữu mắt tròn mắt dẹt mà lắc đầu lè lưỡi. Chợt nhớ chuyện Tưởng Môn Thần phách lối trên võ đàn trước khi bị đả bởi túy quyền của Võ Tòng trong Thủy Hử truyện. Chỉ khác ở chỗ, chắc do thi công của NHĐ chưa tu luyện tới mức thượng thừa, nên mới thi triển được vài đường Khẩu quyền/Êdốp quyền/Aristote quyền trong “HOÀI NIỆM THU” và “MÙA ĐÔNG VỌNG CÁNH ÉN VỀ”, mà có vẻ như ổng đã bị tẩu hỏa nhập ma. Chả trách được “Nàng Thơ” đã phải quá thất vọng mà thốt lên rằng: ” Chàng ơi đừng dại đừng khôn, để cho em phải dí l… vào thơ”.

    Ôi, huynh đệ NHĐ ơi! Hãy quên chuyện thách đấu thơ đi. Và nếu đúng như lời …”Nếu bạn muốn cho sự phách lối của tôi một bài học, thì đơn giản bạn chỉ cần nêu lên một cái tên, hay một bài thơ để so sánh “án tại hồ sơ” mà, hay như người ta vẫn nói “tỉ số nói lên tất cả”, chẳng lẽ tác phẩm “bút sa gà chết” lại không nói với chúng ta điều gì sao?”… thì xin mời NHĐ một lần nữa vận công lực thử bình bài thơ lừng danh
    TẤT CẢ ĐỀU LÀ L… của nhà thơ Nhật bản TANIKAWA SHUNTARO xem sao, nhé!

  28. linhnguyendn@gmail.com Says:

    Sai lầm nhứt của Hội Nhà văn là không đưa ông Đức này vô hội! Hội đã lãng phí một tài năng thi ca … điên kiệt xuất! Hèn chi ổng chửi ông Trần Quang Quý là “đánh chặn” tập thơ của ổng không cấp giấy phép chứ không thì ổng đoạt … ngôi vương năm rồi rồi!

  29. Nguyễn hoàng Đức Says:

    Chào Hồng hồng tuyết tuyết âm lịch nặng nề

    Thật thất vọng cho tài năng và tấm lòng của ông, ông khuyên tôi phải đọc “tất cả là L…” của tác giả Nhật Bản Shuntaro ư, có phải toàn bộ trí tuệ và vốn sống Việt Của ông không đọ được với tôi liền đi cầu cả viện binh L Nhật Bản ư? quả thật đạo đức và tài năng thật cách xa võ mỗm một trời một vực. Xấu hổ về sự rống tuếch của ông quá. Ông muốn bàn vào thơ ư, hay ra chợ mà ngắm đàn bà ít học nhất vỗ tay vào chỗ ông muốn coi đó là chiến khu an toàn của mình. vốn liếng có chừng ấy nhảy vào thơ làm gì?

  30. Gửi ông Đức! Says:

    Không làm được Thơ ngắn/ Đành phải làm Thơ dài… (Trần Lê Văn).
    Vậy là tôi thấy chả có ai tán thưởng với Tài Thơ của ông Đức cả. Buồn cho ông Đức quá!
    Không ai đấu với ông không phải là người ta không đủ sức đấu mà là người ta không chấp thôi ông Đức ơi!
    Viết kiểu gì tôi vẫn thấy ông là con người hẹp hòi, cay cú, không thể sửa chữa được bản tính của ông mất rồi!
    Ngôn ngữ là vỏ vật chất của tư duy, và vì thế với ngôn ngữ của ông, tôi đồ rằng tư duy của ông có vấn đề về nhân cách ông Đức ạ!

  31. Đinh Thắng Says:

    Đọc thêm mấy cái “com” của Nguyễn Hoàng Đức mới thấy thêm cái vốn hay là cái “phông” văn hóa hẹp hòi, rách nát của ông ấy. Đã vậy, ngôn ngữ thơ và ngôn từ tranh luận cũng thuộc loại hạ cấp, tiểu nhân.

  32. trọng lú Says:

    Thơ hay chỉ cần 4 câu là biết được rồi ! Đâu cần dài dòng như s táo quân, đéo mẹ, đọc xong mỏi mắt mà đếch hiểu ! Văn chương hay văng tục

  33. trọng lú Says:

    Thêm một thằng thơ văn khùng ! Thằng nầy cho xuống đường biểu tình, viết khẩu hiệu thì được

    • Đầu Đất Says:

      Í chết, bác Lú đừng nóng mà bọn biểu tình nó lại cho vài…khẩu hiệu bi giờ. Người ta không ai dám đọ thơ cùng NHĐ là bởi không vượt qua được nỗi xấu hổ. Mang danh nhà thơ mà đi đọ thơ với NHĐ thì còn mặt mũi nào cơ chứ. Ít nhất thì cũng bị người ta liệt vào phường háo danh. Cái lối leo lẻo chửi tiểu nông của NHĐ chính là rất tiểu nông. Ai cũng biết chỉ trừ NHĐ thôi.

  34. linhnguyendn@gmail.com Says:

    Bác Đầu Đất này nói chí phải! NHĐ giờ chỉ đợi Trần Mạnh Hảo so găng nữa thôi. Bài nào của Đức, Hảo cũng bốc thơm. Sao bài này, Hảo lại nín như nín rắm vậy cà? Nào, hai nhà thơ/ triết học vĩ đại, lên sàn đi nào?

  35. Phạm Hiệp Says:

    Xin chào toàn thể các bạn!
    Thơ về mùa đông có khá nhiều, tôi mới tìm sơ sơ trên mạng được vài bài, Chí ít khi đọc xong nó đọng lại trong lòng tôi một cảm xúc man mác chứ không trôi tuột đi như “nước đổ lá khoai”. Xin đưa ra đây cho các bạn tham khảo: (xin lỗi các tác giả vì tôi chưa xin phép đã mang sang đây, nhưng vì cần “vật chứng” nên tôi trộm phép ạ, mong được thứ lỗi)

    Bài 1:
    CHỚM ĐÔNG

    Nắng đã phai rồi…! Đông tới chưa?
    Bàn tay run khẽ, lạnh giao mùa
    Hàng cây lá rụng đìu hiu gió
    Dãy phố ai về lất phất mưa
    Khẽ rọi tầng mây tia nắng cũ
    Buồn vương mái ngói hạt sương thừa
    Mơ màng non nước bình yên nhỉ
    Chẳng biết đông này có giống xưa

    Minh Đức
    10-2011
    Bài 2:

    NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

    Nàng bân may áo cho chồng
    May ba tháng ròng chẳng được nửa thân
    Ca dao

    Xa rồi những mùa đông xưa
    Em ngồi đan áo anh làm thơ
    Nửa thân chiếc áo chưa đan được
    Anh nén lòng anh để đợi chờ

    Bài thơ anh viết cũng chưa xong
    Hun hút gió lùa buổi chiều đông
    Nghĩ vẩn vơ gì khi đan áo
    Mà má em tôi thoáng ửng hồng?

    Chiều đông chiều đông
    Chiếc áo chửa đan xong
    Cơn gió thổi lạnh cắt da cắt thịt
    Vai em gầy run trong gió đông

    Chiều đông chiều đông
    Bài thơ chửa viết xong
    Tôi bỏ lại chạy đi nhóm lửa
    Nắm tay em hơ lên bếp than hồng

    “Nàng Bân may áo cho chồng”
    Câu hát xưa nao lòng
    Câu thơ nay thêm dòng
    Về những người con gái
    Dùng lòng mình làm tấm chăn mùa đông

    Chiếc áo đan chưa xong
    Bài thơ còn bỏ dở
    Đâu rồi mùa đông cũ
    Có ai còn nhớ không?
    12-12-2012
    …………………….

    • Lê Đức Says:

      Gửi bạn Phạm Hiệp. Là người rất yêu thơ, tôi xin có nhận xét nhỏ như sau : Bài “Chớm Đông” của tác giả Minh Đức chỉ có một khổ với 08 câu thôi nhưng ý tứ rất chỉnh, khắc họa nhiều hình ảnh chứa chan cảm xúc và gợi mở nhiều điều cho đười đọc. Đây là một bài thơ rất hay. Đúng ! mới chỉ “Chớm Đông” thôi mà đã gợi cho ta bao nỗi niềm trăn trở về tình về cảnh về hiện tại, về tương lai. Còn bài thơ thứ 2 thì bình thường thôi, chỉ là bài thơ đọc được. Tôi có nhận xét như vậy vì : Thơ là họa cảm thấy. Còn họa lại là thơ cảm thấy. Lại nữa : Thơ là nghệ thuật của ngôn từ. Nhà thơ là phù thủy của ngôn từ. Và thơ hay ngoài sự dùng ngôn từ giỏi, thật giỏi để chuyển tải tư tưởng của nhà thơ còn phải là thứ “rượu của nhiều lần rượu” nữa thưa bạn Phạm Hiệp.

  36. trọng lú Says:

    Bài thơ của minh đức đọc nghe êm lỗ tai ! Mong mấy bác thơ rởm, thơ khẩu hiệu…lấy bài thơ nầy làm bài học chữ nghĩa, văn chương…

    • Đầu Đất Says:

      Tiếc quá, bạn Hiệp đã không tìm ra bài thơ “Nỗi nhớ mùa đông” của Thảo Phương. Bài thơ đã được Phú Quang phổ nhạc trở thành một ca khúc Hà Nội bất hủ. “Dường như ai đi ngang cửa/Gió mùa đông bắc se lòng…”. NHĐ xách dép chạy từ đây về Hà Tây quê mình cũng không bao giờ làm nổi chỉ một câu mở đầu

  37. Says:

    Người thưởng thức thơ không nhất thiết phải biết làm thơ, nhưng họ cảm nhận được bài thơ hay, dở, cảm được cái hồn của thơ, cái tinh tế của từng câu, từng chữ trong bài thơ. Thưởng thức thơ không thể dùng lý trí, mà phải dùng trái tim. Nguyễn Hoàng Đức có những bài viết hay, lý lẽ sắc sảo vì ông là người có kiến thức uyên bác và tinh thần duy lý mạnh mẽ. Tuy nhiên ông thiếu một trái tim biết rung cảm trước vẻ đẹp của thơ ca, nên chỉ biết phê phán những bài thơ dở của một số tác giả rồi từ đó quy kết toàn bộ thơ ca đều không có giá trị như văn xuôi, coi khinh tất cả những người làm thơ thì thật là hồ đồ. Thú thật tôi đọc bài thơ mùa đông ở trên của ông Nguyễn Hoàng Đức chẳng thấy có chút rung cảm nào, chỉ là những câu chữ sáo rỗng, vô hồn vậy mà còn đòi là bài thơ mùa đông hay nhất Việt Nam thì đúng là nực cười.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: