NGHỆ THUẬT ĐỈNH CAO ĐÒI VIỆC KHÓ NHẤT

Nguyễn Hoàng Đức

Thành thật sinh ra ở đời chúng ta đều muốn hơn người. Trước hết là hơn về diện mạo, diện mạo ai khó coi đều bị coi là khiếm khuyết và gây mặc cảm cho người 2đó, khiến người đó thiếu tự tin trong cuộc sống cũng như công việc. Thậm chí nhân gian còn “ám thị” liền “nhất lé, nhì lùn, tam dô, tứ rỗ”. Thứ hai, ai cũng muốn khỏe hơn người để không bị bắt nạt, đồng thời còn có cơ hội như ngày xưa tham gia cuộc thi để trở thành phò mã của nhà vua. Rồi người ta mong thông minh hơn người … Vậy thì, ham muốn hơn người cũng là ham muốn chính đáng. Nhưng ai hơn thì đáng được hơn, lại là lẽ công bằng, ngày nay người ta còn đúc rút thành nguyên tắc sống, đó là mọi người được “cạnh tranh lành mạnh”.

Ở đời có vô số kẻ dốt mua điểm, thậm chí mua quan để được trèo lên cổ thiên hạ. Rồi thi đấu với người ta sợ không lại, liền tìm cách cắt dây cương hay cưa gót giầy… Đó là thi đấu thể thao diễn ra trước mắt mọi người đã vậy, thử hỏi văn chương chữ nghĩa, như người xưa nói “kẻ trí thường hay trá” được diễn ra sau cánh cửa, thậm thụt đi đêm, thỏa hiệp móc ngoặc lẫn nhau, có đi có lại, ông thò chân giò bà thò chai rượu, thử hỏi còn bất công nhường nào?!

 

Ai cũng muốn hơn người! Dân tộc nào cũng tự thị cho rằng mình thượng đẳng. Nhưng ở đời muốn công bằng để tìm ra chân giá trị đích thực chúng ta buộc phải nhìn nhận một cách thẳng thắn, chứ không thể xuê xoa tùy tiện, thổi kèn khen lấy, hay mẹ hát con khen hay.

Thử nhìn, dân tộc ta cái kim còn chưa làm được. Bi xe đạp cũng chưa làm được. Điều này nói lên rất nhiều và có tầm biểu tượng rất khái quát. Cái kim chỉ là sinh hoạt hàng ngày đòi hỏi sự chăm chỉ khéo léo, bằng chứng là nó giành cho các bà nội trợ khâu – thêu, nhưng vì nó bé lại đòi đục lỗ để xâu chỉ qua, người Việt đành bó tay (chấm com). Còn bi xe đạp, đó là bộ phận nằm ngay trục chịu lực lại vừa phải đảm bảo sự chuyển động xoay vần. Người Việt cũng chưa làm được. Điều đó cũng nói lên, cái gì thuộc về bổn phận “chịu lực”, cũng như chuyển động xoay vần khỏi trạng thái ngủ yên bất động, người Việt làm rất yếu.

Văn học Việt Nam yếu đến mức nào? Giờ chúng ta hãy xem! Cụ thể như kiểu nó có làm được kim khâu hay bi xe đạp chưa? Ở đời, công việc nào anh hùng ấy. Đánh dậm thành công cũng chỉ là một giỏ cua đầy, mà cua đánh dậm rẻ hơn cua trong hốc, chỉ có thể đem về cho vợ con ăn, chứ bán ít ai mua. Còn một mẻ đánh bắt cá voi thành công là một hầm tầu với hàng trăm tấn cá, một cái vây của nó cũng nặng bằng trăm giỏ cua. Một người đẩy xe cút kít thì còn lâu mới bằng một người lái cần cẩu. Người lái cần cẩu đó thì bao giờ mới trở thành phi công tầu vũ trụ mà để đào tạo anh ta phải tốn số vàng bằng mười lần trọng lượng cơ thể anh ta.

Nếu chúng ta không có tiêu chí xem xét và đánh giá, chúng ta sẽ không hiểu mình ở đâu và đạt đến tầm nào. Văn học chúng ta cũng đánh bắt thiên nhiên nhưng chúng ta đánh dậm hay bắt cá voi? Muốn bắt cá voi phải có tầu lớn, đi đến vùng biển đủ sâu đủ lạnh, phải có nghề hoa tiêu đại dương tức bốn bề giống nhau mà vẫn tìm ra hướng đi, chứ không phải hoa tiêu trên sông cứ nhìn bờ mà đi, phải có đại bác thật mạnh bắn đi lưỡi móc câu mang theo độ dài của dây xích. Vậy văn học Việt thì sao, chưa ra khỏi nhà đã sướt mướt thở than “ta về ta tắm ao ta”, rồi nhớ vợ thương bồ theo kiểu: đêm ôm vợ thấy lòng giật thót, thương con thuyền ngoài bãi đứng chơ vơ, thì hòng gì săn cá voi?! Văn học của chúng ta cũng bay lên trời, nhưng đó là thả diều hay máy bay cất cánh? Bi xe đạp chúng ta còn chưa làm được sao có thể làm được động cơ phản lực với những thứ trọng tải siêu lực?

Nghệ thuật là làm những gì khó nhất, và nghệ thuật được tôn vinh theo độ khó của nó, đó cũng là ý tưởng của họa sĩ thiên tài Michenlangelo. Giản dị hơn, văn hào Lỗ Tấn cho rằng: nghệ thuật là “lấy ngón tay ngoáy mũi thì bình thường, nhưng lấy ngón chân ngoáy mũi thì có thể dựng rạp bán vé”. Đây cũng là cách nghĩ của vua hề Sác-lô, khi biểu diễn leo dây, ông luôn tăng độ khó cho tiết mục, chẳng hạn, có vài con khỉ leo lên đầu dứt tóc, bịt mắt, vài con khỉ xuống chân giật chân ra khỏi dây.

Thời hiện đại, một bằng chứng mãnh liệt xác thực nhất là điệu nhảy Hip Hop. Những vũ công giỏi nhất thế giới đã tâm sự: Hip Hop được sinh ra trên đường phố, những khu da đen, những khu ổ chuột, là điệu nhảy của đám đầu đường xó chợ, nhưng để người ta tôn trọng mình họ đã luyện tập ở mức siêu hạng, nhảy bằng tay, bằng cổ, bằng đầu, để đạt tới điều đó thời gian luyện tập đòi hỏi bằng thời gian học xong một chương trình đại học (2 – 5 năm) là thường.

Đó là gì? Muốn người đời tôn trọng, người ta phải làm được việc khó. Anh đánh dậm trở về, được vợ và con ra sân đánh tiếng đỡ lấy giỏ. Còn con tầu của những thủy thủ vượt đại dương, mỗi lần trở về là một ngày hội đón chờ trên bến cảng với bao vỉa lệ đang trực chỉ hòa thanh cùng  những tiếng cười dâng lên trong lòng tiếng nấc nghẹn ngào.

Nhà văn và nhà phê bình Pháp thế kỷ 20 – Paul Bourget, cho rằng: “Truyện ngắn là độc tấu. Tiểu thuyết là giao hưởng”.  ( theo Hiền Nguyễn “Sự co duỗi của truyện ngắn”). Đây là một ý tưởng rất hay và khá chính xác. Ở Việt Nam, giờ chủ yếu mới có truyện ngắn, đa số sinh ra do di hưởng được trình diễn trên mặt báo, được nổi tiếng, hà hít, và cấp đường sữa từ mấy trang báo. Một nhà văn Nga đã chỉ ra sự nổi tiếng trên báo chí thế này, tờ Sputnik khi Liên Xô còn tồn tại, với ba trăm triệu dân số, ti-ra tờ báo một triệu bản, chỉ cần được đăng một bài thơ trên đó, có vài chục triệu người truyền tay nhau đọc, thì nổi như sậy khô cháy trên đồng cỏ. Ở Việt Nam tuy không được thế, nhưng cũng oai và đáng khát danh lắm, cho nên các ban biên tập oai như trời, chen chân được một bài thơ lên mặt báo đã có không ít nhà thơ phải dở võ giang hồ, dẫn cả bầu đoàn họ hàng từ quê lên tràn vào báo gây áp lực. Còn vô số các nhà thơ, nhà văn trong tòa soạn cũng không ít người trở thành món tem phiếu cửa quyền tuổi càng cao càng mòn mỏi còi cọc, chỉ còn thấy tài năng duy nhất là săn giải, săn ghế để bù trừ cho mình.

Giờ chúng ta hãy nói về truyện ngắn Việt Nam, nó có phải là độc tấu không? Độc tấu, nghĩa là đàn đánh một mình. Nhưng có loại độc tấu có bản nhạc. Có loại độc tấu truyền khẩu. Mới rồi, người ta phát hiện, các ca sĩ Việt có tới 99% không cần nhạc lý, có nghĩa là họ hát theo kiểu truyền khẩu. Chỉ cần biểu diễn một bài dân ca, thì nhạc công Việt đánh mỗi người một khác. Vì đó là kết quả của truyền khẩu. Sau đó họ chơi nhạc cụ gì? Có phải “đàn bầu chỉ có một dây/ đánh mười lăm ngày đã đi tây” ? Không, chủ yếu là họ thổi sáo trúc. Sáo trúc đã là sang! Còn lại đa số gấp lá vào thổi gọi là kèn lá. Thổi chưa hết một bài, lá đã khô, chẳng lẽ lại chạy ra vườn dứt lá khác, mà có phải ở đâu cũng sẵn vườn để ra dứt lá? Đấy chính là hình ảnh của đa số nhà thơ Việt, bài thơ của họ thường ngắn tũn, hơn bốn câu, làm sao phải kết thúc khi lá vẫn còn tươi.

Hình ảnh tôi nói không phải là chế giễu mà đó là biểu tượng. Giờ cụ thể, xem văn học Việt đã làm được những gì? Có phải rất nhiều, và đa số, các nhà thơ xếp vần được dăm bảy câu, dăm bảy chục trang lèo tèo chữ, rồi ôm giấc mộng thi bá thi hào? Các vị thử đặt câu hỏi đi, các vị đã làm những việc khó cỡ nào? Việc khó mà cả xã cả làng làm được ư? Các ông về hưu các bà xập xệ vẫn tươi ngát trong thơ ư? Có cả nghìn nhà thơ đã thử sức với trường ca, nhưng lại gục ngã ngay từ đầu đó là các vị không thể nghĩ được ra nhân vật. Hãy hình dung một trường ca là một dàn giao hưởng, nếu các vị không đủ kiến thức về giai điệu và hòa thanh làm sao có thể phân bổ âm thanh cho mỗi nhạc cụ. Với đa số các nhà thơ Việt, họ không đủ sự rành rẽ lý trí để kiến trúc theo chức năng của nhạc cụ hay âm thanh, cũng như họ không đủ khả năng để kiến trúc xã hội trong tác phẩm theo nhân vật. Thử hình dung, một cái chợ có hàng rau, hàng thịt, hàng cá, hàng xén… nhưng hầu hết các nhà thơ Việt chỉ có thể thành lập một cái chợ với mỗi hàng rau.

Còn các nhà truyện ngắn và tiểu thuyết Việt? Có những vua chúa về truyện ngắn Việt, nổi tiếng lắm, nhưng vừa leo lên ngưỡng cửa của tiểu thuyết đã khánh kiệt vốn liếng. Tại sao? Vì một cây đàn độc tấu sao có thể trở thành dàn giao hưởng?! Các nhà văn Việt thường bị cùn mòn ở điểm nào? Nói chung vì môi trường hoạt động và nhận thức của các vị bé quá nên không thể tung bay lộng lẫy giữa bầu trời. Cụ thể, nào công lý, bình đẳng, nào tự do, rồi tôn giáo, triết học, thần học… có mấy khi nằm trong mối quan tâm của nhà văn Việt. Và muốn quan tâm thì các vị đã chuẩn bị gì để đón nhận nó. Nhưng điều quan trọng hơn, không chỉ thiếu trình độ về việc đó, các vị còn ngại quan tâm đến nó không khác gì thuyền tôn trong ao rau muống không dám ra đại dương. Vì thế mà các vị chỉ viết loanh quanh chuyện sinh hoạt. Trời ơi làm sao có văn học lớn nếu người ta chỉ loay hoay viết trong tầm mắt của sinh hoạt? Và mấy bài thơ “giải chiếu nhắm rượu” sao có thể cần đến một cặp mắt của hoa tiêu đang bồng bềnh trên đại dương phóng rọi đến chân trời?

Đỉnh cao văn thơ của chúng ta ở mức nào? Có phải trên đỉnh của vài hòn sỏi thơ, mấy truyện ngắn tình tiết yếu, tiểu thuyết thiếu khung giàn lý trí chúng ta chỉ nhìn thấy những nhân vật và đời sống từ dạ dầy và thận trở xuống?! Bởi lẽ theo triết gia Platon, đầu tượng trưng cho trí tuệ và tư tưởng. Tim tượng trưng cho lòng dũng cảm, tình yêu và danh dự. Văn học Việt Nam đã đạt đến tầm danh dự chưa – nghĩa là ngang tim đấy? Đã có một truyện ngắn nào đòi thách đấu về danh dự? Tiểu thuyết càng không? Còn tư tưởng, chắc một nghìn lần không!

Nhìn ra chỗ đứng của mình chính là cách chúng ta chuẩn bị một cuộc xuất phát mới để nhắm đích mà mình chưa từng đến. Có thừa không nếu chúng ta khuyến khích nhau: hãy cố lên hỡi nền văn học chưa làm được kim khâu và bi xe đạp?!

NHĐ 20/09/2013

 

25 phản hồi to “NGHỆ THUẬT ĐỈNH CAO ĐÒI VIỆC KHÓ NHẤT”

  1. trọng lú Says:

    Việt nam sản xuất ra đảng ăn cướp, tham quan ô lại, cướp của, hại dân…nền văn minh thụt lùi

  2. Khách quen. Says:

    Xem bức hình ông NHĐ đang ngồi giống như phê thuốc lào vậy trong bài :
    ÔNG CHỦ XƯNG HÔ KHIÊM NHƯỜNG SANG TRỌNG, ĐẦY TỚ XƯNG HÔ RƯỚN MÌNH HÈN HẠ
    Tự nhiên tôi thấy “mê” ông NHĐ trước, sau đó mới chuyển sang thích đọc văn của ông.
    Đúng là diện mạo rất quan trọng.

  3. Khách quen. Says:

    Nghệ thuật đỉnh cao đòi việc khó nhất.
    Đọc cái tựa trên chẳng hiểu mô tê gì. Đọc hơn nửa bài mới hiểu : Nghệ thuật đỉnh cao (là) việc khó nhất.

    • Thăng Du Says:

      Không ! cái tựa ấy đúng với nội dung bài viết đó ông ạ. Dùng chữ “đòi” mạnh họn và đúng với chủ đề bài viết hơn chữ “là”.

      • Khách quen. Says:

        Tôi đã đọc kỹ lại và cảm được chữ “đòi” hay và chính xác hơn chữ “là”. Cảm ơn bác Thăng Du.

  4. traumong Says:

    Chúng ta đang ở đỉnh cao trí tuệ, muốn sang đỉnh cao nghệ thuật chỉ cần bắc cầu dải yếm, vừa đi vừa hát là lên đỉnh thôi.
    Quên chưa khoe câu ca tiếp nối truyền thống của bọn trẻ:
    Yêu nhau cởi áo trao nhau
    Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay
    Mẹ chửi sư bố con này
    Áo thì còn đó lại bay mất quần.

  5. montaukmosquito Says:

    Tớ thích bài này của Nguyễn Hoàng Đức, ít sạn và đi khá đúng . Gợi ra nhiều điều đáng tranh luận hơn .

    Nguyễn Hoàng Đức nói về cái đẹp bên ngoài, nhưng lại phàn nàn ca sĩ không biết nhạc lý . Vậy ông có nghĩ chuyện đó là kết/hậu quả của cái đẹp đánh chết cái nết không ? Về nhạc nhẽo ở VN, tôi muốn tách riêng ra nhạc công và ca sĩ . Nếu tách riêng ra Nguyễn Hoàng Đức sẽ bị khủng hoảng, nhất là nhạc công đánh cho ca sĩ chạy sô . Ông đi hỏi họ sẽ biết, nhạc lý và tài năng của họ đáng nể đấy .

    Về chuyện độc tấu và giao hưởng . Bản giao hưởng Tân Thế Giới của Dvorak độc tấu guitar

  6. montaukmosquito Says:

    Nguyên tác “Những bức tranh triển lãm” của Mussorgsky cho piano

    Yevgeny KissinMyAssin (just kidding!)

    Và bản phối khí của Ravel cho giàn nhạc giao hưởng

  7. montaukmosquito Says:

    Ta có thể kết luận Tư tưởng và nội dung quan trọng hơn hình thức được chưa ?

    Anh uống cái chai hay uống rượu trong cái chai ?

  8. Thăng Du Says:

    Từ xa xưa, bản thân của văn minh lúa nước đã hầu như quyết định tư duy và diện mạo của cả nền thơ, văn nước “Đại Cồ Việt” rồi. Các dân tộc đều muốn mọi thứ của mình có thể mang ra “sánh với cường quốc 5 châu, 4 biển”. Nhưng đám quan lại hủ lậu xưa thì “bế quan tỏa cảng”. Còn từ 1945 đến nay đám CS lưu manh lại biến thơ, văn, nhạc, họa thành thứ công cụ nô bộc của họ, thì chắc là không biết đến bao giờ chúng ta mới có một nền văn học, nghệ thuật đến tầm ngang ngực.

  9. traumong Says:

    Cảm ơn bác Montaukmosquito, mấy bản nhạc nghe quá đã.
    Phiền bác cho em trình bày chút xíu: Em khí tham, nếu có phật vàng lại muốn chùa vàng, vì chẳng ai tìm chùa đất coi phật vàng, họ tinh đến chùa vàng cầu phật vàng ban phước thôi.

  10. Lam Ban Says:

    Bác có thể viết rõ hơn, nghĩa là tình tiết để học vậy. Ý tôi muốn đề nghị bác viết để khi tôi đọc tôi có được tri thức, nhận thức, thức biệt. Nghĩa là cho đến giờ tôi chỉ biết là thơ dở, truyện ngắn không phủ sóng tâm hồn được, nhưng tại sao thế thì tôi bất tri, tức là vô trí. Lỗ Tấn có những câu thơ mà đọc tôi nhớ được “Tối thị lịnh nhân sầu bất giải/Tứ thiềm sơ vũ tống thu thanh/…”, nhưng để luận giải văn tàng này thì quả thực tôi cũng chỉ đến được tự vấn.

  11. Nguyễn hoàng Đức Says:

    Cám ơn bạn Montaukmosquito đã soạn và cho mấy chương trình nhạc rất hay. Người yêu và sành nhạc như bạn thật là hiếm thấy. Cám ơn! NHĐ

  12. phèo Says:

    NHĐ chửi cả làng Vũ Đại! Hữu Thỉnh, Hoàng Quang Thuận, ,Thanh Thảo, Nguyễn huy Thiệp, Nguyễn quang Thiều..cười bảo hắn chửi thăng khác, không phải chửi mình. Hềhề

  13. Like Reading Says:

    Không biết ông Đức có đọc bài viết gây tranh cãi của bs Thọ không? Nếu có thì rất mong được nghe ý kiến của ông nếu có thể. Xin cảm ơn.

  14. chinh Says:

    Thú thật tôi rất bực mình khi xem biểu diễn nhạc cung đình Huế thấy một nữ nhạc công dùng hai cái ly sành uống rược gõ vào nhau. Nhã nhạc cung đình mà cũng chơi nhạc kiểu “mây tre nứa lá” tạm bợ vậy sao? ai rành giải thích giùm! Cám ơn.

  15. Nguyễn hoàng Đức Says:

    1- Với bạn Like Reading

    Bài của bs Thọ về tôn giáo, tôi định viết bài phản biện, nhưng nay BDX đã rút bài xuống nên không cần thiết nữa. Theo ý tôi, bài của bs Thọ chỉ là những thông tin cấp một chắp nhặt, không có chỗ nào suy lý cả, đấy là cách khoe nhiều bồ chữ kiểu hủ nho mà không hiểu nổi cái cốt bên trong. Chỉ một điểm này đủ hạ bs Thọ: các triết gia, lịch sử gia buộc phải đồng ý với nhau rằng, nếu lần về nguồn gốc của lịch sử thì mọi lịch sử đều bắt nguồn từ huyền thoại, như thần thoại Hy Lạp với thần Dớt, Trung quốc với bà Nữ Oa, Việt Nam với Lạc Long quân và Âu Cơ… Vậy mà bs Thọ cứ dùng lý trí để soi xét Kinh Phúc Âm là cách rất thô sơ vật chất. Đến với tôn giáo thì phải biết dùng siêu hình học…

    2- Với bạn Chinh
    Bạn nói nhã nhạc cung đình Huế gõ hai chén vào với nhau rất giống tôi, đó là cách lười biếng của người Việt, bạ đâu vui vầy đấy, từ đọc thơ đến hát xướng ỉ eo vớ vẩn, rút cục chỉ là cách làm duyên cho ăn nhậu và gái gú của mình.

  16. TRIỆU LƯƠNG DÂN Says:

    Le Pont Mirabeau
    **********************

    Sous le pont Mirabeau coule la Seine

    Et nos amours

    Faut-il qu’il m’en souvienne

    La joie venait toujours après la peine

    Vienne la nuit sonne l’heure

    Les jours s’en vont je demeure

    Les mains dans les mains restons face à face

    Tandis que sous

    Le pont de nos bras passe

    Des éternels regards l’onde si lasse

    Bài thơ le Pont Mirabeau qua chính giọng đọc của tác giả Thi sĩ Guillaume Apollinaire (1880 – 1918)

    Vienne la nuit sonne l’heure

    Les jours s’en vont je demeure

    L’amour s’en va comme cette eau courante

    L’amour s’en va

    Comme la vie est lente

    Et comme l’Espérance est violente

    Vienne la nuit sonne l’heure

    Les jours s’en vont je demeure

    Passent les jours et passent les semaines

    Ni temps passé

    Ni les amours reviennent

    Sous le pont Mirabeau coule la Seine

    Vienne la nuit sonne l’heure

    Les jours s’en vont je demeure

    (Alcools – Guillaume Apollinaire)

    Cầu Mirabeau
    **************

    Nước hằng trôi dạt dưới chân cầu

    Nhớ chăng tình ta hỡi Sông Seine !

    Seine ơi giữ trọn niềm vui lớn

    Âm vọng buồn vơi.. .. kiếp bể dâu

    * * *

    Đêm theo đêm ngày lại tiếp ngày

    Tháng đi mãi đứng chờ buồn đây

    Dưới cầu vòng tay đan quyện nhau

    Ánh mắt giao thoa tay đan tay

    Mắt nhìn đắm đuối tận nghìn sau

    Đêm xuôi ngày dạt Thời gian qua

    Chiều đi vẫn mãi nhớ xót xa

    Seine trôi nhẹ cuốn tình tan lỡ

    Đại mộng mênh mông trời bao la

    Chuỗi ngày cộng đêm cấp số nhân

    Con nuớc Seine cuốn tình âm thầm

    Tồn sinh đây dòng đời trôi mãi

    Sóng gợn bên cầu đâu cố nhân ?

    * * *

    Dòng nước lặng chảy lạnh lùng

    Ngày phôi phai Thời gian trôi mãi

    Dưới cầu Seine lững lờ não nùng .. ..

    Người tình ơi một tấm lòng chung !

    * * *

    Điểm giờ đêm chuyển ngày tàn

    Cô liêu hiu hắt gió thu san

    Ngày qua tháng dạt ta còn đấy

    Dưới cầu Sông Seine tình chưa tan !

    Mùa Thu Chia ly 1990

    Bản tiếng Việt do Nguyễn hữu Viện chuyển ngữ

    Cầu Mirabeau
    *************

    Dưới Cầu Mirabeau dòng Sông Seine và

    Tình yêu chúng mình êm đềm trôi

    Chàng nhớ lại chuyện tình xa xôi

    Chuyện ngày xưa chúng mình gợi gì đâu đấy

    Niềm vui lại trở về sau niềm đau

    Hãy để màn đêm rơi và Thời gian réo gọi nhau

    Ngày tháng trôi dạt xa rồi ta vẫn mãi đợi nơi đây

    Tay cầm tay nắm tay chúng mình đứng yên mặt nhìn nhau

    Ngay khoảnh khắc dưới chân nhịp cầu

    Khép bằng đôi cánh tay đan chéo

    chảy trôi trôi-đi-nhẹ-nhàng-bất-tận-thiên-thu

    ánh mắt nhìn đắm đuối trôi theo nhịp sóng vỗ trong veo..

    Hãy để màn đêm buông rơi và Thời gian chuông điểm gọi

    Ngày tháng trôi qua đi ta vẫn tồn hiện chờ nơi đây lẻ loi

    Tình yêu dạt trôi như dòng nước động cuốn đi về biển rộng

    Tất cả cuộc tình giã từ trôi chảy về xa

    Ôi dòng đời êm đềm dạt trôi ngang đời ta

    Hỡi mộng ước tình yêu bạo tàn hơn bạo động

    Chỉ có Tình yêu cảm thức và cảm nhận

    Hãy để màn đêm buông rơi điểm chuông gọi hồn ngày hấp hối

    Thời Gian trôi qua ngang đời ta vẫn hiện hữu nơi đây đơn côi

    Tháng ngày dạt trôi vô vọng vượt khỏi tầm tay cảm thức và suy cảm

    Thời gian Quá khứ không bao giờ trở lại

    Ngay cả không màng trở lại

    Tình yêu Chúng mình bập bùng cháy lại như núi lửa xưa

    Dưới Cầu Miệc Bố nơi dòng Sông Seine nhẹ nhàng

    êm đềm trôi

    Hãy để màn đêm buông rơi điểm chuông gọi hồn ngày hấp hối

    Thời Gian trôi qua ngang đời, ta vẫn hiện hữu cô đơn nơi đây đơn côi

    Mùa Đông Paris 1988

    Bản tiếng Việt do Nguyễn hữu Viện chuyển ngữ

    Bài thơ le Pont Mirabeau qua chính giọng đọc của tác giả Thi sĩ Guillaume Apollinaire (1880 – 1918)

    Below the Pont Mirabeau
    Slow flows the Seine
    And all out loves together
    Must I recall again
    Joy would always follow
    After pain

    Hands holding hands
    Let us stand face to face
    While underneath the bridge
    Of our arms entwined slow race
    Eternal gazes flowing
    At wave’s pace

    Let night fall, let the hours go by
    The days pass on and here I stand

    Love runs away
    Like running water flows
    Love flows away
    But oh how slow life goes
    How violent is hope
    Love only knows

    Let night fall, let the hours go by
    The days pass on and her stand I

    The days flow ever on
    The weeks pass by in vain
    Time never will return
    Nor our loves burn again
    Below the Pont Mirabeau
    Slow flows the Seine

    Let night fall, let the hours go by
    The days pass on and here I stand

    Sous le pont Mirabeau coule la Seine
    Et nos amours
    Faut-il qu’il m’en souvienne
    La joie venait toujours apres la peine

    Vienne la nuit sonne l’heure
    Les jours s’en vont je demeure

    Les mains dans les mains restons face a face
    Tandis que sous
    Le pont de nos bras passe
    Des eternels regards l’onde si lasse

    Vienne la nuit sonne l’heure
    Les jours s’en vont je demeure

    L’amour s’en va comme cette eau courante
    L’amour s’en va
    Comme la vie est lente
    Et comme l’Esperance est violente

    Vienne la nuit sonne l’heure
    Les jours s’en vont je demeure

    Passent les jours et passent les semaines
    Ni temps passe
    Ni les amours reviennent
    Sous le pont Mirabeau coule la Seine

    Vienne la nuit sonne l’heure
    Les jours s’en vont je demeure

  17. TRIỆU LƯƠNG DÂN Says:

    XIN SỬA LẠI

    Bài thơ le Pont Mirabeau qua chính giọng đọc của tác giả Thi sĩ Guillaume Apollinaire (1880 – 1918)

  18. TRIỆU LƯƠNG DÂN Says:

    Cầu Mirabeau
    *****************

    Thương gởi Cố nhân nay bà mệnh phụ Thiếu tướng Không quân….

    Dưới Cầu Mirabeau trôi Sông Seine
    Cùng Chuyện Tình mình thăng trầm

    Có gì đâu trầm luân trong hoài niệm
    Nỗi buồn đi qua lại tiếp đến Niềm vui

    Thời gian điểm hồi – Đêm trắng buông rơi
    Tháng năm đi qua Năm tháng : anh còn hiện hữu đây

    Hai đôi tay nắm tay chúng mình nhìn nhau
    Bốn tay bắc nhịp cầu
    Khói sóng nhẹ trôi lững lờ
    Có gì đâu hai đôi mắt thiên thu sầu …

    Thời gian điểm hồi – Đêm trắng buông rơi
    Tháng năm đi qua Năm tháng : anh còn hiện hữu đây

    Chuyện Tình mình đã trôi xa như Dòng nước trôi qua
    Chuyện Tình mình nay ly tan
    Dòng Đời ơi sao quá trầm chậm
    Và như Hy vọng quả bạo tàn

    Thời gian điểm hồi – Đêm trắng buông rơi
    Tháng năm đi qua Năm tháng : anh còn hiện hữu đây

    Ngày qua ngày và tuần qua tuần
    Chẳng còn Thời gian cũ xưa
    Những Cuộc Tình không bao giờ trở lại
    Dưới cầu Mirabeau sông Seine trôi bâng khuâng

    Thời gian điểm hồi – Đêm trắng buông rơi
    Tháng năm đi qua Năm tháng : anh hiện hữu đây

    Nguyễn Hữu Viện chuyển ngữ
    Bên Cầu Nghệ Thuật (Le Pont des Arts) nhìn về Cầu Miệc Bố (Le Pont Mirabeau)
    Paris đang bước vào Chớm Thu

    Chủ Nhật 02/09/2012

  19. phan nhuom toc Says:

    Thanks for finally talking about >NGHỆ THUẬT ĐỈNH CAO ĐÒI VIỆC KHÓ
    NHẤT | Bà Đầm Xòe <Loved it!

  20. ô tô cổ Says:

    ô tô cổ

    NGHỆ THUẬT ĐỈNH CAO ĐÒI VIỆC KHÓ NHẤT | Bà Đầm Xòe

  21. xe fiat wiki Says:

    xe fiat wiki

    NGHỆ THUẬT ĐỈNH CAO ĐÒI VIỆC KHÓ NHẤT | Bà Đầm Xòe

  22. xe fiat ducato Says:

    xe fiat ducato

    NGHỆ THUẬT ĐỈNH CAO ĐÒI VIỆC KHÓ NHẤT | Bà Đầm Xòe

  23. xe mercedes loai nho Says:

    xe mercedes loai nho

    NGHỆ THUẬT ĐỈNH CAO ĐÒI VIỆC KHÓ NHẤT | Bà Đầm Xòe

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: