Điếu thuốc mà cũng khôn ư?

Nhà thơ Huy Trụ

Nhà thơ Huy Trụ

Người thuốc lá

 ” Chỉ còn điếu thuốc là khôn

Tan thành khói… mọi vui buồn nhẹ bay

Huy Trụ là nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam và của Xứ Thanh. Ông không phải là người hút liên tù tì từ điếu này sang điếu khác. Điều khác biệt ở ông là, trước khi bóc bao thuốc, bao giờ ông cũng ngắm nghía cái vỏ bao rất kỹ và thường thì ông tủm tĩn cười trước khi ông nhẹ nhàng rút một điếu ra khỏi bao. Sao ông lại cười? Nhìn cái tủm tỉn trên miệng ông và ánh mắt dán vào dòng chữ “Hút thuốc có hại cho sức khỏe” trên bao thuốc lá  là có thể “giải nghĩa” được cái tủm tĩn của ông. Ông tủm tĩn cái bi kịch của cuộc sống, biết là nó có hại mà vẫn dùng. Phải chăng đó là biện chứng của cuộc sống? vì suy cho cùng, cuộc sống và bi kịch của nó lúc nào mà không song hành cùng nhau?

Chẳng biết ông có coi thuốc lá là bạn không, nhưng thấy ông cứ cầm điếu thuốc lá một cách trang trọng, hiếm khi thấy ông đưa lên miệng hút ngay mà ông thường ngắm nghía nó như ngắm nghía người yêu lúc tình yêu sắp vào lúc thăng hoa vậy.

Có lẽ vì vậy mà ông là nhà thơ có tới 2 bài thơ viết về thuốc lá thật hay.

Hút thuốc được ông coi như một chất xúc tác cho cảm giác:

” Rít hơi thuốc, thả khói vòng

Thấy mình bay giữa tầng không đỉnh trời”.

và để ông suy ngẫm chuyện đời:

” Điếu thuốc cháy, cháy bao điều quên, nhớ

Khói thuốc tan, tan bao chuyện vui, buồn”.

 Ông con coi thuốc là như một “con người ” có lý trí và tri kỷ, tri ân nữa:

” Chỉ còn điếu thuốc là khôn

Tan thành khói… mọi vui buồn nhẹ bay”

Quả là những dòng thơ hay viết người tiêu dùng thuốc lá.

Câu chuyện thuốc lá xin trân trọng giới thiêu 2 bài thơ này của nhà thơ Huy Trụ:

SỰ ĐỜI BUỒN VUI

 Ta từng có lúc lơ mơ

Giật trăng bỏ túi, bắt thơ lên đồng

Rít hơi thuốc, thả khói vòng

Thấy mình bay bỗng tầng không đỉnh trời

 

Ta từng có lúc chơi vơi

Bỏ em, vứt ghế lên ngồi với trăng

Sự đời… như tấm… lưới dăng

Ganh đua, toan tính so bằng thiệt hơn

Chỉ còn điếu thuốc là khôn

Tan thành khói… mọi vui buồn nhẹ bay…

 

SUY NGẪM

Điếu thuốc cháy, cháy bao điều quên, nhớ

Khói thuốc tan, tan bao chuyên vui, buồn

Cái còn lại, chăc gì ta có được

Cái ngỡ mất rồi, đây đó cứ lên hương…   

 Người sưu tầm thuốc lá.

Nhãn:

2 phản hồi to “Điếu thuốc mà cũng khôn ư?”

  1. Nguyễn Tường Thụy Says:

    Chúc mừng Bà Đầm Xòe tái xuất giang hồ 🙂

  2. Vũ Bất Khuất Says:

    Tớ cũng làm thơ, cũng nghiên thuốc cả hai thứ đeo tớ gần 5o năm nhưng chưa bao giờ tớ có những câu thơ về thuốc hay bằng 1/ 2 của Huy Trụ: Ôi trời.
    “Chỉ còn điếu thuốc là khôn
    Tan thành khói… mọi vui buồn nhẹ bay…”
    Nghe sao mà Thiền đến vậy. Gởi Huy Thục vài câu như là một phản hồi vậy.
    Bàn Tay Năm Ngón
    Tay nâng lên chén rượu đời
    Buồn vui theo những khóc cười bâng quơ,
    Tay nâng lên chén rượu thơ
    Vài câu lạc lõng ơ hờ cuộc chơi
    Ai thì thơm ngát vành môi
    Cho ai say đắm cho tôi say mèm
    Tay nâng chai rượu dán tem
    Thì ra say xỉn có thêm lọc lừa
    Tay đưa ra hứng giọt mưa
    Sợ ai ướt tóc rồi lơ mơ buồn
    Tay cầm điếu thuốc mù sương
    Mắt hai nhập nhòa đường phải đi
    Tay năm ngón khẳng kheo gầy
    Chẳng chi có thể… lấy chi cho người
    Chỉ còn điếu thuốc trên môi
    Quên ai. Quên cả khóc cười bâng quơ
    Vũ Bất Khuất

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: