NHÀ VĂN VIỆT NAM CÓ NÊN ẢO TƯỞNG QUÁ VỀ HẬU HIỆN ĐẠI

Nguyễn Hoàng Đức

Mới đây ngoài dăm bài tiểu luận, đặc biệt nhiều hơn trong sáng tác văn thơ, văn học Việt Nam rộ lên khá ồn ào cái gọi là “văn chương Hậu hiện đại”, điều này làm cho khá nhiều nhà văn, nhà thơ sền sệt chân đất, đặc biệt là các nhà văn, nhà thơ trẻ dù chưa một lần ra thông điệp hay bàn luận về Hậu hiện đại dưng dưng tự đắc chắc mẩm ta đang dùng bút pháp Hậu hiện đại, cho dù đó chỉ là văn học “ăn nhanh” lắp ghép vội vàng nơi chờ tầu xe, viết trên bàn phím laptop hay điện thoại. Chúng ta thử đặt và trả lời câu hỏi dựa trên những gì chắc chắn nhất: liệu người Việt nói riêng, người châu Á nói chung có thể tạng phù hợp với tư tưởng hay trường phái cách tân không?

 

Theo các chuyên gia:  Tất cả những giải Nobel  giành cho văn học Á, Phi dù hay cỡ nào nhưng chúng không thể mang tính chất tiền phong, chúng chỉ hay theo tư chất mặt trận, bởi lẽ nếu xét đúng ra giải Nobel năm nào cũng rơi vào người Âu Mỹ cả. Để minh định xin đưa ra một so sánh, một nhà phê bình văn học lớn của Trung Quốc nói: Một nhà văn trung bình của phương Tây đã sẵn sàng chết để bảo vệ những  ý tưởng của mình. Nhưng tất cả các nhà văn Trung Quốc chưa ai dám chết cho ý tưởng của mình.

– Tại các hội nghị quốc tế về bất cứ đề tài nào, những phát biểu của các nước Á châu thường rất xáo và cũ thiếu hẳn tính tiền phong, bởi vì đó thường là những ý kiến nước đôi, đi tìm giải pháp kiện toàn, A cũng không tốt, B cũng chẳng hay, thế là cái máy bay vừa A lẫn B, cũng có nghĩa là vừa bay vừa đứng.

– Đức Khổng Tử người vĩ đại bậc nhất Trung Quốc nói, “tôi” không phải là người sáng tạo mà chỉ là người “thuật nhi bất tác”, tức chép lại chứ không sáng tác.

– Lãnh tụ lý thuyết Tôn Trung Sơn nói: Xưa nay Trung Quốc chưa hề có các cuộc chiến tranh vì tư tưởng, tự do, hay tôn giáo, mà chỉ có các cuộc chiến giành đất, ngai báu và đàn bà.

-Hai giải Nobel văn học của Trung Quốc, Cao Hành Kiện với “Linh Sơn”, là một thứ văn viết khéo nhưng tư tưởng nhợt nhạt theo lối “văn du lịch”, mà theo triết gia Hegel thì, trí tuệ du lịch là trí tuệ thấp nhất, người Việt cũng gọi thứ trí tuệ này là “cưỡi ngựa xem hoa”. Giải Nobel cho Mặc Ngôn với tác phẩm “Phong nhũ phì đồn” cũng chỉ là một thứ chủ nghĩa thế tục xum xuê dục vọng chưa thể vươn lên lý tưởng siêu hình.

-Nhà văn Nhật Bản Kenzaburo Oe đoạt giải Nobel 1994 thú nhận: “… Trong con mắt của người châu Âu, châu Mỹ, giá trị của chúng ta vẫn bị thờ ơ… người phương Tây chẳng khao khát tìm đọc những con người sản xuất xe Honda nhiều lắm” ( New Yorker 2/1995).

– Chủ tịch Hồ Chí Minh nói đại ý: Lý luận đã có Liên Xô và Trung Quốc lo, chúng ta chỉ nên làm theo. Nghe nói, khi Việt Nam tổ chức học tập “Tư tưởng Hồ Chí Minh”, đại ca Tầu liền gọi sang hỏi “các đồng chí học tư tưởng của Hồ Chí Minh là gì cho chúng tôi học với. Nhà tư tưởng thì phải có trước tác, trước tác của Hồ Chí Minh đâu?” Sau đó trên truyền hình chỉ thấy nói “Học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.

– Tổng thống Ngô Đình Diệm Tây học rất nghiêm chỉnh nhưng khi vào “thiết triều” nền Cộng Hòa vẫn đóng khăn the áo xếp, đúng là cách “bánh trưng lại gạo”.

– Nhà triết học Trần Đức Thảo được gọi là triết học Mac-xit, như thế có khác nào nền “âm nhạc Quan Họ”, nghĩa là đó chỉ là triết học cục bộ mà không phải triết học toàn thể. Mới đây qua một cuộc hội thảo lớn, hầu hết các chuyên gia đã gọi ông là “thần đồng triết học” chứ không phải “thiên tài triết học”. Có thể ví ông là măng triết học lớn lên thành tre, nhưng không thành lim, sến, táu được. Càng không bao giờ trở thành cây thông để vi vu những hòa âm.

Dẫn ra một số điểm như vậy, đã thừa sức chứng tỏ, sức vóc và thể tạng của người châu Á cho dù cả Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản vẫn còn quá yếu, chưa nói đến lúa nước bì bõm Việt Nam. Trong gỗ, trong đá của châu Á khi gõ lên chỉ có 5 âm, gọi là ngũ cung, trong khi đó mọi thứ của Âu Mỹ gõ lên có 7 âm, lại thêm người ta sáng tạo ra 5 nốt bán âm khác, tổng cộng là 12 âm. Phong phú hơn gấp đôi châu Á. Vế sức của đất, Việt Nam chỉ có đá vôi, một chút đá Granit non, trong khi đó châu Âu có rất nhiều đá Granit già.

Người Việt do sức vóc lý trí và tư tưởng yếu nên khó mà hợp thể tạng với cái gọi là tư tưởng hay chủ thuyết. Ở Việt Nam có rất nhiều học viện hay trung tâm truyền bá chủ nghĩa Mác hay Duy vật, nhưng nói chung có mấy người hiểu nó cách đầy đủ toàn vẹn đâu. Vậy thì làm sao  mới bập vào Hậu hiện đại đã sáng tác về Hậu hiện đại rầm rộ như vậy? Mà những người bập vào đó là ai? Hầu hết là mấy ông quê mùa ẻo lả làm mấy vần thơ tì tõm, nếu có viết văn xuôi thì cũng chỉ là thứ truyện ngắn na ná tản văn. Cụ thể hơn, đa số là những người còn mang nặng tâm hồn cải lương, tuồng, chèo, í ì i dề dà. Cụ thể hơn, thấy có người viết thơ văn xuôi, thì vô số học đòi theo. Nhưng thơ văn xuôi với thủ lĩnh hàng đầu là Tsvetaeva, với chủ đích là người ta dùng nó để thông điệp trực tiếp về tư tưởng, vậy mà các nhà thơ Việt đâu có tư tưởng gì để muốn phản ánh trực tiếp qua văn xuôi, thành ra thơ văn xuôi của họ chỉ là thứ thơ nối liền không chịu xuống dòng.

Muốn có chủ nghĩa hậu hiện đại thì ít nhất nó đòi hỏi con người hậu hiện đại. Để hiểu tôn giáo là gì chỉ mất 10 giây, đó là Hãy tin vào Đấng sáng tạo. Nhưng để sống với nó và trong nó một đời không hết. Người Trung Quốc có câu: “Học cái hay một đời không đủ, học cái dở một ngày là thừa”. Học điệu van chát – bùm – bùm chỉ trong 5 giây, nhưng để nhảy thành thạo cả năm chưa đủ. Một nền lý thuyết không bao giờ hình thành nếu chưa được người ta tranh luận. Chủ nghĩa Lãng mạn ở châu Âu rất dễ hiểu, nó chỉ là thay thế cái Tam Nhất của kịch cổ điển là “tại một địa điểm, trong một thời gian, một sự việc xảy ra” thành kịch tự do, xảy ra tại vô số thời gian và địa điểm cùng nhiều hiện tượng, vậy mà người ta tranh cãi về nó rất nhiều không thể ngã ngũ, nhưng cho đến nay vẫn được xem là kiểu mẫu hạt nhân điển hình làm men cho những trào lưu tư tưởng về sau. Ở Việt Nam, chúng ta đã dấy lên cuộc tranh luận nào vậy mà như mặc định mình sáng tác theo Hậu hiện đại? Đặc biệt có cả nhà văn nhà thơ nổi tiếng rút cục lại quay sang viết kịch chèo, vậy thì anh đã từng hậu hiện đại cái gì, để nhà phê bình kia cũng như nhiều người khoác lên vai anh ta?

Các lý thuyết thường bao gồm: 1- lý thuyết dẫn đến thực hành, 2- lý thuyết thuần túy giành cho phát triển nhận thức, 3- lý thuyết giành cho sinh hoạt, 4- lý thuyết có tính chất tu từ pháp để phản tỉnh.

Khi triết gia Nietzsche nói “Thượng Đế đã chết”, thì đó không phải mệnh đề triết học, cũng không phải tôn giáo, cũng không phải thần học hay đạo đức học, mà nó chỉ đơn thuần là tu từ pháp. Tương tự, nếu người ta nói “con người là thứ đáng thất vọng nhất”, thì cũng chỉ là tu từ pháp, vì con người nếu đúng vậy, thì cũng chưa có thứ con vật nào có thể thay thế con người. Câu nói đó chỉ là tu từ mong phản tỉnh con ngươi. Tương tự, người ta nói “tiểu thuyết đã chết” nhưng cho đến nay, tiểu thuyết vẫn là loại hình văn học đồ sộ và được ưa chuộng nhất. Rồi còn phản lý trí, phản lô gic cũng mang nhiều bóng dáng của tu từ pháp. Chủ nghĩa Hậu hiện đại, khi nói “giải trung tâm”, hay “giải châu Âu” thì cũng mang nhiều bóng dáng của tu từ pháp. Trên thực tế hiện nay, châu Âu cùng tiêu chuẩn châu Âu vẫn là một hạt nhan của văn minh nhân loại. Và nhà văn trên khắp thế giới đều muốn đến châu Âu để nhận giải Nobel, mà chẳng muốn đến đâu để nhận các giải sắc tộc cục bộ, thiếu tính phổ quát.

Để kết thúc tiểu luận, tôi xin kể một câu chuyện thực. Một lần giáo sư Trần Đình Sử cùng một số nhà thơ và tôi, được mời đến dự tân gia của một nhà thơ rất nổi tiếng. Mọi người ngồi uống nước bên bộ xa lông mây. GS Trần Đình Sử bỗng chỉ vào mọi người nói: “Hãy xem tất cả chúng ta dù đã đi Tây học đều co chân ngồi trên xa lông như ngồi phản, chỉ có một chàng kia vẫn ngồi bình thường”.

Tôi rất nể phục sự phản tỉnh trực tiếp của giáo sư. Theo tướng học thì, cái thể tạng của người Việt vì thân hàn cốt nhược nên ngồi đâu cũng co lại cho nó ấm. Một thể tạng như thế thì làm sao có thể tiền phong về lý thuyết được. Chính thế mà mong các nhà văn, nhà thơ Việt hãy nghiêm túc nhìn nhận mình xem đã đủ tầm vóc để gánh mang sứ mệnh của lý thuyết chưa? Có một tác giả mới viết, một nước nông nghiệp không thể nào tiến tới giầu mạnh hùng cường được, vậy bạn có nghĩ rằng, một tư duy nông nghiệp bỗng giật mình ăn may trở thành đầu lĩnh lý thuyết ư? Và cũng nên nhớ một phương ngôn “kẻ đi tiên phong bao giờ cũng bị hy sinh”. Bạn có giống cái quẩy tẩm nước đường êm ấm trong hệ bao cấp không, nếu vậy thì tiền phong và hy sinh làm sao được?

NHĐ

25 phản hồi to “NHÀ VĂN VIỆT NAM CÓ NÊN ẢO TƯỞNG QUÁ VỀ HẬU HIỆN ĐẠI”

  1. montaukmosquito Says:

    Tất nhiên sẽ có người Việt -có thể không phải ở Việt Nam- chứng minh Nguyễn Hoàng Đức sai bằng cách cho ra những tác phẩm nghệ thuật rất thuyết phục bằng ngôn ngữ hậu hiện đại .

    Nguyễn Hoàng Đức nghe nhạc của Phan Quang Phục chưa vậy, và các nghệ sĩ người Việt ngoài này đang sống và làm việc ngay những trung tâm văn hóa của thế giới? Có muốn biết họ sẽ nghĩ gì về bài này không ?

  2. Thắng Du Says:

    Ôi ! Các nhà văn của ta và cả cái nền văn học ” thân hàn cốt nhược” của ta. Lâu nay bạ cái gì cũng muốn vơ vào để tự sướng. Còn cái gọi là, nền văn học XHCN theo đường lối văn nghệ của đảng với thứ tư duy ” hiện thực XHCN” nữa, bây giờ nhìn lại cũng chỉ đáng chùi đít. Nhiều nhà văn, nhà thơ được coi là gạo cội, trụ cột của cái thứ văn nghệ nô bộc đó như Nguyễn Khải, Chế Lan Viên v.v… trước khi chết mới biết phản tỉnh thì cũng đã quá muộn, phỏng còn có ích gì cho hậu thế ? Xin lỗi quý vị , cho được mạn phép văng tục nhé : không có tư tưởng thì hướng thiện bản thân còn chưa xong, mong đéo gì cải tạo được thế giới ?

  3. Khoai Lang Says:

    Em Thanh Thảo cách tân ra cứt đái, phân, con kẹt…Em Phạm Đương cách tân ra “đếch”, đù má, đạo văn…Quảng Ngãi cách tân xây dựng ra cái cầu tiêu cho học sinh miền núi giá 6 triệu thanh toán 600 triệu… Chúng nó ăn từ háng nhân dân ăn lên. Chúng nó cách tân kiểu viết báo ca ngợi lãnh đạo tỉnh, bữa nay phỏng vấn, bữa mai trò chuyện, bữa khác ghi chép lời vàng ngọc của anh 2 anh 3 anh 4 anh 5, rồi tương lên báo Thanh Niên, báo Lao Động, các ảnh sướng cho ít cơm thừa canh cặn về nuốt. Lợi dụng quen biết, dùng quyền lực của mấy ảnh, rỉ tai mấy ảnh làm tán gia bại sản những kẻ không cùng phe cánh văn nghệ lợi ích nhóm của mình. Bao nhiêu doanh nghiệp không “chung chi” cho Thảo Đương đã bị đòn vu khống phá sản. Đã phận ăn cơm thừa canh cặn, còn lên mặt với anh chị em văn nghệ khó khổ, chửi họ như tát nước nếu họ không ca ngợi mình tài giỏi. Dùng khổ nhục kế kêu gọi các tiến sĩ sâu bọ về hút máu nhân dân, để các Tiến sĩ sâu bọ viết bài ca ngợi mình. Đó là toàn bộ cách tân rùng rợn của Thanh Thảo Phạm Đương. Mấy mươi năm ném đá giấu tay, nịnh trên nạt dưới, thọc gậy bánh xe, ba que xỏ lá, sự nghiệp văn nghệ báo chí của Thanh Thảo Phạm Đương được xây trên xác đồng đội. Mỗi thằng bao nhiêu lô đất, nhà cửa, xe hơi…, không lưu manh lấy đâu ra thứ của cải phi nghĩa ấy. Nhân dân oằn lưng trước cơn nhũng lạm của bọn chúng, tóm lại cuộc hành nghiệp của chúng quá tàn độc trời không dung đất không tha người người đều căm giận!.

  4. Nhật Tuấn Says:

    Đàn gảy tai trâu thôi bác Đức ơi. Chẳng qua nó nhát nó không dám viết sự thực nên làm điệu “hậu hiện đại” vậy thôi !!!!

  5. nguyenhieu Says:

    Tính cho đến bây giờ. Đây là bài viết hay nhất của Đức .Nhất là khi đánh giá hai nô ben của Tàu.Chỉ có điều nói về hậu hiện đại. Đức không giảng cho đối tượng cần đối chấp vễ linh vực này”thế nào là hậu hiện đại”,Vì không có cái truc trung tâm đó nên bài viết này cũng thêm một lần khẳng định định kiến của Đức. Khi có định kiến thì không còn khách quan khoa học. Hãy đọc, hãy nhìn , hãy nghe và thật sự nghiên cứu thì bài viết mới đủ tầm sức mạnh.

  6. nguyenhieu Says:

    Viết ào ào như Đức chỉ thoả cảm giác của chính mình. Cũng là loại tự sướng ông em ạ.VIết thế khó thyết phục lắm.Mặc dù có thể hay

  7. Nguyễn hoàng Đức Says:

    Nhà văn Nguyễn Hiếu thân mến

    Hai comments của anh thể hiện đúng tư duy nông nghiệp, cò con, nhí nhách, thiếu trọng tâm. Anh chưa nghĩ hết đã ra lời, giống kiểu đấm bốc nghiệp dư bất lực, không ra được quả trọng tâm, liền đấm bồi vu hồi liên tục. Một bài tiểu luận không có trách nhiệm phải trình bày hết một chủ nghĩa. Nó chỉ nói một việc thôi. Việc đó tôi đã in đâm bên trên: liệu người Việt nói riêng, người châu Á nói chung có thể tạng phù hợp với tư tưởng hay trường phái cách tân không? Phải chăng bài viết này đã khồng chứng tỏ được vấn đề đó? Tuy nhiên vẫn cám ơn comment của anh. Anh nên bình cho vui, vả lại chúng ta cùng có thêm nhận thức. chúc anh khỏe.NHĐ

    • montaukmosquito Says:

      Bài viết này không chứng tỏ được điều đó .

      Đúng, ngoại trừ một số như Tạ Duy Anh và Bùi Chát viết rất thành công một cách thuyết phục bằng ngôn ngữ hậu hiện đại, phần lớn những gì xảy ra chỉ là một phiên bản què quặt của hậu hiện đại . Cũng như nhạc rock là thứ nhạc nổi loạn của giới trẻ phương Tây, về tới VN chỉ là lame rock.

      Nhưng không có nghĩa người Việt, hoặc trong bài này, người châu Á không hợp với ngôn ngữ hậu hiện đại . Nhật, Đài, Hàn đã góp mặt trong tất cả các loại hình của nghệ thuật từ thời Debussy qua tới Stockhausen. Ngay Dada và Pop art cũng có mặt những thành viên châu Á. Thái, Sing và Phi đang bắt đầu . Ông google giùm Nam Jun-Pak của Hàn, Takemitsu, Otomo Yoshihide, Isamu Noguchi … của Nhật, Phan Quang Phục, Linda Le của Việt … sẽ biết châu Á có “hợp” với hậu hiện đại hay không .

      Bài này ông nên phổ biến hạn chế . Bọn làm nghệ thuật thật sự không “ke” những phát ngôn bừa bãi như thế này . Còn in ra, chúng sẽ dùng để hỉ mũi hoặc để xương gà trong bữa nhậu .

    • montaukmosquito Says:

      Nhắc tới Tạ Duy Anh và Bùi Chát không thể không nhắc tới bậc thầy Nguyễn Viện . Thêm một người nữa là Nhật Chiêu, một giọng văn rất lạ .

      Bên Úc có Tạ Duy Bình, tôi đang thích những gì ông này việt .

      Tôi nói với Nguyễn Hoàng Đức rồi, và bữa nay nhắc lại . Bài “Stairway to Heaven” của Led Zeppelin có nhắc câu thành ngữ “Những gì lấp lánh chưa chắc đã là vàng”. Ở Việt Nam những gì lấp lánh chắc chắn không phải là vàng . Đây, cái đầu ông cũng chỉ bám chính thống, chuyên bu quanh mấy giải thưởng thối hoăng của nhà nước mà phê bình . Ông muốn chúng khá hơn để đỡ thối ?

      Chi bằng ông kệ xác chúng, đi tìm những gì không được giải thưởng, thậm chí bị cấm in . Tôi tìm thấy toàn vàng ròng ở đó . Tội gì phải bu quanh mấy chỗ le lói nhưng thối hoăng lên thế!

  8. doanhhoangduc Says:

    Các bài viết trước NHĐ làm công việc dọn dẹp rác rưởi, Bài viết này NHĐ đi sâu sang lĩnh vực định hướng (không định hướng XHCN) Bài viết này, tôi thấy hay và đúng, đưa ra các dẫn chứng thuyết phục. NHĐ lưu tâm ý kiến của nguyenhieu cần làm rõ hơn khái niệm hậu hiện đại, Thực tế trong Văn học đang xảy ra tâm lý muồn khác người, cho ta là sáng tạo mà chưa biết khảng định nó thuộc về các gì nên cứ cho vào cái rổ Hậu hiện đại coi như là ta đang mới, đang thức thời…
    Các lập luận của NHĐ rất cần tranh luận, phản biện nhưng tiếc rằng chưa có ai, mà qua vài phản hồi bên trên thì nhận thấy :
    Hiên tượng Đàn gảy tai trâu là có nhưng lại hay ngứa mồm, Chưa hiểu mà cứ nói bừa…Những đòi hỏi của Nguyenhieu là chính đáng nhưng ở đây chỉ là Mang thông tin xã hội. Vậy thì NHĐ cứ xới xáo lên coi như là đi vỡ hoang ấy ít nhiều cũng có tác dụng với những bạn trẻ yêu mến Văn học, ham học hỏi…Với những người đã có danh hiệu Hội viên Hội nhà văn Hữu Thỉnh thì chẳng bao giờ có chính kiến bởi vì chê cái gì, khen cái gì họ đều sợ sại cả ?

  9. Thắng Du Says:

    Xin ông Nguyễn Hiếu chỉ giúp cho tôi hiểu thêm khi ông cho rằng một bài viết ” viết thế khó thuyết phục. Mặc dù có thể hay”. Vậy là thế nào ? Theo tôi, với vấn đề cần đề cập ở bài viết này, ông Nguyễn Hoàng Đức đã góp phần làm sáng tỏ hơn nữa sự ngộ nhận lâu nay đã trở thành căn bệnh trầm kha ở giới cầm bút một lòng cúc cung tận tụy phục vụ đảng và viết theo định hướng đường lối văn nghệ của đảng. Vì ngộ nhận nên mới luôn ảo tưởng.

  10. montaukmosquito Says:

    Bài này đáng lẽ ban tuyên huấn của Đảng phải viết thay vì Nguyễn Hoàng Đức, vì hậu hiện đại phát sinh từ các tác phẩm của Solzhenitsyn . Giới trí thức châu Âu bị shocked vì trước giờ vẫn thích chủ nghĩa Mác và đại diện của nó là Liên Xô . Hậu hiện đại ra đời để giải thiêng và diễu nhại mọi đại diễn ngôn . Vì vậy, thời còn mồ ma Liên Xô, nghệ sĩ bị cấm tiệt viết theo cách này -có văn bản hẳn hòi-, thậm chí bị phạt nặng nếu vi phạm .

    Nước Nga không bao giờ thiếu thiên tài, họ không những viết mà bạn bè họ cổ động và giúp đỡ họ . Rất nhiều những buổi hòa nhạc, đọc thơ chui diễn ra, thâu băng và gửi ra nước ngoài . Các đoàn nghệ thuật nước ngoài tới LX chỉ hỏi những tác giả/phẩm chui . Nhờ vậy ta mới có được Schnittke, Gubaidulina bây giờ .

    Tôi không ngờ ông Nguyễn Hoàng Đức cũng “nhất trí” với ban tuyên giáo ngày xưa của Liên Xô . Chắc chí nhớn đụng nhau!

  11. Thắng Du Says:

    Thôi đi ! ông montaukmosquito này lại giở cái giọng “quân xanh quân đỏ” cũ mèm ra để “chỉ điểm” cho ai đây, hay chỉ với mục đích phá bĩnh ?

  12. nguyenhieu Says:

    Quả tình tôi không định tranh cãi. Nhưng các vị hãy nói HẬU HIỆN ĐẠI là cái gì đã. Hay tuy ông nào cũng nói một cách hùng hồn để ra điều mình cũng biết nọ kia. Nhưng xin các vị cứ dẫn giải cho hết nhẽ HHĐ là thế nào ? Hay cũng chỉ là cách nói giống như tôi đã từng dẫn chứng trong một bài viết rằng. Hồi tôi học đại học ông thầy bảo Mác lật ngược chủ nghĩa biện chứng duy tâm của Hê Ghen để thành Chủ nghĩa Biện chứng duy vật. Tôi hỏi”biện chứng duy tâm của Hê Ghen nó thế nào thưa thầy. Thầy bảo’Thì thầy cũng thấy người ta nói thế”. Đã hiểu HHĐ chưa mà các vị bàn hăng thế. Còn lôi Tạ duy Anh với Bùi Chát để dẫn là HHĐ thì đúng là một cách nói để mà nói. Nói lấy được.Nói cho ra vẻ thông thái .Còn NHĐức. Tôi thành tâm rất quí sự nhanh nhậy của ông. Một nội lực lớn, một kiến thức rộng .Nhưng định kiến trong ông quá lớn nên làm mất sự khách quan- điều kiện rất cần trong khoa học. cám ơn ông đã đọc ý kiến của tôi. May mà chúng ta nói với nhau bằng vi tính chứ ngồi trực diện tôi khó mà nói được nửa lời với NHĐ thưa ông.

    • montaukmosquito Says:

      Theo Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Hiếu là nhà văn . Kinh thật!

      Postmodernism is a term which describes the postmodernist movement in the arts, its set of cultural tendencies and associated cultural movements. It is in general the era that follows Modernism. It frequently serves as an ambiguous overarching term for skeptical interpretations of culture, literature, art, philosophy, economics, architecture, fiction, and literary criticism. It is often associated with deconstruction and post-structuralism because its usage as a term gained significant popularity at the same time as twentieth-century post-structural thought.

      Nếu không biết thì đem google dịch . Mà nhớ đây là inglist, không phải tiếng linguinist. Dịch sai hiểu sai ráng chịu .

    • montaukmosquito Says:

      Đây là những techniques của các tác phẩm nghệ thuật hậu hiện đại . Không chỉ trong âm nhạc mà trong tất cả các loại hình khác . Không phải tác phẩm nào cũng có đầy đủ những kỹ thuật này, nhưng hầu hết hiện diện nhiều đặc tính .

      1. is not simply a repudiation of modernism or its continuation, but
      has aspects of both,
      2. is, on some level and in some way, ironic;
      3. does not respect boundaries between sonorities and procedures of
      the past and of the present;
      4. seeks to break down barriers between “highbrow” and “lowbrow”
      styles;
      5. shows disdain for the often unquestioned value of structural unity;
      6. refuses to accept the distinction between elitist and populist values;
      7. avoids totalizing forms (e.g., does not allow an entire piece to be
      tonal or serial or cast in a prescribed formal mold);
      8. includes quotations of or references to music of many traditions
      and cultures;
      9. embraces contradictions;
      10. distrusts binary oppositions;
      1 1. includes fragmentations and discontinuities;
      12. encompasses pluralism and eclecticism;
      13. presents multiple meanings and multiple temporalities;
      14. locates meaning and even structure in listeners, more than in
      scores, performances, or composers

    • montaukmosquito Says:

      Nói rõ hơn

      Trong nhạc, tội của các nhạc sĩ ít hơn nên khi những thủ thuật âm nhạc của các bậc tiền bối được/bị đem ra, tính irony ít hơn . Tuy vậy, định nghĩa về âm nhạc được/bị phá vỡ, 12 cung đã thành chuyện của quá khứ trăm năm trước . Âm thanh từ thưở khai thiên lập địa cho tới hôm nay là âm thanh điện tử đều được xem có yếu tố âm nhạc ngang nhau . NASA thâu được dư âm của Big Bang. Ông La Thăng còn 3/7 quãng nữa là đúng nó . Nốt Si hơi thiếu vài xăng (cents).

      Nhưng các mặt khác, nhất là triết học và xã hội, những ironies thường mang tính đặt lại vấn đề, báng bổ, đốt đền và xét lại hiện đại .

      Về hình thức, mang tính nổi loại, đổ vỡ, chắp vá, và cả tạm bợ . Đã có thời Post card arts. Thời Jorge Luis Borges đã bắt đầu Hyper-reference, và dẫn tới văn chương mà chỉ internet mới có thể tồn tại . Tra Hyperlink hay HTML literature thì rõ . Đang mọc e-mail arts và web arts. Các vị cứ tự tham khảo lấy .

      Ông thầy các vị không phải là viên đá ngáng đường . Thật ra, nếu các ông thầy hành xử như những viên đá ngáng đường, các vị phải vượt qua thầy các vị mà không thèm ngoái lại .

  13. traumong Says:

    Anh NHĐ viết phóng túng, thú vị. Chẳng ai yêu cầu anh trong mấy trang A4 phải trình bày gẫy góc một vấn đề lớn, mọi người góp vào sẽ sáng thêm ra.
    Hậu hiện đại thể hiện cách nhìn chuẩn hơn, nhân bản hơn, tiếp cận thế giới một cách khoa học hơn các phương pháp trước đó. Châu Á chưa đạt trình độ này nên chưa phải đất cho hậu hiện đại phát triển. Cái khó của Châu Á là bị bó vào thuyết “thiên địa nhân” nặng mùi phong kiến. Riêng ở ta, nhìn chung chưa thoát khỏi miếng ăn, nghĩ chưa cao hơn cái bụng (tham nhũng quá cao, kiện cáo đòi quyền lợi vật chất tùm lum, đòi nhân quyền lại ít) nên hậu hiện đại còn xa… tuy vậy, đã có một số cá nhân vượt lên, manh nha có nét hậu hiện đại ở quan niệm phi trung tâm, diễu nhại, được bạn đọc mến mộ.

  14. ***TIN NGÀY 27/8/2013 -Thứ Ba « ttxcc6 Says:

    […] NHÀ VĂN VIỆT NAM CÓ NÊN ẢO TƯỞNG QUÁ VỀ HẬU HIỆN ĐẠI 26/08/2013 […]

  15. trọng lú Says:

    Hậu hiện đại cái cục cứt nói trắng ra là mấy thằng văn thơ hiện tại không có thằng nào ra trò trống …từ thằng văn sĩ đến thằng giáo sư, tiến sĩ là lũ đóm ăn tàn….xu hướng nịnh bợ thì giỏi

  16. Lao Động Miền Trung Says:

    Em Thanh Thảo thơ cứt đái, em Phạm Đương đạo văn, em Văn Chinh Đa cực & Đĩ điếm, em Từ Quốc Hoài thua xa văn học sinh lớp 6cần được xã hội tái đào tạo, đưa vào trại phục hồi nhân phẩm Quảng Ngãi, mời bác bác Nguyễn Hoàng Đức, bác Nguyễn Tường Thụy, bác Phạm Thành, bác Trần Mạnh Hảo, bác Chu Lai, cô Nguyễn Ngọc Tư, bác Đỗ Hoàng, bác Trần Mỹ Giống, bác Thạch Minh, bác Phạm Ngọc Cảnh Nam, cô Y Ban… đến dạy dỗ rèn cặp cho Thanh Thảo Phạm Đương, Văn Chinh, Từ quốc Hoài nên người.

  17. NHÀ VĂN VIỆT NAM CÓ NÊN ẢO TƯỞNG QUÁ VỀ HẬU HIỆN ĐẠI – BĐX | Vô Ngã Says:

    […] luận phê bình. Bạn có thể theo dõi phản hồi của bài này với dòng phản hồi RSS 2.0. Bạn có thể gửi phản hồi, hoặc trackback từ trang web của […]

  18. nguyễnhuycanh Says:

    Tôi cho rằng NHĐ chưa hiểu, và không có cái khả năng vươn tới tập tư duy như chủ nghĩa HHĐ.
    HHĐ là v/đ của đời sống, của thực tại lịch sử đã, đang đạt tới trình độ thoát khỏi sự chi phối của cường quyền, của những thiết chế văn hóa chính trị tự cho mình là cái trung tâm. Lịch sử, trong sự phát hiện của chủ nghĩa HHĐ đã nhìn thấy không có cái cặp đôi nhị nguyên trung tâm/bên lề. Mọi tồn tại,mọi đời sống tuy khác nhau vê trình độ, nhưng đều lấy mình làm căn tính, làm cơ sở cho đời sống của nó.
    Không có cái nền tảng nào đang chi phối cái hiện tồn, hiện ra. Con người chẳng phải là bóng của Chúa, cũng chẳng phải là bóng của một lực lượng nào, thế lực nào đóng vai trò định hướng, dắt dẫn. Và do đó mọi đời sống là bình đẳng, là có giá trị như nhau trước vũ trụ, trước Hư vô
    Đó cũng là tinh thần dân chủ của đời sống. “giải trung tâm”, “giải châu âu” không chỉ là một quan niệm, mà còn là một thực tiễn đang vận động.
    Hình như NHĐ cũng chưa hiểu được về con người, và năng lực của nó, và có vẻ như ông đang cổ vũ cho một nền tảng mà ông cho là phổ quát, bất khả. Chúa đã chết, mọi nền tảng cũng đã chết. Đó phải là một mệnh đề tư tưởng, mệnh đề triết học của thời đại dân chủ-nhân quyền

  19. KHÁCH Says:

    Đơn giản như đan rổ thế này này :
    HÂU : sau
    HIỆN : hiện nay
    ĐẠI : to lớn.

    HẬU HIỆN ĐẠI : sau cái to lớn hiện nay.
    Hiện nay nước Việt mình chưa có gì là to lớn cả, tất cả mới chỉ là MẦM là MỐNG thôi.
    Chưa có HIỆN ĐẠI thì làm sao có HÂU HIỆN ĐẠI ???

    Nước mình vẫn còn phong kiến lắm, chưa tiến lên được TƯ BẢN PHÁT TRIỂN thì làm răng có HIỆN ĐẠI, chỉ có tiểu thủ công nghiệp HẠI ĐIỆN thôi

  20. Tôi học đạo đức Hồ Chí Minh. | CLB Châu Xuân Nguyễn Says:

    […] NHÀ VĂN VIỆT NAM CÓ NÊN ẢO TƯỞNG QUÁ VỀ HẬU HIỆN ĐẠIIn "Báo chí" […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: