HỮUTHỈNH tung hô Một Hồn Thơ Sau Những Bức Tranh Tôn Giáo

Lethieunhon.com
Sự kiện sẽ được ghi dấu như một vết nhơ trong lịch sử văn học Việt13 Nam: Ngày 8.8.2012, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam  đã diễn ra Hội thảo  “Hoàng Quang Thuận với non thiêng Yên Tử” do Tạp chí Nhà văn – Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức. Có 21 bản tham luận, đề cập đến chủ đề tư tưởng, thể loại và yếu tố tâm linh, xuất thần của hiện tượng thơ Hoàng Quang Thuận. Khi ông Dương Kỳ Anh đọc tham luận, tuy chữ nghĩa lởm khởm như học trò trường huyện, nhưng cái mùi xu thời bốc lên nồng nặc khiến nhiều người không chịu nổi phải bỏ ra khỏi hội trường. Còn khi ông Hữu Thỉnh đọc tham luận, thì cử tọa chỉ biết thở dài ngao ngán vì tội nghiệp cho một kẻ cầm bút đã đến tuổi “lão lai tài tận” mà vẫn còn “tham sân si”. Ngay cả bài thơ “Am xưa” của Hoàng Quang Thuận làm nhái một cách sống sượng theo bài thơ “Hạnh An Bang phủ” của Trần Thánh Tông, cũng được Hữu Thỉnh khản giọng ngợi ca. 

Tuy nhiên, với trình độ thẩm mỹ của Hữu Thỉnh thì điều ấy không có gì đáng ngạc nhiên. Cái đáng kinh hãi và đáng thương hại nhất là thái độ quỵ lụy tài lộc của người đứng đầu cả Hội Nhà văn VN lẫn Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật VN thể hiện qua những mỹ từ vuốt ve, mơn trớn. Để lưu lại vết tích tha hóa này và để cảnh tỉnh sự suy đồi đang đe dọa giới văn chương hôm nay, lethieunhon.com in nguyên văn tham luận của Hữu Thỉnh về thơ Hoàng Quang Thuận! – lethieunhon.com.

 Một hồn thơ sau những bức tranh tôn giáo
HỮU THỈNH
Yên Tử ngày nay vừa là một danh thắng, vừa là một thánh địa. Trước khi Trần Nhân Tông xuất hiện, đó thuần là một danh thắng Trần Nhân Tông đã ban tặng danh tính thứ hai cho Yên Tử, một danh tính đầy chất tâm linh và huyền bí, đó là một thánh địa. Rừng Cúc Phương sẽ thiếu hấp dẫn nếu không có Động người xưa. Vịnh Hạ Long sẽ giảm phần mỹ lệ nếu thiếu Hang Dấu gỗ. Yên Tử vừa đẹp vừa huyền bí, đó là một toà lộng lẫy của thiên tạo và một thế giới cao khiết của một vĩ nhân. Hai vẻ đẹp đỉnh cao cúa thiên nhiên và con người chung đúc nên một Yên Tử đủ sức thi gan cùng tuế nguyệt.

Xưa nay thi nhân hành hương về Yên Tử rất nhiều và đề thơ cũng không ít. Cảnh chỉ có một mà tình thì bách tính. Cho nên Yên Tử không ngừng được trùng tu và tôn tạo vừa bằng vật thể vừa bằng phi vật thể. Trong phần phi vật thể phong phú này, người ta nhắc Hoàng Quang Thuận. Trước khi đến Yên Tử, Hoàng Quang Thuận chỉ là một nhà khoa học, sau khi về Yên Tử, anh thành một người say thơ. Đó là một sự lạ phổ biến. Tại sao lạ mà lại còn phổ biến ? Phổ biến là vì cũng có nhiều nhà khoa học làm thơ, nhưng  hiếm có ai làm nhiều thơ về Yên Tử như Hoàng Quang Thuận. Lạ nữa là có những nhà khoa học cao hứng xuất thần làm một bài thơ, rồi để đấy, dánh trọn thì giờ cho khoa học; còn Hoàng Quang Thuận, thì sau cái ngày định mệnh ấy, anh vẫn là nhà khoa học đồng thời là một người thơ. Tuy vậy, không nên thần bí hóa khi giải thích các bài thơ của anh. Làm như thế vô tình làm hạ thấp vai trò của chủ thể.

Thi Vân Yên Tử có sự tập trung cao độ về mặt đề tài. Đó là tập thơ hoàn toàn về Yên Tử. Tất cả di tích đều đi vào thơ. Sau những người thợ, có một người thơ. Những người thợ thì vô danh, còn người thơ thì thi hữu danh. Hoàng Quang Thuận công phu, kỹ càng và rung bật không bỏ qua một sự tích nào. Anh làm thơ như người vẽ tranh vậy. Và sau tranh ta bắt gặp hồn người. Thơ anh có đủ yếu tố của thơ thiền, một sự hòa quyện say đắm giữa cảnh, sự và tình. Tất cả tạo nên những bức tranh tôn giáo trầm mặc mà sống động, thanh khiết mà run rẩy. Hoàng Quang Thuận đặt vào đấy tât cả phần hồn, phần cảm của mình, còn chữ nghĩa vẫn là những vật liệu thông thường như chúng ta thường gặp. Hình như anh cũng không để ý lắm đến kỹ thuật, đến cách tân, mà cứ thả bút theo dòng xiết của tâm hồn. Thơ của Hoàng Quang Thuận là những bức tranh đan dệt bằng tâm hồn của một nhà khoa học.

“Bề trên” có hài lòng về thái độ “cúc cung tận tụy” như thế này không nhỉ?
Yên Tử là đất kén thơ. Cảnh thì đẹp thế. Người thì vĩ đại thế. Cảnh ấy, Người ây, thiêng liêng ấy không chấp nhận cho bất cứ ai đến đó để lưu danh bằng sự xoàng xĩnh. Cho nên thi nhân đến Yên Tử phải rụt rè, so bút là phải. Hoàng Quang Thuận biết rõ điều này, anh không đặt cho mình cái nhiệm vụ đến đó để so tài với các thi nhân về câu chữ. Anh làm thơ như là kẻ vâng lệnh của tâm hồn, của lòng thành thực. Và vì thành thực, anh đã chạm đến thơ. Làm thơ cũng giống như một cuộc hành lễ, trong muôn lễ vật thì sự thành thực là lễ vật cao nhất.
Thi Vân Yên Tử nói được tình cảm chung của những người hành hương là nâng nưu, tôn kính. Hoàng Quang Thuận nói về cây về mây về rêu về đá… xúc động như nói về con người. Bởi anh xem mọi vật ở đây là một mảnh tâm linh của Phật, đã được Phật hóa thân. Tôi chăm chú đọc lại nhiều lần bài Am xưa và lưu giữ mãi cái dư vị của nó.

Sớm cưỡi mây chơi cùng non biếc
Đêm về bến nghỉ lót trăng nằm
Tiếng sáo thiền ca vui bất tận
Ngập tràn Yên Tử trăng trong trăng

Bài thơ tiêu biểu cho thiêng liêng hóa và đời thường hóa. Cốt cách thì đúng là cái cốt cách của hiền nhân, của tao nhân mặc khách, luôn lấy sự cao khiết làm trọng. Nhân vật trong bài thơ này, phải là người tu đắc đạo, nhẹ bẫng, trong suốt, là người lấy trăng thay cho giường chiếu mà không sợ phàm tục, nhìn thấy trong trăng còn có nhiều trăng nữa, tức là qua một vải mà nhìn thấy cái nhận vô biên. Cách nhìn trăng, cảm trăng, ngộ trăng như thế cũng là cách cảm thấy những phận người. Hai chữ dư vị tôi nói ở trên là như thế.

Hà Nội, ngày 6/8/2012

12 Responses to HỮUTHỈNH tung hô Một Hồn Thơ Sau Những Bức Tranh Tôn Giáo

  1. Trông chỉ muốn tát bốp vào mặt cả tên có thơ lẫn tên xu nịnh. Giải tán Hội nhà văn đi cho dân nhờ!

    Trả lời

  2. Ngưu tầm ngưu, con ngưu luôn xem giống ngưu là số một.

    Trả lời

  3. Thổi kèn cho nhau mà thôi.

    Trả lời

  4. Ghét loài vẹt nhọn mỏ20:48 Ngày 15 tháng 8 năm 2012

    Một bài diễn văn rỗng tuếch, ngô nghê.
    Cho bọn này ăn quả là phí cơm dân thật.
    Tại sao hàng triệu người dân đen phải còng lưng đóng thuế để nuôi bọn báo cô hèn mạt này?
    Tại sao?
    Tại sao?
    Tại sao?
    Khi người dân đứng thẳng lưng lên thì cái lũ vẹt nay chỉ còn nước bốc cứt mà ăn thôi

    Trả lời

  5. … “Làm thơ cũng giống như một cuộc hành lễ, trong muôn lễ vật thì sự thành thực là lễ vật cao nhất”…

    Chờ..ơ..ơơơiii là chời ! Cái mồm cá ngão chuyên đớp những cục to trôi sông còn bẩn hơn cả thứ mà giống cẩu hay xơi mà cũng dám nói đến “sự thành thực” thì quả là món võ nâng bi của tay “bang chủ cái bang” Hữu Thủm này đã đạt đến trình độ thượng thừa. Chắc không ai ị qua mặt hắn được. Pái phục !

    Trả lời

  6. Báo cáo Bà Đầm Xòe, nhờ bà xem lại hộ chữ mưu trương câu này ạ:

    “Thi Vân Yên Tử nói được tình cảm chung của những người hành hương là nâng nưu, tôn kính”.

    Trả lời

  7. À quên ạ, chữ nưu chứ không phải mưu, nhà cháu gõ nhầm. Thực ra nhà cháu không quen đọc là nâng nưu chứ không biết sai đúng thế nào.

    Trả lời

  8. Đã bảo ta là xứ lừa.Lừa nhỏ thì tri hô, lừa lớn thì vẫn tung hô vang cả trời.

    Trả lời

  9. Qui luật là: người phạm tội ít khi nhận tội ngay từ đầu.Nếu cần thì mời UNESCO cùng giám định.Mời mấy vị cho ít tiền rồi nói loăng quăng sau đó đưa lên truyền thông là đã có kết luận rồi đúng không.Mấy vị vừa được tiền vừa nể mặt nhau nên cho qua chuyện.Không khéo thành vụ án văn chương đấy.Thế kỷ hai mươi có vụ nhân văn giai phẩm, thế kỷ hai mốt có vụ thơ HQT chăng.Nguyễn Xuân Diện gửi thư cho HD Noben đi.Không lo sở 4T gây khó dễ như vụ Hạt nhân đâu!

    Trả lời

  10. Nói vậy mà không phải vậy, đối với Hữu Thỉnh phải hiểu như vầy: Trong muôn sự thành thực thì lễ vật là sự thành thực cao nhất ? Vì có lễ vật nên HT mới thành thực tụng ca một tâm hồn bệnh hoạn, dối trá đến như vậy.

    Trả lời

  11. Sao tất cả mấy ông không hiểu gì cả , tốn công tốn sức quá . Tôi đây , chiều xuống , tôi thường kiếm cái quán cà phê 7000 đồng một ly , luôn ngồi nhâm ni một mình và luôn nghĩ đến mỗi một câu của ông Thiệu tổng thống VNCH :
    ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI MÀ HÃY NHÌN KỸ NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM .

    Trả lời

    Trả lời

  12. Sao tất cả mấy ông không hiểu gì cả , tốn công tốn sức quá . Tôi đây , chiều xuống , tôi thường kiếm cái quán cà phê 7000 đồng một ly , luôn ngồi nhâm ni một mình và luôn nghĩ đến mỗi một câu của ông Thiệu tổng thống VNCH :
    ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI MÀ HÃY NHÌN KỸ NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM .

Nhãn: ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: