Thơ Lục bát Nguyễn Minh Khiêm.

 Bà Đầm xòe

19BĐX: Khi dư luận Xứ Thanh ồn ả về tập thơ Giải Mã của Khiêm được giải A về thơ năm 2011 do Liên Hiệp các Hội VHNT Việt Nam trao tặng, Bà Đầm xòe có giới thiệu mộ số bài tiêu biểu của tập thơ này, như: SOS, Lý ngư vọng nguyệt, Vườn cũ, Vấp, Cỏ non,  trong đó có những câu thơ xé ruột, xé lòng về đất nước, mà Bà Đầm xòe cho rằng: ” Thơ Khiêm hay một cách tàn nhẫn”.

Có thể nói, trong tập Giải Mã, thơ Khiêm ” xuất hiện” dưới cách viết tự do, hiện đại những vẫn giữ được “nguyên tắc bất diệt” để thơ có thể “tồn tại hay không tồn tại”, đó là, thơ dù viết dưới hình thức nào cũng phải ” chở Đạo”, chứ không phải là cách viết uốn éo, mù mì, hào nhoáng mà đọc chỉ thấy chữ mà không thấy “Đạo” ở đâu. Nó hoàn toàn khác với những tập thơ núp dưới vỏ bọc Tân.. hay Hậu… đang rầm rộ xuất bản nhằm đánh nhòe hiện thực, ngu ngu, ngơ ngơ, lắt lắt, leo léo truyền cành ngôn ngữ nhằm đánh đố người đọc.
 
Có lẽ, vì Khiêm là nhà thơ sống và kiếm sống ở vùng quê nên thơ Khiêm mới giữ được ” bản lề căn bản ” của thơ như vậy. Nó không giống như thơ của nhiều nhà thơ khác sống ở chốn thị thành quen khuếch trương, bẻm mép, tô son…
Với tập Giải Mã được giải cao nhất và hàng chục giải thưởng khác về thơ, cứ tưởng thơ tự do, hiện đại là sở  trường duy nhất của Khiêm, nào ngờ Khiêm còn viết thơ có vần điệu như Lục bát. Lục bát của Khiêm có cả trăm bài. Hiện anh đang băn khoăn không biết chọn bài nào để tham gia vào tập thơ hay Lục bát. Vì lẽ đó, Khiêm gửi cho Bà Đầm xèo 10 bài nhờ post lên để lấy ý kiến bạn đọc trước khi gửi cho Ban tuyển chọn.
Bà Đầm xèo chưa dám bình những bài thơ Lục bát này, vì như thế sợ mình là kẻ “cầm đèn chạy trước ô tô” hoặc ” hướng dẫn” bạn đọc một cách vô lối. Mời bạn đọc 10 bài thơ Lục bát của Khiêm mà những bài thơ này chưa in ở bất kỳ đâu. Đó là các bài có tên: Chiều lông ngỗng, Lục bát dầm mưa, Cụng ly, Chiếc điều cày, Cứ cầm bong bóng mà đi, Bong bóng xuống đường, Quả rơi, Toòng teng, Hoa xoan, Mẹ đốp. BĐX
Nguyễn Minh Khiêm
Khu 2. Thị trấn Quán Lào.
Yên Định. Thanh Hoá
                       Chiều lông ngỗng
Lang thang qua đủ miệng người
Đủ màu thật giả đủ lời bán buôn
Chiều cong một ngọn nắng non
Một làn gió cỗi mấy hòn cuội rêu
Rách trời một tiếng vạc kêu
Hoàng hôn thả xuống bao nhiêu cầu vồng
Lúc quăng quật xả oi nồng
Bụi tung xé đất quặn lòng đợi mưa
Câu thơ gieo kỷ niệm xưa
Cháy bao nỗi nhớ mà chưa nảy mầm
Trái tim chẻ vụn tìm trầm
Vò đêm ném xuống lại cầm lên say
Cắm sào ghìm phía bão lay
Bao nhiêu rễ bật phía cây đợi chờ
Xoè ra những mảnh xác xơ
Gói vào tơ nhện giăng bờ gió giông
Tìm qua con sóng xé lòng
Hết chiều lông ngỗng vẫn không thấy mình !
12.8.2011
Nguyễn Minh khiêm
Khu 2. Thị trấn Quán Lào
Yên Định. Thanh Hoá
Lục bát dầm mưa
Cầm câu lục bát dầm mưa
Nỗi niềm ướt tự ngày xưa ướt về!
Bà ta ướt cái nón mê
Mẹ ta ướt cái rổ xề hái dâu
Chị ta ướt chiếc quai thao
Em ta ướt áo qua cầu gió bay
Câu mời ướt lá trầu cay
Trúc xinh ướt chỗ lông mày lá răm
Gốc đa ướt mấy đêm rằm
Trái tim ướt mấy lần tằm giăng tơ
Hồn làng ướt đẫm giấc mơ
Ta đem về phố thẫn thờ hong phơi !
Tưởng rằng lòng đỡ mưa rơi
Tưởng câu lục bát đỡ trôi đầm đìa
Ai ngờ chớp giật canh khuya
Thanh bằng thanh trắc vặn lìa chiêm bao!
Lục bát bước thấp bước cao
Bước sa sòng bạc, bước nhào mê cung
Chữ thì nát dưới bê tông
Chữ thì dị dạng, chữ cong phận người
Chữ thì lũ lụt cuốn trôi
Chữ đứng làm tượng, chữ ngồi làm bia !
Thớt dao băm chặt phân chia
Trắng đen cũ mới đầm đìa mồ hôi !
Ta về ngả nón hong phơi
Thương câu lục bát một đời dầm mưa !
10.8.2011
Nguyễn Minh Khiêm
Khu 2.Thị trấn Quán Lào
Yên Định.Thanh Hoá
Chiếc điếu cày
Đời cha một chiếc điếu cày
Đi qua trăm tuổi chẳng hay mình già!
Vũ vần gió táp mưa sa
Sông sâu vực thẳm quỷ ma tàng hình
Trước sau thú dữ rập rình
Rít xong điếu thuốc lại làmh như không!
Bao phen lũ quét trắng đồng
Mồ hôi ngập cả một vùng ca dao
Tóc làng phờ phạc lo âu
Cha ngồi với điếu thuốc lào trắng đêm!
Lửa rít vào, khói phà lên
Thác ghềnh, sấm sét lại êm như thường!
Đạn bom rung mấy chiến trường
Xe tăng, đại bác trăm đường bủa vây
Bên hông vẫn chiếc điếu cày
Vào dinh Độc Lập ngồi say thuốc lào!
Huân chương hạng thấp, hạng cao
Cha quên trên vách qua bao tháng ngày…
Khi đi xa thế gian này
                    Tri âm…một chiếc điếu cày theo cha!
                                                             4-7-2009
Nguyễn Minh Khiêm
Khu2. Thị trấn Quán lào.
Yên Định. Thanh Hóa
Cụng ly
Bây giờ ta rót cho nhau
Bao nhiêu khoảng lặng thẳm sâu cuộc đời
Được say những đoạn không lời
Được ngây ngất chỗ không người tụng ca
Bồ hòn ta cụng với  ta
Phận cày dệt gấm thêu hoa cũng cày!
Giọt nào toàn tiếng vỗ tay
Giọt nào mất trắng cả ngày lẫn đêm?
Bao nhiêu mảnh vỡ trong tim
Rót ra nào cụng cho mềm chồi non
Sẻ chia những cái chẳng còn
Cho giàu có lại nỗi buồn xác xơ
Uống cho say thuở ngu ngơ
Bao nhiêu gai nhọn đến giờ mới đau
ủ men năm tháng úa nhàu
Bão giông quật xác mái đầu lại xanh
Cuộc cờ sau lúc tàn canh
Tốt, vua tất cả trở thành đồ chơi
Dấu chân nhặt dưới phận người
Mỗi thằng một mảnh…Xin mời cụng ly!
                                   27-6-2009
Nguyễn Minh Khiêm
Khu 2. Thị trấn Quán Lào
Yên Định. Thanh Hóa
Cứ cầm bong bóng mà đi
Cầm chiếc bong bóng trên tay
Chơi vơi qua chiếc thang dây cuộc đời!
Nghiêng bên lở, lệch bên bồi
Tròng trành nửa trắng, ngậm ngùi nửa đen
Vay thất vọng trả niềm tin
Đập vỡ cõi thực, xây miền chiêm bao
Cái thấp xô lệch cái cao
Hư vô mê hoặc chênh chao cõi người.
Bông bênh bước dưới mặt trời
Chẳng ai biết cuối cuộc chơi là gì!
Cứ cầm bong bóng mà đi
Bỏ ra biết vịn vào gì để sang?
Kiếp người gộc gạc một gang
Mấy lần trắng tóc thăng bằng trên dây!
Đến khi nhắm mắt xuôi tay
Người về với đất, bóng bay về trời!
Chiếc dây để lại cho đời
Cháu con …bong bóng… khóc, cười lại đi!..
                                  18.7.2010
Nguyễn Minh Khiêm
Khu2. Thị trấn Quán lào
Yên định. Thanh Hoá
Bong bóng xuống đồng
Mẹ tôi bong bóng xuống đồng
Vinh hoa thì mất, bão giông thì còn!
Thành trì của cả nước non
 Đời liêu xiêu vịn bồ hòn bước đi!
Máu xương dâng chẳng tiếc gì
Lá rau hạt muối chi li từng hào!
Vàng đúc tượng thấp, tượng cao
Nón mê chân đất không sao đổi  đời!
Mở ra góc bể chân trời
Xoay như chong chóng vẫn nơi chiêm mùa!
Oản xôi tiến Phật, thờ vua
Rạ rơm bùn đất, ốc cua nuôi mình!
Chở che mấy cuộc chiến tranh
Sức cùng lực kiệt để thành hậu phương!
Tuổi tên như khói, như sương
Bảng vàng bia đá chẳng chương dòng nào!
Chỉ khoe hai tiếng đồng bào
Mô tê răng rứa chỗ nào cũng đông!
Bong bóng điểm chỉ xuống đồng
Khi là thượng đế, khi không là gì!
                                                                22.4.2010
Nguyễn Minh Khiêm
Khu 2. Thị trấn Quán Lào
Yên Định. Thanh Hoá
Quả rơi
Lóc cóc đi nhặt quả rơi
Quả bờ vực thẳm, quả nơi cửa thiền
Quả đau  nghiên bút thánh hiền
Quả qua  đao kiếm võ biền lục lâm
Quả nghi ngút khói nghìn năm
Quả tan vụn vỡ dưới trầm tích xưa
Quả gội nắng, quả dầm mưa
Quả là đồi núi, quả chưa đâm chồi…
Lóc cóc đi nhặt quả rơi
Gom về một mớ phận người, phận ta
Phận thì trạch đẻ ngọn da
Phận thì cục đất lạy xa lạy gần
Phận thì hoá thánh hoá thần
Phận thì bèo bọt bao lần tả tơi…
Đem gieo xuống cửa miệng người
Vàng son trong đục lở bồi thấp cao…
Lắng trong tiếng gửi mai sau
Hình như ta cũng xạc xào quả rơi…
                                         22.6.2010
Nguyễn Minh Khiêm
Khu 2. Thị trấn Quán Lào.
Yên Định. Thanh Hoá
Toòng teng
Toòng teng một gánh trần gian
Xắn quần lội bể vượt ngàn liêu xiêu!
Bên chén rượu, bên câu Kiều
Bên lắm quả đắng, bên nhiều trái thơm…
Bao lần hoá rạ, hoá rơm
Bao lần hoá Cuội, hoá Bờm mà say!
Cả cười cái lúc trắng tay
Hu hu bật khóc khi đầy gấm hoa!
Vai mình oằn nỗi người ta
Bớt sông, thêm núi, bấm xa, trượt gần!
Mảnh sành, gai nhọn dưới chân
Khư khư cất giữ phòng thân làm bùa!
Trở vai rát cả bốn mùa
Qua hai màu tóc mà chưa điểm dừng!
Mấy câu tục ngữ giắt lưng
Đem ra chườm bóp nỗi mừng nỗi lo.
Khi còn lại một nắm tro
Toòng teng quảy nốt qua đò trần gian.
                                                                                21.7.2010
Nguyễn Minh khiêm
Khu 2. Thị trấn Quán Lào.
Yên Định. Thanh Hóa
Mẹ Đốp
Chịu mày đấy, mẹ Đốp  ơi,
Váy mình cứ bốc miệng người bỏ vô!
Giữa đình thân độc, thế cô,
Chửi người… mặt cứ tỉnh khô như là…
Bụng quan, bụng quỷ, bụng ma
Mày thâu tóm hết. Thật là cao tay!
Từ thằng tỉnh đến thằng say,
Tao ngờ cái dải yếm mày nó khôn.
Giết người để tiếng cười chôn!
Cái mõ giả vía, giả hồn mày thôi.
Nhất mày đấy, mẹ Đốp ơi,
Ngày xưa giá rộng sân chơi đến gìờ…
Chắc tao cũng chẳng bất ngờ
Thấy từ trong ấy bò ra khối thằng…
Mình mày lập một bảo tàng
Với một cái váy vén ngang giữa đình!
                                                            Năm 2000

3 Responses to Thơ Lục bát Nguyễn Minh Khiêm.

  1. Đọc xong thấy tác giả có có lẽ thất bại trong nguyện vọng cuộc đời rồi mới đầu tư cho thơ. Trong các bài thơ thể hiện sự uẩn ức khá rõ.Nhà thơ dù hay cũng cần làm đẹp lòng người, đừng truyền cảm xúc ấm ức vào người đọc. Nhất thời có thể thỏa mãn ai đó xong lâu dài chưa chắc trụ được.

    Trả lời

  2. Đôi lời nhắn nhủ Minh Khiêm/ Thơ buồn như cánh đồng chiêm xế chiều/ Nét buồn u uất cô liêu/ Cũng nên chấm phá vài điều thắm tươi/ Thêm tính thời cuộc trong lời/ Hay hơn độc thoại những lời thở than/ Chúc thơ Khiêm trụ vững vàng/ Giữa thời ô trọc dối gian lọc lừa.

    Trả lời

  3. Minh Khiêm đã cố đào sâu suy nghĩ , gom góp cái sự đời , cái tình đời , cái tình người trong cái tình thơ ! Đọc mà thấy nó nặng về vần quá mà không cảm xúc được ý ,luôn trào dâng một chuỗi các sự kiện nhọc nhằn của bàn tay , nhễ nhại của mồ hôi , chua chát của mảnh đời , xác xơ những nỗi buồn , liêu xiêu trong cuộc sống …

    Trả lời

Nhãn: ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: