CLB SÁNG TÁC THƠ CHUI, BÀI XÌ CUỐI CÙNG CỦA NHÂN CÁCH NỀN THƠ

Nguyễn Hoàng Đức

“Cái kim trong bọc lâu ngày cũng bị lòi ra”, mà lần này là lòi tóe tòe loe, lòi không cách gì có thể dùng miệng lưỡi giảo hoạt khôn ranh mà biện hộ được. Một bài học bi kịch đã hiển minh rằng: không thể có niềm kiêu hãnh lớn dựa trên những việc làm bé, mà đã bé thì chớ lại còn tháu cáy vui chơi tí tởn. Đó là vụ Câu lạc bộ sáng tác văn học nghệ thuật “quốc gia” bị vỡ lở vừa qua với Đăng Hạ là nhà thơ, nhà báo – 29 tuổi, là chủ tịch đã dựng lên hơn 30 CLB sáng tác VHNT Việt Nam có chi nhánh ở nhiều tỉnh và thành phố, kết nạp hơn 4 nghìn hội viên, thu tiền vô tội vạ. Ông Lê Hồng Thiện, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, phó trưởng Ban Thơ Hội VHNT tỉnh Hưng Yên đã phải thốt lên “nhà thơ nhiều như mưa”, khi tại tỉnh này rầm rộ mọc lên các CLB sáng tác VHNT Việt Nam, kết nạp và phong cho gần 100 người thành nhà thơ. Các “nhà thơ” ở đây chủ yếu là những cán bộ hưu trí, người cao tuổi.

 

Đây là sự kiện nổi cộm không hề nhỏ tí nào, mà nó còn thể hiện một sự thật ngang trái cay đắng nào đó cho tầm vóc của quốc gia cũng như cách sống của dân tộc. Tại sao nhà thơ nhiều lại gây tai họa đến vậy? Nếu nông dân trồng được nhiều rau thì rất tốt, vì người ta không ăn hết thì để chăn nuôi. Nếu nuôi nhiều đầu bò cũng tốt vì vắt sữa nhiều ăn không hết thì cô đặc để giành hoặc dùng cho chăn nuôi. Một làng có nhiều trí thức thì càng tốt. Nhiều kỹ sư cũng tốt.

Nhưng tại sao nhiều thơ, nhiều nhà thơ lại không tốt? Vì thơ không phải là lao động, cũng không phải sản phẩm của lao động, mà chủ yếu là du hí vui vẻ. Vậy con người du hí vui vẻ nhiều lại không tốt sao? Theo triết gia Aristote, thì du hí vui vẻ còn là mục đích chính của cuộc đời. Nhưng đó là du hí vui vẻ sau khi người ta đã lao động làm ra sản phẩm cho cuộc sống rồi mới nghỉ ngơi. Còn không lao động chỉ đòi vui chơi đó là cách lười biếng, lãn công, trốn việc. Khi con người lười nhác trốn việc thì còn gì để nói. Đó là cách nhân gian vẫn gọi là đám vô tích sự, ăn hại, làm khổ người khác.

Việc người già về hưu, rỗi việc, buồn thì làm thơ, đó là việc làm rất tự nhiên lành mạnh, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, khi các cụ đã làm thơ rồi thì bắt đầu hám danh vọng, tham gia các câu lạc bộ xuyên quốc gia, muốn có bằng khen và giải thưởng. Tức là các cụ háo danh vô bờ bến. Đó mới là cái đáng buồn khôn xiết kể. Tại sao? Tuổi già tức người ta đã bước qua tuổi tri thiên mệnh, tuổi càng nhiều nhân đức càng cao, đằng này lại đi hám danh ở mức i tờ, bỏ cả tiền ra để mua bằng, mua giải, chẳng đáng buồn sao? Nếu cái bằng hay cái giải là thứ để khao khát và phấn đấu thì người ta phải cố công ngay từ lúc trẻ chứ, đằng này vào lúc sức tàn lực kiệt mới mong gặt hái, có phải chính họ đã coi thường thơ chỉ là thứ vui chơi đầu ra. Trời ơi, con người vui chơi tí tởn đến mãn đời thì có tài sản gì để người ta kính trọng. Có phải chính vì không được kính trọng mới rủ rê nhau bệ tí thơ có ấn giải về để trộ bà con làng xóm?!

Nhiều chuyên gia viết: tuổi già là tương lai đã ở phía sau. Người già không còn nghĩ đến tương lai nữa mà họ sống lúc nào hay lúc đó, ăn chạc, ăn gỡ được lúc nào tốt lúc đó. Người già càng không bao giờ nghĩ đến lý tưởng, vì thế người ta không thể nào hướng tới cái đẹp hay nhưng gì cao quí được. Một người cả tương lai lẫn lý tưởng đã ở phía sau, sống theo tinh thần chộp giật lâm thời kiểu ma cà chớp thì làm sao còn cao đẹp cho được. Thi hào Goethe có nói đại loại rằng: Một dân tộc muốn có tác phẩm lớn thì phải có ba thứ: trước hết là lịch sử hào hùng, thứ hai là phải có người tài, thứ ba người đó phải sáng tác vào lúc đang sung sức.

 

Dân tộc ta đã có lịch sử hào hùng. Nhưng chưa có đủ một con người mang tầm vóc lớn. Có vài người sau: Nguyễn Du dù rất tầm vóc nhưng vẫn là người chủ yếu chuyển dịch tác phẩm hạng hai “Kim Vân Kiều truyện” của Trung Quốc sang thơ lục bát. Trần Đăng Khoa là thần đồng thơ ngay từ lúc nhỏ nhưng lại không tăng tiến nhanh dần đều để trở thành đại thụ. Có một nhà thơ kha khá một chút như Xuân Diệu thì lại tuyên ngôn một câu bất lực tuyệt đối, cũng là lảng tránh mặc cảm bé nhỏ tuyệt đối về thơ là “ca ca cứt cứt”, đám hậu sinh đa số còn nhỏ hơn đã dùng câu này như một phương ngôn lẩn trốn việc phải làm thơ đồ sộ. Còn triết gia Trần Đức Thảo, trong một hội thảo mới đây giành trọn vẹn cho ông đã có những tuyên bố chính thức, “ông chỉ là thần đồng triết học”. Có nghĩa là trong triết học ông cũng chỉ là một Trần Đăng Khoa trông có vẻ uyên bác trên cánh đồng nhí nhảnh, còn bước vào kinh viện uyên bác thật sự thì vẫn chỉ là làm vui tí chút. Kỳ thực các nhà văn, nhà thơ của chúng ta còn thiếu rất nhiều hành trang, cụ thể như: mấy ai chiêm nghiệm và sống tôn giáo? Mấy ai ưu tư về triết học và mỹ học? mấy ai rèn luyện âm nhạc có bản nhạc hay chỉ có người đánh đàn thổi sáo truyền khẩu? Mấy ai leo lên đài quan sát chính trị và xã hội đến mức làm bạn của các lãnh tụ? Hay là bị “Đảng khinh bỉ sâu sắc” lừ mắt nhìn như mấy gã trồng chậu hoa cây cảnh đòi vào sân khấu chính trị ngâm thơ để mua vui? Mấy ai lăn lộn với những phi lý bất công ở đời hay là chỉ lê la quanh quầy tem phiếu kiếm tí đường sữa ưu tiên? Ở Nga, nhà văn Macxim Gorki, cho dù chỉ là nhà văn vô sản hạng hai nhưng đã coi Stalin không bằng nửa con mắt. Ông chê Staslin là thô bạo, kém văn hóa… Thử hỏi mấy nhà thơ nước Việt có thể đứng ở tầm vóc đó? Than ôi, anh ham chơi đến già, mới lôi ra mấy câu vần vèo đòi khoe mẽ lăng nhăng làm sao có thể vươn tới tầm cao đó được?

Họa sĩ Michenlangelo cho rằng: Nghệ thuật cao hay thấp phụ thuộc vào độ khó của nguyên liệu. Theo đó điêu khắc đắp tuyết sớm thành tối hủy không thể nào vĩ đại bằng điêu khắc cầm búa đục đá nảy ra chan chát, khi đã hoàn thành đứng ngoài sương gió cả ngàn năm. Vậy thì mấy anh chàng chơi thơ có mấy câu vần vèo kia là nghệ thuật khó hay dễ? Trời ơi không thể khó vì nhà thơ nhiều như mưa, tuổi già rệu rã bỏm bẻm vẫn nặn bóp được mấy chục bài thơ đóng thành tập là thường!

Cái gì nhiều không thể được bảo tồn như động vật quí hiếm. Việc đông như mưa rơi hay ruồi nhặng làm thơ ở ta chứng tỏ hào hùng một điều: người Việt rất lười nhác, thích làm việc dễ, thích ham vui, rồi háo danh nhanh chóng nhẹ nhàng. Lương tri của con người xuất phát từ tri thức. Nếu tri thức thấp thì không cách gì lương tri cao. Có phương ngôn “Diện bất sầu, tâm bất quảng”, một người nếu không có diện mạo suy tư, thì tâm hồn họ nông choèn và nhỏ bé. Thử hỏi, cả triệu nhà thơ kia dễ dàng làm thơ và đòi leo lên đỉnh cao danh vọng với bằng khen và giải thưởng, liệu có phải một công việc có ưu tư và khó khăn? Hay với việc tí tởn đó lương tri của họ chỉ là thứ “tâm bất quảng”?

Phải nói lương tâm và nhân cách của nhà thơ trên bình diện phổ quát rất đáng báo động. Đấy cái câu lạc bộ sáng tác kia đã trao giải thưởng cho các hội viên theo lối “ăn bánh trả tiền” – là ai nộp tiền nhiều thì được giải cao, không cần xét đến chất lượng thơ. Không hiểu cái cách vui chơi lĩnh giải này có khác gì mấy chị em buôn son phấn? Có nhiều người nói: cách nhập nhòe đồng thau lẫn lộn này sẽ trộn thơ là lúa với rác. Không hẳn! Việc nhập nhòe tháu cáy kẻ sáng tác, người yêu thơ là cách cố tình của nhiều nhà thơ đã có danh. Tại sao? Vì họ muốn tạo ra ảo tưởng ở Việt Nam còn có nhiều người yêu thơ lắm, đó chính là mảnh đất “cầu” cho họ “cung” thơ.

Việc vỡ trận của CLB sáng tác thơ này làm cho mọi người liên tưởng đến sự “đồng dạng phối cảnh” của các cấp thơ ở Việt Nam: nào trắng trợn ra giá, móc ngoặc, đánh vào lòng hám danh nông nổi, tầm vóc ẻo lả thiếu trí tuệ và lương tâm, ham vui cấu kết bầy đàn để chiếm diễn đàn, rồi leo lên đỉnh cao của giải bằng cầu thang tiền nhiều giải cao, tiền ít giải thấp…

Những điều tôi nói đây không hiểu có chỗ nào quá không, hay tôi chưa nói được một phần trăm sự thật về số lượng nhà thơ đông như mưa rơi ở Việt Nam? Đã là mưa, thì hạt rơi xuống giếng hạt vào vườn hoa, đằng này các hạt mưa thơ Việt cứ nhằm chỗ xôi thịt, ghế cao, giải lớn mà mưa xuống. Than ôi một khi xôi, thịt, ghế và giải thắng thế thì làm gì còn có chỗ cho nghệ thuật muốn hát dù chỉ một câu hò trong vắt?!

NHĐ   13/08/2013

 

20 phản hồi to “CLB SÁNG TÁC THƠ CHUI, BÀI XÌ CUỐI CÙNG CỦA NHÂN CÁCH NỀN THƠ”

  1. doanhhoangduc Says:

    Bài viết trên là sự thật trăm phần trăm, cách diễn đạt của tác giả là đúng mực nhưng số người cho lọt tai thì hơi bị ít, bởi vì cả xã hội đang lên đồng , nghe thấy tiếng đàn, tiếng mõ, ngửi thấy mùi hương là cái đầu muốn ngoáy tít. Mùi hương là danh vọng, là giải thưởng, là tập thơ mới in… và cứ thế lên đồng Buồn ở chỗ người tán thưởng rất đông., có ai đó chê bai như NGuyễn Hoàng Đức có khi còn bị ném đá. Hỡi những con người còn liêm sỉ, một xã hội đẹp hay xấu nó phụ thuộc vào tỷ lệ nhiều hay ít hạng người vô liêm sỉ

  2. Cao Thành Sơn Says:

    Tôi đã 60 tuổi, cũng thỉnh thoảng cao hứng làm một vài bài thơ, nhưng chưa xuất bản tập thơ nào. Nhưng cách phỉ báng những người già về hưu như Nguyễn Hoàng Đức, tôi không thể chấp nhận được. Từ cách viết mạt sát theo kiểu ví các cụ :”như mưa rơi hay ruồi nhặng làm thơ..”, thật ra tôi không hiểu Đức thuộc hạng người nào? Tiêu chí của người cao tuổi là sống vui, sống khỏe. Vậy thì các cụ muốn làm gì vào lúc tàn hơi lực kiệt, đó là quyền của các cụ, vì nó chỉ làm cho cuộc sống thêm đẹp, thêm vui, không hại đến ai. Có hại chăng là hại đến những kẻ sống bám vào nghề làm thơ như một cứu cánh, nay mất miếng cơm do thơ nhiều không bán được, tức quá thành ra nói bậy. Việc nào ra việc nấy, kẻ làm sai sẽ bị pháp luật trừng trị, không được vơ đũa cả nắm như Nguyến Hoàng Đức.

  3. Thăng Du Says:

    Thưa ông Cao Thành Sơn, tôi (U 63) cũng thuốc thế hệ cỏa ông. Việc những người già làm thơ để mua vui trước khi về với cát bụi thì cũng tốt thôi. Nhưng rầm rộ đến mức lập thành vô vàn CLB khắp cả nước với cả hàng tiệu bài thơ cùng cả tấn câu chữ đọc một lần rối quên, rồi vứt thì thật là chả nên chút nào ông ạ. Nhất là giữa lúc vận nướcđang lâm nguy và nhân tình thế thái đảo điên, đạo đức suy vi như thế này. Chắc ông cũng thấy hàng ngày, hàng giờ những trái ngang, và sự vô cảm của đa số người đời, trong đó có thế hệ chúng ta. Bài viết của Nguyễn Hoàng Đức không hề có ý xúc phạm một ai, mà sâu xa trong đó ông ấy nói lên cái hậu họa đã trở thành vấn nạn từ cái sự “thơ” tràn lan vô bổ, chính là cái suy vi đang hiện hữu của một nền đạo đức và văn hóa. Thưa ông.

  4. Anhbasam Điểm Tin thứ Tư, 14-08-2013 | doithoaionline Says:

    […] cứu khoa học và nghiên cứu nhân văn (kỳ 1 & 2) (Da Màu). – Nguyễn Hoàng Đức: CLB SÁNG TÁC THƠ CHUI, BÀI XÌ CUỐI CÙNG CỦA NHÂN CÁCH NỀN THƠ (Bà Đầm Xòe). – BÙI NGỌC TẤN ĐỐI THOẠI VỚI CÁC SINH VIÊN NGHỆ THUẬT […]

  5. Hoành Sơn Nhất Đái Says:

    Trong một comment về bài CN anh hùng trong văn chương của Nguyễn Hoàng Đức, bạn Ba Đồn viết rất hay: “Nhân chuyện Nguyễn Hoàng Đức mô tả con lợn và con bò Ấn Độ cãi nhau, xin kể chuyện con gà và con vịt Quảng Ngãi cãi nhau:
    – Ông cũng làm thơ dở, tui cũng làm thơ dở, sao Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Hoàng Đức nói tui là á Thanh Thảo, Thanh Thảo 2, chứ không nói ông là á Phạm Đương, Phạm Đương 2.
    – Tại họ mới phát hiện 50% vấn đề
    – Thứ hai, họ nói ông chạy giải rồi kèm trẻ em là tui, sao không nói tui chạy giải, rồi kèm người lớn là ông!
    – Câu trả lời cũng y như trả lời câu hỏi 1.
    – Thứ ba, họ nói ông bày tui đứng trược bàn thờ quan trên, kêu “cặc”, ông thuyết minh tui khôn chứ không phải dốt để được quan trên gả con gái, bố trí cho chức quan, chứ sao họ không đặt vấn đề ngược lại, tui bày ông kêu “cặc” và diễn tiến giống như ông bày tui?
    – Câu trả lời cũng không khác 2 câu trên!
    – “Tôi mơ cứt ngập nhà ông- Mai giàu ông trả hai mươi phần trăm!”
    – Mày đúng là một anh hùng!”
    Tôi thấy các giải thưởng HNV cho Trường ca chân đất, Giờ thứ 25, Đa cực& đĩ điếm…cũng nghiệp dư lắm, cũng háo danh lắm, chả khác gì các câu lạc bộ ruồi nhặng mọc lên khắp đất nước.
    Trân trọng nhà phê bình Nguyễn Hoàng Đức và nhà văn Phạm Thành đập tan cái thành trì giả dối, hợm hĩnh, háo danh, bốc phéc đang làm nhiễu loạn xã hội.

  6. Lao Động Là Vinh Quang Says:

    Nhà triết học số 1 châu Á Nguyễn Hoàng Đức ơi, ông hỏi: “Có phải chính vì không được kính trọng mới rủ rê nhau bệ tí thơ có ấn giải về để trộ bà con làng xóm?!” Bạn Ba Đồn đã giả nhời bằng bi hài kịch ngắn gọn sau:
    Thí sinh rón rén đi “chân đất” vào “giờ thứ 25″
    giám khảo tưởng chuột gián gì quấy không cho ngủ
    bèn lấy khúc xương trâu gặm dở hồi chiều
    quăng cho chúng nó tha đi đâu thì tha
    khỏi đinh tai nhức óc vì tiếng kêu chít chít
    nhưng chúng chưa buông tha
    những con chuột ăn khúc xương trâu sướng quá hè nhau ní nuận
    giám khảo mớ ngủ quăng tiếp miếng “nạc” gần cái phao câu
    và mắng đi đi, “đa cực và điểm đến”
    ní ní nuận nuận, ní nuận nồn
    bầy chuột nháo nhác giữa “sóng & khoảng lặng”
    (Ghi chú: Trường ca chân đất của Thum Thủm; Giờ thứ 25 của Pê Đê; Đa cực đĩ điếm của Văng Chum; Sóng & khoảng lặng của Từ Quất Hèo)
    Trách CLB nghiệp dư một, trách CLB HNV mười!

  7. traumong Says:

    T­hưa ông Cao Thành Sơn
    Theo tôi hiểu thì anh NHĐ không miệt thị người cao tuổi làm thơ, anh viết: ” Việc người già làm thơ rất tự nhiên, lành mạnh”; anh phê phán ai đó vì háo danh mà tin kẻ lừa đảo thô thiển. Sự cảnh tỉnh đó là cần thiết, cũng như tín dụng đen đang làm hại bao gia đình, CLB thơ chiu cùng các danh hiệu, giải thưởng ma đang khiến không ít cụ phiền não.

  8. H.A.T.406 Says:

    Tôi cũng là người cao tuổi yêu thơ, không là hội viên CLB thơ cấp thôn, xã, phường… nào, nhưng rất yêu thơ và chụi khó tập ghép vần làm thơ từ thời lính binh nhì (17 tuổi) đến nay (U67). Nhưng chưa bao giờ ngộ nhận mình là nhà thơ, chưa bao giờ mơ tưởng danh vọng có được từ thơ. Nhưng không thể thiếu liều thuốc bổ tinh thần có được từ thơ. Đặc biệt ở thời son trẻ gian khổ nhất đến thời ngấp nghé “Cổ lại hy” này.

    Vâng! thưa anh Nguyễn Hoàng Đức. Anh phê phán những người lợi dụng quyền hạn của mình lập hội thu tiền vô tội vạ và những người bỏ tiền mua giải, mua danh vọng là đúng. Nhưng các cụ chỉ là nạn nhân của lũ người bất lương đã bày ra cái trò ma quỷ này. Đừng áp đặt cho các cụ những từ “….tuổi già rệu rã bỏm bẻm vẫn nặn bóp được mấy chục bài thơ đóng thành tập là thường!”, tôi hiểu anh không có các ý gì với các cụ, nhưng nghe nó buồn lắm.

    Ừ!đời mà! ai chẳng mơ tới được đoạn này, nó rệu rã, bỏm bẻn đấy, nên nó rất cần sự trân trọng, tôn kính để các cụ sống vui, sống khỏe, sống có ích cho xã hội, cho gia đình. Suy cho cùng các cụ còn có lòng tự trọng hơn tỷ lần cái vị tự phong mình là nhà thần mà nhiều vị chức sắc đầy mình, nhà nọ sư kia rập đầu bái phục.

    Nhục lắm thay!

  9. H.A.T.406 Says:

    Nhờ BBT sửa và thêm mấy từ trong ngoặc. Xin cảm ơn

    tôi hiểu anh không có (các) ác ý gì với các cụ, nhưng nghe nó buồn lắm.

    Ừ!đời mà! ai chẳng mơ tới được đoạn này, nó rệu rã, bỏm bẻn đấy, nên nó rất cần sự trân trọng, tôn kính để các cụ sống vui, sống khỏe, sống có ích cho xã hội, cho gia đình. Suy cho cùng các cụ còn có lòng tự trọng hơn tỷ lần cái vị tự phong mình là nhà (thơ) thần mà nhiều vị chức sắc đầy mình, nhà nọ sư kia rập đầu bái phục.

    Nhục lắm thay!

  10. doanhhoangduc Says:

    Qua nhiều phản hồi thấy rằng nhiều cụ vẫn bảo thủ. Tôi (U68) cũng đáng được ngồi cùng chiếu các cụ, cũng nghĩ ra được 150 bài lục bát (chưa 1 lần dám gọi là thơ lục bát) . Như vậy rất nhiều người muồn nói một câu chuyện, một vấn đề cho gọn lại, có vần điệu thậm chí bố cục thành Tứ thì tạm gọi là thơ hoặc là vè cũng không sao để ôn lại cuộc đời, chia sẻ với bạn bè thâm chí đúc kết thành bài học để dạy bảo con cháu, điều đó là đáng quý. Giới hạn sự mất quý là ở chỗ chủ quan đánh giá bài viết của mình ngang tầm với các bài xứng đáng với tên gọi là THƠ và cứ thế tiến xa hơn là in rồi phân phát, rồi vào Hội, rồi dự giải nó mới sinh ra các trò xấu xa như bài viết của Nguyễn Hoàng Đức. Cái sự chủ quan đánh giá nó lại có nguyên nhân từ những người quản lý, nói rõ hơn là môi trường văn học mà Hữu Thỉnh làm vua 3 khóa = 15 năm nó mới đến thời mạt vận thế này.

  11. KHÁCH Says:

    Kính tặng các “CỤ” thích làm thơ và thích được giải.

    NGỒI BUỒN VẠCH CỦ RA XEM
    THẤY RỂ ĐÃ RỤNG, THẤY ĐẦU ĐÃ THÂM.

  12. Nói Thật Says:

    Tôi nay 69 tuổi, rất thông cảm với các Cụ làm thơ giải khuây, giết thì giờ. Còn hơn đi bụi, ngồi thở than thời cuộc…
    Tuyy vậy, vì háo danh mà để bị lừa như NHĐ nói thì nhục quá. Đừng nên để người ta đàm tiếu: “Giá mà dại!”. Có phải cái cứt gì cũng đều là “Sự nghiệp của quần chúng” đâu.

  13. Hào Hiệp Says:

    Tôi cũng rất yêu thơ! Nhưng than ôi! bây giờ Các cây bút say Nghêu, Sò, Ốc, Hến quá. Nhiều cây bút lại chực sẵn bên những xấp bạc để xía bút vào kiếm phần, lại có cả những Nhà thơ nhớn bán cả Người thơ của mình để lấy một bữa nhậu hoạc một phong bì. Đặc biệt Nhà thơ tìm cách lừa đảo buôn thơ trên mồ hôi nước mắt của những ai háo danh, cuồng tín. Than ôi….!

  14. Người nhà quê Says:

    “Cái thói háo danh của người V.N ta” đã được cụ Nghè Ngô Đức Kế
    phê phán từ những năm nửa đầu thế kỷ trước , đến nay kể ra đã ngót một thế kỉ, nhưng xem ra ”bệnh” tình không những không thuyên giảm mà càng thấy trầm trọng thêm, trở thành một thứ ”dịch” lan rộng
    đến cả nam phụ lão ấu , từ cá nhân đến các tổ chức đoàn thể : Ai cũng mơ ước và mong được ”fong” một cái ”danh gì..” đó không cốt
    để ” với núi sông” (Phải có danh gì với núi sông – N.C.TRỨ) thì cũng
    để khoe ”oai” với mọi người xung quanh (!?) Này nhé : Trẻ nhỏ thì “cháu ngoan Bác Hồ” , thanh niên thì ‘đoàn viên ưu tú’ , phụ nữ thì ‘3 đảm đang ”, cán bộ nhà nước thì LĐ TT. LĐXHCN, rồi còn bao nhiêu
    danh hiệu khác đủ cho mọi ngành , mọi giới, rồi còn chức tước , bằng cấp, học hàm học vị …cho đến khi chui vào săng rồi vẫn cứ phải ”trương” ra sau chữ ”NGUYÊN”(!) Nếu không, nhỡ ở cõi âm Diêm Vương không nhận ra thì ai còn biết cái ”danh ” của mình kia chứ ! Có phải thế không ạ ? Bởi vậy mấy cụ ông cụ bà hết tuổi lao động về hưu , nhất là những người thấy mình ”chưa có danh gì với xung quanh” , nay có nhà ”ĐẠI (BỊP) VĂN NHÂN THI SĨ ” nổi tiếng trong
    ngoài đến vận động… chỉ cần trích ra một chút lương hưu mà được đăng thơ ,được vào Hội nhà văn nhà thơ , được mang danh ”thi sĩ ” sánh ngang với Nguyễn Du , Nguyễn Khuyến …Tố Hữu , Hữu Thỉnh , Nguyễn Quang Thiều …thì còn gì bằng mà các “cụ ” không tham gia kia chứ !? Người ta bảo tuổi già , tâm lí trở lại như trẻ thơ… nên các cụ có ”háo danh” mặc dù là danh hão, tôi nghĩ mọi người nên thông
    cảm để các cụ được mang niềm tin , vui sang thế giới bên kia… Giá thử ông Đức bỏ công phê phán cái cơ chế tạo ra cái ” dịch” háo danh hão của người mình thì người đọc thấy “trúng” và sướng cái bụng hơn nhiều !

  15. NONG THI XUAN Says:

    Hay de tho ve dung voi van,ve cua no ma moi nguoi dan ai cung ung khau duoc.Dung phong thanh cho nha tho no nha tho kia.Ma nen bo cai danh nha tho di.Toi hoi cac vi nhe,mot thoi phong thanh cho ong To Huu roi dang cong san bat nguoi dan phai doc.Sach cho hoc sinh toan thay tho To Huu,gio hoi may nguoi thuoc tho ong.Cung lam thi nho may cau”Yeu biet may khi con tap noi…”Doc len de chui To Huu ma thoi.Tom lai tho To Huu gio cha cho nao muon doc.Moi nguoi cu ngam xem toi noi co dung khong?

  16. CLB SÁNG TÁC THƠ CHUI, BÀI XÌ CUỐI CÙNG CỦA NHÂN CÁCH NỀN THƠ – BĐX | Vô Ngã Says:

    […] luận phê bình. Bạn có thể theo dõi phản hồi của bài này với dòng phản hồi RSS 2.0. Bạn có thể gửi phản hồi, hoặc trackback từ trang web của […]

  17. HỒNG NGỌC Says:

    HIỆN NAY TRÊN ĐẤT NƯỚC CÓ HÀNG TRĂM HỘI VĂN NGHỆ.TOÀN MỘT LŨ ĂN HẠI .SAO NƯỚC TA ĐÃ NGHÈO,NHIỀU NGƯỜI ĐÓI MÀ BỎ TIỀN RA NUÔI MẤY CÁI HỘI VÔ TÍCH SỰ ĂN PHÁ MỖI NĂM GẦN CẢ NGÀN TỶ NHƯ VẬY,ĐỀ NGHỊ DẸP.AI MUỐN SÁNG TÁC CÓ TÁC PHẨM HAY THÌ THƯỞNG CHO RA TRÒ.KHÔNG NÊN BÔI BÔI THÊM BẨN VĂN HÓA.

  18. trọng lú Says:

    Văn thơ dở mà hội thì nhiều….văn thơ đọc xong táo bón luôn…đọc thơ con cóc còn hay hơn

  19. trọng lú Says:

    Mấy thằng gìa sắp chết không biết văn thơ thì câm họng đi…hát nghêu ngao làm chi cho con cháu cười thúi đầu….hồi xưa chỉ biết chăn trâu cầm súng đánh tây, đuổi mỹ….đit mẹ bây giờ làm văn thơ mới ghê chứ !!

  20. H.A.T.406 Says:

    “Mấy thằng gìa sắp chết không biết văn thơ thì câm họng đi…hát nghêu ngao làm chi cho con cháu cười thúi đầu….hồi xưa chỉ biết chăn trâu cầm súng đánh tây, đuổi mỹ….đit mẹ bây giờ làm văn thơ mới ghê chứ !!”

    Đúng là Lú rồi. 100% Lú là đây rồi cần gì phải tìm đâu xa!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: