Thơ Trần Mạnh Hảo: Đất nước đến hoa còn xấu hổ

Một nhà nước như không còn ai biết ngượng
Lại mọc đầy hoa xấu hổ nơi nơi

Cây thẹn thùng nép cỏ
Lá nhắm hờ mắt gió trêu ngươi

Nói dối mọi nơi
Nói dối mọi điều
Nói dối quá làm hoa đỏ mặt

Muôn năm cái không có thật
Không có thật ở đâu?
Ai áp giải nhân dân phải tìm ra ma xó?
Đất nước nằm mơ trên quả địa cầu
Đất nước khom lưng tìm thiên đường không có
Một thiên đường ý cuội mạo lòng dân

Hoa thay người xấu hổ
Kẻ gian manh mang mặt nạ thánh thần
Hoa xấu hổ mọc trong tờ hộ chiếu
Ra nước ngoài thương người Việt tủi thân

Sự trâng tráo làm vương làm tướng
Xấu hổ ơi xấu hổ mọc nơi nào?
Kẻ ăn cắp lên truyền hình dạy người tự trọng
Lê Chiêu Thống gào: phải yêu nước như tao…

Ai đang chọn quốc hoa giữa thời quốc nhục
Đất nước ơi xin thẹn với Tiên Rồng
Trong băng hoại hoa giữ mình nhân cách
Giữa lòng người hoa xấu hổ còn không?

Sài Gòn 08-5-2013

Trần Mạnh Hảo

2 phản hồi to “Thơ Trần Mạnh Hảo: Đất nước đến hoa còn xấu hổ”

  1. saodo12345 Says:

    Dành cho Hảo cứt)
    Ơ hay cái lão Hòa Bình
    Chửi gif mà chửi tài tình quá đi
    Hảo cứt biết nói năng gì
    Khi bị hậu bối nó đì …ô hô
    Làm thân rận chó, nặc nô
    Chống phá chế độ, bưng bô giặc ngoài
    Suốt ngày lảm nhảm lai rai
    Như thằng khùng dở ở ngoài chợ kia
    Nó mong nước Việt phân chia
    Nhà nhà ly tán, chia lìa, nát tan
    Hảo điên như chó cắn càn
    Xuyên tạc bịa đặt hòng làm mị dân
    Đâu ngờ lại khổ vào thân
    Ôi thương mày quá, thằng đần Hảo ơi !
    Kakakakaka

  2. saodo12345 Says:

    ỦNG HỘ LÃO CÙ
    “Năm sáu ngày mệt xỉu
    Thuốc lầm khuây mấy điếu
    Dăm bảy hộp Vimiu
    Cù suy nghĩ bao điều
    Vẫn không ngoài chuyện …đói
    Đầu sàn canh bốc khói
    Chén cá nức mùi thơm
    Lên họa với mùi cơm
    Sao mà như cám dỗ!
    Muốn ngủ mà không ngủ
    Cái bụng cứ nằn nì:
    “Ăn đi thôi, ăn đi”
    Chết làm chi cho khổ!”
    Nghe hắn thầm quyến rũ
    Tôi đỏ mặt bừng tai:
    “Im đi cái giọng mày
    Tao thà cam chịu chết!”
    Hắn nằm im đỡ mệt
    Rồi tha thiết van lơn:
    “Đời mới băm …băm.. xuân
    Chết làm chi cho khổ!”
    Hắn nói to nói nhỏ
    Kể lể chuyện đê hèn
    Tôi vẫn cứ nằm yên
    Hắn liền thay chiến thuật:
    “Thôi thì thôi: cứ vật
    Nhưng phải ráng cầm hơi
    Theo với bạn với đời
    Cho đến ngày kết qủa.
    Ăn đi vài con cá
    Năm bảy hộp sữa chua
    Có ai biết ai ngờ?
    Thế vẫn tròn danh dự
    Không can chi mà sợ
    Nếu có ai phát hiện
    Đã có trang Bọ xít
    Lại có bác Ba Sàm
    Diện háng rộng, háng ngang
    Lu loa …là sạch hết
    Lần này tôi thú thiệt:
    Lời hắn cũng hay hay
    Lý sự cũng đủ đầy
    Nghe ra chừng phải quá!
    Ăn đi vài con cá
    Năm bảy hộp sữa chua
    Có ai biết, ai ngờ
    Thế vẫn tròn danh dự
    Nhưng mà tôi lưỡng lự
    Suy nghĩ rồi lắc đầu
    Đành không ai biết đâu
    Vẫn không làm thế được!
    Từ khi chân dấn bước
    Trên con đường đấu tranh
    Tôi sẵn có trong mình
    Đôi mắt thần: RÂN CHỦ
    Cùng một bè một lũ
    Há để chúng chê cười
    Dù tao có chết tươi
    Vẫn quyết tâm tuyệt thực…

    Nhưng mà…Cù thú thực:
    Cái bụng bự thế này
    Biết tuyệt… làm sao đây
    Hơn nữa …lũ chúng bay
    Chỉ mong tao sớm chết
    Tao thì tao nói thiệt
    Chẵng muốn chết tý nào
    Mệnh hệ …lỡ làm sao
    Tiền Bu ai nhận hộ…
    (cúi xin cụ Tố đại xá!)

Trả lời saodo12345 Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: