Truyện ngắn Phạm Thành: Người cơ quan ( 3)

Truyện ngắn Phạm Thành: Người cơ quan ( 3)

Thứ sáu, ngày 10 tháng tám năm 2012 by Bà Đầm xòe

trên sân khấu thì, có lão  già đã bảy mươi, thấy các cháu lên tặng hoa còn tìm cách sờ mông, áp ngực, còn  rỉ tai, liếm má, mua bán trinh, cũng có sao đâu.

9Hoá ra, tôi thương cho Hoa chỉ  bằng thừa. Từ cô gái nhà quê nhút nhát, chỉ mấy năm vào làm ở cơ quan nhà nước  cô đã tiến bộ nhanh chóng, leo lên đến chức trợ lý cho thủ trưởng, hưởng lương  cấp vụ. Kinh ngạc hơn nữa, ở Hồ Hoàn Kiếm cũng nghe, Hồ Tây cũng nghe, thâm chí  dưới cột cờ Hà Nội cũng nghe cái tên Hoa với các biết danh: dũng sĩ diệt cán bộ,  quán quân làng chọi, hay là bà Tư Hồng của thành Hà mới…

Chẳng biết với thiên hạ, những  danh hiệu kia của Hoa nó là tốt hay là xấu, riêng ở cơ quan Hoa đang công tác  thì nó như “mầm sống” đã “cải lão hoàn đồng” cho không biết bao người, đặc biệt  là thủ trưởng.

Đây nè. Một buổi sáng, cả cơ  quan nhộn nhịp hẳn lên, vì thủ trưởng đầu bạc đã có cái đầu đen nhánh. Kỹ nghệ  nhuộm tóc rất tài tình. Tóc đang trắng bạc biến thành đen xanh trong chốc lát,  mà cái mầu đen xanh nhân tạo đó, bằng mắt thường khó phân biệt được, đâu là tóc  giả, đâu là tóc thật. Trắng bạc hay đen xanh là một tồn tại hiện hữu. Nhưng khi  người ta mang tóc xanh đen, người đời có thể đóan: người đó còn trẻ, nếu bị cái  má nhăn, răng móm, da đồi mồi đập vào mắt, thì, cùng lắm cũng chỉ đoán họ đang ở  độ tuổi trung niên mà thôi. Nhớ, khi hồi lãnh đạo cơ quan Hoa mang tóc bạc, lãnh  đạo cấp trên, bạn bè đồng lứa hay hỏi thủ trưởng câu : “Bao giờ thì hưu?”. Thủ  trưởng nghe mà bực lắm. Có lần thủ trưởng cáu lên: “ Về là về thế nào? Một ngày  mình vẫn còn đảm nhiệm tốt ba giao: sáng – giao ban, chiều – dao thớt, đêm –  giao cấu. Về là về thế nào?”. Bây giờ thủ trưởng mang tóc đen xanh, cộng với tấm  thân còn đẫy đà, đôi gò má cao cao…,   thủ trưởng như trẻ lại đến cả chục tuổi.

Vì có mái tóc xanh đó, về cơ  quan, tức thì thủ trưởng ra lệnh cho ông chánh văn phòng trang bị trong phòng  làm việc của thủ trưởng một cái gương đứng lớn. Ngày ngày thủ trưởng soi gương  và tự thấy mình còn trẻ thật. Thủ trưởng đung đưa đôi mắt. “Hừ! Còn gợi tình  chán”. Xoa xoa cái bụng đầy mỡ, nhưng chưa phệ, thủ trưởng hài lòng. Đóng phăng  vào, vặn vẹo người, mắt nhìn vào hai bên bờ mông, thủ trưởng tự hài lòng: “Còn  được lắm! Căn nguyên chỉ tại cái tóc bạc. Cơ quan hay đùa mình là hạng ngươi gìa  không đều. Kể ra cũng chẳng có gì sai”. Với bộ tóc nhuộm xanh rì, thủ trưởng mãn  nguyện hoàn toàn. Thủ trưởng quyết tâm tiêu diệt tận gốc cái văn hoá thổ cựu  “chú chú, cháu cháu” trong cơ quan.

Bất giác thủ trưởng nhớ tới bàn  tay của cô nhân tình ghì trên đôi mông của thủ trưởng. Thủ trưởng cười lên “khà  khà”.

Gặp thời Nhà nước hô hào “đổi  mới tư duy”, thủ trưởng chớp cơ hội, triệu tập ngay cán bộ công nhân viên đến  họp.

– Thưa các đồng chí. Hưởng ứng  phong trào đổi mới tư duy do Đảng và Nhà nước phát động nhằm cứu nguy dân tộc,  cơ quan ta chính thức phát động phong trào học và làm theo lối sống hiện đại.  Đảng ta nói “muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội thì trước hết phải có con người xã  hội chủ nghĩa. Từ đó ta suy ra, muốn có đổi mới tư duy thì trước hết cần có con  người đổi mới.Con người có đổi mới là con người hiện đại. Vậy, thế nào là hiện  đại. Thưa các đồng chí, hiện đại là thế này. Tôi ví dụ: cha và con chẳng hạn.  Cha chỉ có một nghĩa đúng là do chính tinh trùng của mình tạo thành. Còn ở xã  hội, chẳng có chú cháu, bố con gì sất. Tôi cấm trong cơ quan ta cán bộ gọi nhau  những “chú chú, cháu cháu, ông ông, con con”. Chúng ta không thể có cái thứ văn  hoá cổ lỗ ấy được. Cái ông Vonp Hơ gang Gớt ở nước Đức, một vĩ nhân hẳn hoi, bẩy  mươi tuổi mà vẫn còn mặn nồng với cô đào chưa đầy hai mươi. Thế thì, “chú chú,  cháu cháu” cái gì? Cứ “chú chú, cháu cháu”, hóa ra tám mươi năm đô hộ, khai hoá  văn minh của người Pháp trở thành công cốc hay sao? Dấu ấn văn hóa văn minh  không còn để lại một chút nào nữa sao? Mà ở cơ quan này, có ai chưa qua trình độ  phổ thông đâu? Con trai với nhau gọi “chú chú, cháu cháu, bố bố, con con” còn  khả dĩ. Đằng này, các cô gái, cô nào vú cũng cao, mông cũng nẩy, thân thể lại  hừng hực, chú cháu thế đếch nào được. Gọi chú cháu để mang tiếng là vi phạm đạo  đức, chú “ăn thịt” cháu à! Chỉ có cái bọn ngu mới gọi như thế. Gọi thế có khác  chi tự mình đưa đầu mình vào thòng lọng. Bao nhiêu đứa đấy thôi, ngày gọi nhau  bằng chú, bằng cháu, đêm về chú cháu tĩn nhau, không thấy ngượng à? Đổi mới phải  bắt đầu từ cái nho nhỏ nhưng vĩ đại đó. Cấp trên như tôi xin được đầu tầu. Cấp  dưới như các bạn cứ thế mà đổi mới dần theo. Không có “chú chú, cháu cháu, ông  ông, con con “ gì sất” ở trong cơ quan ta nữa.

Từ đường lối chỉ đạo này, nhiều  gái trong cơ quan không con ngập ngừng, e thẹn gọi thủ trưởng bằng anh nữa. Sự  đổi mới của cơ quan cũng nhờ thế mà tiến dần lên.

10Hoa rất khoái chí về cái diễn  văn đổi mới của thủ trưởng cơ quan lắm. Cái cảm giác “mình còn trẻ, cặp bồ với  người tóc bạc, đáng tuổi cha mình, kể cũng nhớp nháp, nhầy nhầy” như được giải  toả. Trên sân khấu Nhà hát lớn kia, thấy có lão già đã bảy mươi, các cháu lên  tặng hoa còn tìm cách sờ mông, áp ngực, còn rỉ tai, liếm má, còn hò hẹn đến tụ  điểm mua, bán trinh, có sao đâu. Cũng là một cách kiếm tiền, thế cả. Quan hệ bồ  bịch ở cơ quan lợi không tính hết, đã có tiền như ai, công việc lại nhàn nhã,  lương lên đều đều, thỉnh thoảng lại còn được thăng chức.

Tin tưởng tuyệt đối vào cái lợi  của mối quan hệ này, Hoa lúc đầu còn giữ kín, hẹn thủ trưởng giờ D, điểm G, sau  thì, như “chẳng có chuyện gì”, Hoa để cho chuyện thành bán công khai. Sợ gì, mẹ  chồng Hoa cũng đã nghỉ hưu? Chồng Hoa, Hoa đã ly thân. Với lại hắn chỉ đam mê  thịt chó với cái dùi gõ. Sợ gì nữa. Thành ra, thủ trưởng thích hiện đại thì Hoa  cũng phải hiện đại cho “xứng đôi, vừa lứa”. Thành ra, khi cần kín thì Hoa tìm  chỗ hẹn kín, tìm lý để che mắt đồng nghiệp, bạn bè. Khi cần công khai thì Hoa  cũng ập ờ công khai luôn. Từ kín đến công khai, rồi lại vòng vèo từ công khai  đến ập ờ kín, tốn kém thời gian cả mấy năm trời. Nay đổi mới rồi, xin chào nhé.  Ở cơ quan, nhiều người “to tiếng” phong Hoa các danh hiệu: con gà mái chọi, dũng  sĩ diệt cán bộ, bà Tư Hồng, Hoa cũng phớt lờ, chẳng bực tức, Hoa chỉ tủm tỉm  cười, “nói lắm mỏi mồm”, đứa nào quá đáng tố cáo thì Hoa bảo thủ trưởng cho đi “  tàu bay suốt” luôn. Ai định gá mượn cái thân tình bạn bè, đồng đội khuyên nhủ  Hoa căng căng, Hoa to tiếng, đập lại liền: “ Đạo đức giả tuốt. Đời này có cô nào  lại không chọi? Tao “chọi” lăng nhăng đấy, bằng chứng đâu nào? Làm gì được tao  nào?”, vân vân.

Nhờ có phong trào đổi mới, có  người khen Hoa về sự thẳng, thật này. Hoa tư duy như thế là mạnh lạc, có thì nói  có, không thì nói không, không lèm nhèm, ù soẹ như nhiều người thèm muốn chết đi  lại cứ còn chỏng trọe.

Có người còn khen Hoa có thành  tích nữa. Việc Hoa “chọi” với thủ trưởng tóc bạc, đã không mất gì của ai, đã  không ảnh hưởng gì đến thành tích của cơ quan, mà đâu phải vô bổ cho đời. Chả  gì, thủ trưởng cơ quan nhờ cô mà lột được xác. Thủ trưởng nhuộm tóc đã đành, mà  còn cách mạng được những kiểu ăn mặc quần áo nhàu nát, lôi thôi để, chân cẳng  lúc nào cũng bóng lộn, không giày thì dép; đôi bắp chân lúc nào cũng nổi lên cái  đường là như một đường gươm sắc; mặt mũi   thôi rầu gỉ, cằm, miệng lúc nào cũng như sắp bước lên sân khấu biểu diễn  màn chú tiểu và Thị Kính trong vở “Nỗi oan thị Kính” của nhà viết kịch Lưu Quang  Thuận. Thế, kể cũng là được một công trình “cải lão hoàn đồng” từ chuyện trai  gái quấn quýt như rắn lẹo nhau mà thành. “Chọi” mà biến các thủ trưởng đầu bạc  già thành thủ trưởng đầu xanh trẻ, kể cũng là đang thực hiện phép biện chứng trẻ  hoá đội ngũ. Nó cũng là cách những cán bộ làm công tác tổ chức nài thủ trưởng  khai lại lý lịch, rút đi dăm bảy tuổi, để trọn đời công hiến cho sự nghiệp cơ  quan.

Thấy mình chẳng mất gì, thỉnh  thoảng lại được thủ trướng biểu dương trước cơ quan, một vài năm lại được đề bạt  lên chức, Hoa cũng vui như niềm vui trẻ lại của thủ trưởng.

Hoa thấy mình có công thật  sự.

Quay một vòng trước cái gương  đứng to như tấm phản, Hoa thấy mình chưa phải là loại gái đến kỳ bỏ đi. Từ khi  được thủ trưởng quan tâm, mỗi tuần Hoa kiểm tra lại thân xác mình một lần. Hôm  nay chưa phải ngày, nhưng do cao hứng, được thủ trưởng khen “ rất chất lượng”  nên Hoa tự kiểm tra mình them một buổi ngoại lệ. Mới ở độ tuổi ngoài ba mươi,  mới vài lần sinh nở, Hoa thấy mình như còn mầu mỡ tốt tươi hơn xưa. Gập đầu gối  lại, cô thấy đôi đùi và ống chân cô như hai khúc giò nạc, đầy thịt khít khịt ép  vào nhau. Vặn eo phải, vặn eo trái, ưỡn lưng lên phía trước, ngã bụng về phía  sau, Hoa thoáng giật mình bởi cái bụng chừng như có lớp da đã dầy lên bùng bèo,  hai bờ eo đã cộm lên, chảy xuống bụng dưới một đường thịt. Cô thoáng chột dạ.  “Mình cũng đã mập đến thế rồi chăng? Không sao. So với lão ấy mình còn xuân  chán. Cứ vận quần áo cho đúng cách, nhìn bề ngoài vẫn còn zin, so với vợ ông ta  lại còn zin hơn cả vạn lần”.

Nhưng sự đời không phải cứ  thích hiện đại là được hiện đại. Cái gì thuộc về mình, mình làm mặc xác mình thì  chả thành xã hội, thậm chí còn không thành văn hoá, chính trị nữa. Bởi vậy,  chuyện Hoa có quan hệ trai gái giường chiếu với thủ trưởng ắt là có tiếng ong,  tiếng ve. Tệ cho cái văn hóa này, tự nó lại cứ tìm lối mà can thiệp vào “công  việc nội bộ của nhau”. Khi Hoa cao hứng muốn sử dụng hết công suất đứa con tinh  thần do Hoa tạo ra thì đến ngay những bạn thân của Hoa cũng bàn ngang, tán ngửa,  lên án cô đủ thứ. Nào là, “Mày là con gà mái chọi tởm lợm. Đem cái “vốn tự có”  để  hiến thân cầu lợi, cầu danh thì nhơ  nhuốc lắm!”. Có đứa còn cáu lên: “ Ôi! Cái quân trốn chúa, lộn chồng, xưa nay  vẫn thế, nói làm đ. gì!”.

Tuy là người thích sống theo  kiểu cách hiện đại, nhưng nghe chửi nhiều Hoa cũng bực mình. Nhưng, suy cho  cùng, chả đếch ai ở cơ quan này làm đếch gì được cô. Cứ thử ra mặt mà nói to,  nói nhỏ, thủ trưởng của mình chả không lột xác chúng nó ra.

Thế là, những người thân với  Hoa ở cơ quan lần lần bị chuyển công tác. Những người không thân cô, thủ trưởng  thường xuyên kiếm cớ để “tâm sự”:

– Này, các cô, các cậu, đừng có  dựa vào đổi mới mà ăn nói lung tung. Này, Luật Hình sự có rồi đấy. Tố cáo mà  không bằng chứng là phạm tội vu khống người khác đấy. Không yên với tôi  đâu.

Thủ trưởng nói phải. Biết thủ  trưởng với Hoa vẫn “chọi” nhau đều đều, nhưng muốn tố cáo phải có bằng chứng.  Những người sống theo “trường phái  mặc  kệ” thì lặng im, những người định làm cho “ra nhẽ” thì thào với nhau, tìm cách  “đón lõng” để bắt quả tang. Biết “con gà mái chọi” hay đi trực đêm với thủ  trưởng, họ tổ chức rình, và có lần họ đã “chộp” được.

Ấy là, khi nghe tiếng “kọt kẹt”  gấp gấp mạnh mẽ ở trong phòng thủ trưởng, họ đập cửa thình thình để xông vào.  Vài phút sau, thủ trưởng ra mở cửa. Trong phòng quả có con “gà mái chọi thật”.  Nhưng, có ai trần truồng hay trai trên gái dưới đâu? Ấy, Hoa còn nở nụ cười và  đon đả mời đồng nghiệp ngồi uống nước, ăn kẹo. Quả là có ấm trà vừa pha, nước  còn nong nóng. Vô tang, vô chứng. “Con gà mái chọi” vừa mời vừa cười khinh  khích, vừa ngả ngớn trên đi văng, vừa thích thú nhìn vẻ chưng hửng trên mặt đồng  nghiệp. Thủ trưởng tóc bạc lim dim mắt, liếc đi liếc lại trên khuôn mặt của mấy  kẻ “tạo phản”, rồi cười tướng lên hồ hồ, bất ngờ quát ầm lên:

– Đồ con lừa. Có gì đâu  nào?

Nhưng, sau cái lần bắt hụt đó,  chuyện gái trai của thủ trưởng và Hoa bị đồn lên ầm ầm. Chuyện quan hệ bất chính  với nhau thì đích thị rồi, ai trong cơ quan mà không biết, nhưng vật chứng, tang  chứng đâu? Đảng uỷ, Công đoàn, Thanh niên, Phụ nữ họp kín mấy lần, cũng đành  chào thua. Nhưng, dù biết mình thắng, thủ trưởng cơ quan cũng có phần hoảng, vì  tổ chức cấp trên đang “tính sổ” ông với chỉ một câu: “Cứ cho về hưu là xong  chuyện”.

Nhưng thủ trưởng có số  đỏ.

Đứa con trai thủ trưởng, tóc  còn đen như gỗ mun, cùng công tác trong cơ quan, biết bố mình sắp nguy, liền  nhảy ngay vào “trận chiến”, bằng thứ vũ khí số một của tuổi trẻ. Hắn tính toán:  Bố hắn mà về hưu, mất chỗ dựa cho hắn đã đành, mà còn mất ăn, mang tiếng, làm ô  danh cán bộ cách mạng. Cả một đời phấn đấu, nay có chức có quyền, là lúc “ toạ  quan hưởng lộc”, “ngồi mát ăn bát vàng”, dại gì mà để mất. Danh dự, tình yêu là  cái gì?

Con trai thủ trưởng tóc bạc,  cũng là loại thanh niên sống theo trường phái hiện đại nên đã quyết tâm cứu nguy  cho thủ trưởng, cũng bằng “bài thuốc” hiện đại. Thế là, chẳng biết tự lúc nào,  cán bộ công nhân viên trong cơ quan, thấy hắn thường xuyên cặp kè cùng “con gà  mái chọi”. Sáng thấy hắn đón đi, chiều lại thấy hắn đón về. Cứ như là chúng phải  lòng nhau, không thể rời nhau ra nửa bước.

Từ hồi đưa đón Hoa đều đều như  vậy, trông hắn rắn rỏi hẳn lên. Cái mặt bành bạnh, có góc chữ điền dưới má, như  bạnh thêm ra, trông rất có uy lực. Hắn lại cao to, ngực nở, bụng rắn, da đen  bóng, người đầy lông lá. Các cô thích tìm của lạ, vớ được hắn như vớ được ngựa  đực hoang thuần chủng. Hắn chưa vợ, nhiều mẹ nạ dòng ở cơ quan rất thèm muốn  hắn.

Khi nghe tin hắn cặp bồ với  “con gà mái chọi”, bao nhiêu cô gái trẻ hốt hoảng. Bao cô thầm ước đem cái trinh  tiết một đời để dâng cho nó, thế mà nó lại chẳng thèm, lại còn hạ mình cặp bồ  với một con đĩ rạc. Cô ta đã có chồng, lại đã nạo thai bao bận, xem việc đó bình  thường như kẻ nghiện vứt đi một mẩu thuốc lá tàn. Nhiều người không tin, nhưng  sáng – xem kìa, chiều – xem kìa… Có mà mắt mù cũng thấy. Và xin hãy ngắm cô ta  một lần đi. Kìa. Cô ta ăn mặc diêm dúa chưa, kìa?  Mặt cô ta loè son, bự phấn chưa, kìa? Đôi bầu  vú sệ cũng được tân trang để cộm lên. Hai gò mông luôn lằn lên hai đường viền,  ôm lấy vòng mông như hai cánh của hoa hồng xứ Đà Lạt. Lại nữa, cô ta lúc nào  cũng tủm tỉm cười.

Lẽ nào thế? Bao nhiêu gái tốt  trinh nguyên ở cơ quan muốn dâng tặng anh ta cơ mà. Dư luận chân chính nghi ngờ  lắm! Nhưng, khi nhiều người bắt gặp đôi tình nhân này ôm nhau, hôn nhau ở cầu  thang cơ quan, thì điều nghi ngờ ấy phải theo gió mà bay đi.

Dư luận quả tình, được một phen  sửng sốt. Những người đập cửa thình thình được một phen ngượng mặt. Họ phải tự  nguyện đến giãi bầy với thủ trưởng:

– Xin thủ trưởng tha thứ. Chúng  em nhầm. Anh tìm hiểu cái Hoa cho con trai anh, chúng em lại cứ tưởng…Xin lỗi  anh, xin lỗi anh!!!…

Hết đoàn này, đến nhóm nọ đến  gặp thủ trưởng để xin lỗi thủ trưởng. Có dạo, tiếng xin lỗi trong cơ quan cứ râm  ran hết ngày này sang ngày nọ. Vui đáo để.

Bề ngoài thủ trưởng cười cười,  nói nói “không có gì, không có gì”, nhưng cái bề trong, cái lòng ruột, tức cái  nội tâm của thủ trưởng, thì chẳng ai dám dò tìm, đoán được. Chẳng biết ông có  giật mình, chột dạ không? Khi ông ta và con ông ta dùng chung một cái lỗ?

Tôi không có thằng con trai như  con trai ông ta, nhưng nghĩ đến cái hôn của thằng con trai thủ trưởng với Hoa ở  cầu thang mà rởn tóc gáy. Chả gì cũng là của cha nó. Mà thơn gì cai hoa đã qua  bao mùa giông bào, giờ đã nhụy rưả hoa tàn? Nhưng nghĩ lại, nếu hắn không khôn  khéo đưa ra “cái đường gươm” đó, thì làm sao cứu được cha nó để có thêm vài năm  làm thủ trưởng cơ quan nữa! Cha đời… “Hậu sinh” của con nhà ” hậu sinh”…

Bất ngờ thủ trưởng đưa mắt lên  nhìn ảnh ông Hồ, rồi phá lên cười một cách khoái chí.

Thằng con hắn nói với bạn  bè: “Mình biết bố mình trong thế “tiến thoái lưỡng nan” với mình, nhưng lại  biết, gì thì gì mình cũng là người có công. Thôi thì “chia một chút với bố mình,  có sao? Nó là thứ  chẳng “sơn son” để  thờ. Bố mình đã hiện đại thì mình cũng xử theo cách vừa đổi mới, vừa hiện đại  với cụ, có nhầm lẫn gì đâu?”. ( còn tiếp)

 

Phạm Thành

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: