Biểu tình 1-7-2012 – báo “quốc doanh”“không biết, không nghe, không thấy”(?!)

Vũ Văn
 9
Các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc trắng trợn công bố hành vi ăn cướp trắng trợn ở biển Đông tại Hà Nội, Sài Gòn, Huế sáng 1-7-2012 được các hãng thông tấn lớn của nước ngoài như BBC, RFA, RFI, VOA… nhất loạt kịp thời đưa tin, ngoài mô tả quy mô, diễn biến, hầu hết đều có nội dung phỏng vấn các biểu tình viên và những người quan tâm, rất sống động, chân thực. Các trang mạng xã hội trong và ngoài nước còn sôi nổi hơn nữa, cứ vài phút lại post tường thuật chi tiết kèm nhiều hình ảnh tươi rói.
 
Thật kỳ lạ! Một số hãng thông tấn nước ngoài nói trên, dù không có văn phòng đại diện hay phóng viên thường trú tại Việt Nam, nhưng họ vẫn phản ánh được thông tin khá đầy đủ, chi tiết, nhờ hình ảnh, video trên các trang mạng xã hội và các cuộc điện thoại phỏng vấn từ xa. Trong khi ấy, hơn 700 cơ quan báo chí “quốc doanh”, từ hàng “chiếu trên” trong nhóm “bảo hoàng” như TTXVN, VTV, báo Nhân Dân, báo QĐND, Cổng thông tin Chính phủ, đến “đàn em” xung kích như SGGP, CAND, ANTĐ, rồi đến các báo có lượng phát hành lớn như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Tiền Phong, Lao Động, Pháp luật TP HCM… đều không có, dù chỉ một dòng tin ngắn ngủi về đề tài thời sự sục sôi cả nước này. Văn phòng đại diện, phóng viên thường trú, cộng tác viên, thông tín viên khắp hang cùng ngõ hẻm, nhưng tất cả đều như không biết đến sự kiện 1-7-2012 chấn động tâm hồn, tình cảm hàng triệu con dân nước Việt?
 10
Hình ảnh tại Hà Nội.
Hơn 700 cơ quan báo chí, hơn 17.000 phóng viên nhà báo có thẻ, ngốn bao nhiêu tiền thuế của dân, không lẽ tiêu chí tối thượng của họ của họ là: “Không biết, không nghe, không thấy”(?!)
 12
Hình ảnh tại Hà Nội
Công bằng mà nói, trong hơn 700 cơ quan báo chí “quốc doanh”, chỉ có 2 cơ quan là Đài truyền hình Hà Nội và báo Hà Nội Mới là có đả động về biểu tình 1-7-2012, nhưng khốn nạn thay! lại đưa thông tin theo cách ngược sự thật. Theo báo Hà Nội Mới: “Các cơ quan lực lượng chức năng của Thành phố đã tiếp tục kiên trì, mềm dẻo tuyên truyền, vận động có tính thuyết phục cao để mọi người hiểu rõ việc làm trên ảnh hưởng đến trật tự, an toàn giao thông, phức tạp thêm tình hình, không có lợi tới chính sách đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta. Do đó, đa số người tham gia tập hợp tuần hành đã nhận thức được vấn đề và chủ động giải tán”. Còn Đài truyền hình Hà Nội thì: “Thành ủy, UBND và các cơ quan chức năng TP Hà Nội đã chủ động tuyên truyền và giải thích rõ về đường lối, quan điểm của Đảng và Nhà nước ta… các cơ quan, lực lượng chức năng của Thành phố đã tiếp tục kiên trì mềm dẻo tuyên truyền, vân động có tính thuyết phục cao… đa số người tham gia tuần hành đã nhận thức được vấn đề và chủ động giải tán”.
 13
Hình ảnh tại Sài Gòn
Những hành vi hăm dọa, cản trở, trấn áp, khủng bố, bắt bớ thô bạo và trái pháp luật các biểu tình viên trước, trong và sau khi cuộc biểu tình nổ ra; các cuộc đấu lý về lòng yêu nước, trách nhiệm công dân… mà phía “lực lượng chức năng” luôn “hụt hơi”, bẽ bàng, không được 2 báo này đề cập.
 14
Bắt người tại Sài Gòn
Thực tế, các biểu tình viên chỉ chủ động ra về khi thấy cuộc biểu tình đã diễn ra với thời gian và lộ trình đủ để nhắc nhở mọi người dân Việt Nam và báo động với thế giới về dã tâm thôn tính biển Đông của Trung Quốc đã bộc lộ quá rõ. Tuyệt nhiên không phải hiệu ứng từ việc lực lượng chức năng “vận động, tuyên truyền, giải thích”!
 17
Hình ảnh tại Huế
Xét về chức phận nghề nghiệp báo chí, động thái “không biết, không nghe, không thấy” trước sự kiện toàn dân sôi sục, thế giới quan tâm này đã là quá tồi tệ, đáng hổ thẹn. Thông tin ngược sự thật, xuyên tạc lòng yêu nước của nhân dân như Đài truyền hình Hà Nội và báo Hà Nội Mới, thực sự là tội ác chống nhân dân, phản đất nước!
Chắc chắn, lịch sử báo chí nước nhà sẽ ghi chép động thái trên của báo chí “quốc doanh” trong những ngày tháng nóng bỏng này như những trang nhục nhã nhất, ề chề, thảm hại nhất!
V.V.

17 Responses to Biểu tình 1-7-2012 – báo “quốc doanh”“không biết, không nghe, không thấy”(?!)

  1. Bọn Tầu thâm độc nhưng rất giỏi,
    mua quan, mua cả báo nước mình,
    Bao điều ngang trái im de hết
    700 tờ báo vẫn nín thinh!
    Biểu tình thì mặc biểu tình…
    “bốn phương phẳng lặng, hai kinh vững vàng!”

    Trả lời

  2. Hỡi 700 con chó ngao, hãy “ẳng” lên một tiếng nghe xem nào!

    Trả lời

  3. Báo chính thống chỉ đăng nhưng tin “hấp dẫn” thôi thí dụ nhá 1- Thủy Tiên có bầu..
    2- Vòng một Mai phương Thúy thay đổi bất thường v…v…
    Bác thấy đấy vô cùng hấp dẫn…chứ mà vòng một chị Doan thay đổi thất thường thì chó nó xem à!

    Trả lời

  4. có tin nhân dân biễu tình chống Trung quốc mà còn không dám đăng thì còn làm báo làm gì.Quá xấu hổ.

    Trả lời

  5. Không nên trách “quốc doanh” vì gần trăm triệu người mà chỉ có mấy trăm người BT thì còn có cơ sớ để nghi “bọn thù địch”. Nếu cả vạn người đi BT chắc cánh cảnh sát cũng sẽ nhập đoàn cho mà xem. Trong lực lượng CS cũng nhiều người yêu nước thương nòi./.

    Trả lời

  6. Tôi cũng tham gia rất vui. Ai chưa đi biểu tình thì chưa phải là người.

    Trả lời

  7. KHÔNG ĐAU VÀ RẤT ĐAU

    ĐỖ TRUNG QUÂN
    Các anh bẻ quặt tay tôi
    Dẫu gì
    Cũng không đau lắm
    Các anh thúc cùi chỏ vào hàm tôi
    Thú thật
    Cũng không đau lắm
    Các anh đạp vào mặt tôi

    Dẫu gì
    Cũng không ê ẩm lắm
    Các anh dúi chúng tôi vào xe
    Thú thật
    Cũng chỉ ngồi chật một tí
    Các anh kẹp cổ . lên gối tôi
    Dẫu gì cũng chỉ bầm dập chút
    Cái chúng tôi đau
    rất đau…
    Cái chúng tôi bầm dập
    Cái chúng tôi ê ẩm
    Chính là
    Các anh thay mặt kẻ cướp nước
    Bọn cướp biển
    Bẻ tay, đánh đập, bắt bớ , đàn áp
    CHÍNH- ĐỒNG- BÀO – MÌNH

    Trả lời

  8. Tối thứ 6 ngày 28/6 hai bố con về đến sân bay Nội Bài, sau một chuyến bay kéo dài 5 tiếng đồng hồ từ Sài Gòn ra Hà Nội. Máy bay đến Hà Nội đúng giờ nhưng do thời tiết xấu, phải quay lại Đà Nẵng dừng lại đổ nhiên liệu nằm chờ thời tiết Hà Nội ổn mới bay tiếp.

    Sáng thứ bảy hẹn bọn Lã Dũng, Lân Thắng, Xuân Diện cà fe gửi quà chuyến đi. Vì nhà Diện dạo này đông người lạ luẩn quẩn, nên anh em tính cà fe ngay dưới chân nhà Diện cho Diện khỏi phải đi đâu. Đám thanh niên lạ mặt kia thấy mấy thằng tụ đến có vẻ hoạt bát hẳn lên, đi lại, điện thoại nháo nhác. Đang cà fe thì điện thoại trong túi quần mình rung, chưa rút ra khỏi túi mình nói.

    – Điện này chắc của an ninh đây.

    Mở ra nghe, thì ra đúng an ninh thật. Cậu an ninh Sài Gòn canh gác mình ở khách sạn năm ngoái. Cậu nói

    – Anh ở đâu anh em mình gặp cà fe tí , vào chả báo gì em.

    Cậu ta năm ngoái ( cả năm kia nữa) đều canh giữ mình. Thái độ thì nhiệt tình, săn sóc chu đáo, lúc rảnh cậu ta ngồi đọc báo hoặc chơi game. Có lúc ngứa tay mình đòi máy chơi cậu ta cũng đưa. Thật ra cậu chỉ canh năm kia thôi, nhưng năm ngoái mình bị giữ lại ở SG. Thấy mặt cậu ta ở đó nên mình chỉ bảo cho cậu này ở lại với tôi. Thế là sếp cho cậu ta ở lại, cậu ta ì xèo với mình là em trực cả ngày rồi, anh chỉ ai không chỉ lại chỉ em. Mình bảo mày mà ì xèo là tao giở trò đấy, tao làm đéo gì mà giữ tao, thích tao làm ầm lên không. Cậu ta cười, mình cũng cười xoà. Thế là hai thằng chụm đầu xem độ bóng đá.

    Lần này chắc sếp cậu ta bảo gọi điện. Mình trả lời điện thoại.

    – Không dại cà fe với mày, để mày bắt anh như lần trước à.

    Cậu ta.

    – Bắt gì, anh em lâu ngày không gặp nhau, cà fe nói chuyện chứ em bắt anh làm gì.

    Mình nói.

    – Thôi cứ sáng mai mày ra chỗ nào đông người là thấy anh.

    Cậu ta nài gặp nhau chuyện hôm nay đã, mai lại gặp sau. Mình nói thật.

    – Anh về Hà Nội rồi. Thôi lần khác anh vào cà fe sau.

    Cậu ta có vẻ vui. Lát sau điện thoại mình lại rung, thì ra công an Hà Nội. Lần này điện thoại đề nghị mai mình ở nhà không nên đi ra ngoài hồ. Mình bảo sẽ không đi biểu tình mà chỉ đi chụp ảnh biểu tình thôi, giờ tôi đang đi đường nghe điện thoại không tiện. Quân tử nhất ngôn, đúng là sáng hôm sau mình chỉ có chụp ảnh từ đầu đến cuối. Không hề hô khẩu hiệu, không cầm khẩu ngữ, băng rôn, đi đúng hè đường.

    Trả lời

  9. Quay lại chuyện với mấy anh em, thì ra ông nào cũng bị lằng nhằng. Chán quá bảo nhau thôi dạt vòm mẹ nó đi cho đỡ nhức đầu. Xuân Diện về nhà lấy balo, mỳ tôm rồi theo Lã Dũng ra ngoại ô kiếm chỗ trong lành, yên tĩnh để thao thức ngắm trời mưa. Lân Thắng than trên facebook của hắn là – việc từ giờ đến tối duy nhất là cắt đuôi. Còn mình về nhà bàn giao Tí Hớn cho mẹ nó rồi khoác balo đi. Mẹ nó hỏi.

    – Mai ra đó nó lại bắt thì sao.?

    Mình trả lời.

    – Nó bắt thì lên mạng đọc tin biết ngay. Mà mình làm quái gì đâu mà bắt.

    Vợ mình gật đầu.

    – Ừ nghĩ ra thì mình có làm gì đâu nhỉ.? Sáng mai hai mẹ con sang nhà bà nội nhé, nhớ về đó ăn cơm, thế xe cộ thế nào.?

    Mình không buồn trả lời đi luôn, đứng thêm tí nữa thằng Tí Hớn nó đòi theo thì mệt. Té về nhà Phất Lộc ngủ cho sáng hôm sau ra hồ gần, đi bộ vài trăm mét là tới điểm tập kết.

    Sáng dậy trời mưa, não nề quá nhưng nhìn trời kỹ thấy có vẻ mưa cũng chỉ đến tầm 2 tiếng nữa là tạnh. Mà bây giờ là 7 giờ, hy vọng vẫn có cơ hội. Vào mạng đọc tin tức thấy tin từ hiện trường đưa về trên trang basam hơi thất vọng. Trời mưa, mọi thứ yên tĩnh, quân ta không có mà quân mình cũng không. Nghĩa là chả có an ninh, cảnh sát và cũng chả có người biểu tình luôn.

    7 giờ 30 anh Đăng con nhà văn Xuân Sách gọi điện rủ ra ngõ Trung Yên ăn phở Sướng. Anh Đăng giờ làm ở Cà Mau, tranh thủ thứ bảy bay về để sáng chủ nhật ra hồ hít thở không khí Hồ Gươm cho đỡ nhớ nhà. Đêm qua anh ấy bay về Hà Nội cũng bị thời tiết xấu, nhưng sáng ra phong độ vẫn ngời ngời, lên chức ông mà vẫn hoành tráng thế cũng đáng nể. Bảo sao bà xã anh ấy hay lo lắng chuyện anh đi làm xa.

    Ăn phở xong uống trà ở Đinh Liệt thì điện thoại có đầy số lạ gọi, nhưng máy móc làm sao cứ alo là tịt. Lạ thay có số alo thấy tiếng thì lại là số cảnh sát khu vực, hỏi anh ở đâu. Trả lời anh ở Hồ Gươm. Anh về nhà ngay có việc. Việc thì cũng đợi tạnh mưa, giờ nước ngập đến thắt lưng anh không về được, em không tin thì ra đây mà xem. Anh không về thì anh ở đâu ngồi yên đó em ra. Anh ngồi chỗ Đinh Liệt em đến anh chờ.

    Hai anh em thấy đã 8 giờ, quyết định cứ ra vườn hoa Lý Thái Tổ xem sao. Đến nơi thấy ai đó đang đẩy bà Lê Hiền Đức. Còn tiến sĩ Nguyễn Quang A cầm ô đứng sừng sững giữa quảng trường như cây thông. Mình bèn nhảy xuống bảo anh Đăng ra gửi xe, mình nhào vô chụp ảnh tá lả. Người kéo đến đông thêm, an ninh, cảnh sát cũng dày đặc nhưng họ chỉ đứng nhìn. Có hai đàn ông dáng châu Á mắt một mí đến chụp ảnh bị ba an ninh sắc phục ngăn lại, họ nói korea gì đó nên không bị ngăn nữa.

    Trả lời

  10. Trời lại mưa dày dặc. Một lá quốc kỳ rất to do một trung niên mang tới khua phấp phới trong màn mưa.

    Mắt nhắm, mắt mở chụp bét nhè xong. Mở ra thì thấy người quen đầy đặc ông Đậu, anh Tường Thuỵ, Quốc Ngữ,Viễn, Duy Quyền, Anh Chí, Dũng Mai, Jb Vinh… Chị Thuỳ Linh, Mỹ Hạnh, Hiền Giang, Phương Bích…nhiều người quen nữa. Nhưng lúc này chả thấy thằng Phương đâu, đang băn khoăn thì thấy nó đến. Mọi người đứng sắp hàng căng khẩu ngữ chụp ảnh. An ninh cũng quay phim, chụp ảnh nhiều vô kể các loại an ninh quận, thành phố. Mình lướt qua thấy lạ là không thấy đám trinh sát theo dõi mình mọi khi của A67( cục chống phản động trong nước thuộc khối bảo vệ chính trị nội bộ thuộc BCA) hay là đổi quân rồi nhỉ, thế này lại phải ghi nhớ từ đầu rồi. Cả năm qua quen thuộc từng đến cả chục khuôn mặt và biển số xe, giờ nạp lại vào bộ nhớ thêm chục khuôn mặt mới thì hơi mệt đây.

    Đoàn biểu tình đi đến qua bưu điện, mình nói với thằng Phương.

    – Đi nhanh qua đoạn này đê, dớp lần trước anh em mình bị bắt ở đây đấy.

    Thằng Phương cười nhạt.

    Mình té nhanh lên trước, đến đoạn Tràng Thi- Đinh Tiên Hoàng đứng đợi.

    Đoàn được khoảng hơn 200 người, ông Tường Thuỵ đứng cạnh hỏi mình được bao nhiêu người, mình bảo 500 đấy. Ông ý cãi chỉ khoảng 200, mình mặc cả 300. Ông ý gật đầu, cái lão mắt lèm nhèm này thế mà cũng tinh phết.

    Đến ngã tư Đinh Tiên Hoàng- Tràng Thi đoàn dừng lại hướng ra đường giơ băng ron, khẩu hiệu phản đối hành vi ngang ngược của Trung Quốc đối với chủ quyền Việt Nam. Người đến đông thêm, dừng lại lúc thì đoàn tiến dọc Tràng Thi về phía đại sứ quán Trung Quốc. Lúc này có thêm nhiều người nữa.

    Trời mưa, đi khá vất vả, ác nhất là có lúc trời tạnh, có lúc lại mưa nặng hạt. Áo mưa cứ cởi ra cởi vào. Đoàn người biểu tình đi và đoàn người kèm biểu tình cũng đi bên cạnh.

    Đến gần khu vực vườn hoa Lê Ninh, một cảnh tượng hùng tráng hiện ra trước mặt đoàn biểu tình, cảnh sát, an ninh, dân phòng,sinh viên tình nguyện ( loại thật?) dây chắn, xe phá sóng, xe biển xanh dày đặc dàn quân chắn đằng trước. Đằng sau an ninh thường phục khoá hậu. Đoàn dồn sang đường đối diện với đại sứ quán Đức và dừng lại ở đó.

    Trả lời

  11. Có tiếng loa giọng nữ rất nhẹ nhàng nói đại loại hành động của Trung Quốc là không thể chấp nhận, nhưng đấu tranh còn lâu dài và nhiều cách, bà con nên giải tán để giữ gìn an ninh trật tự.

    Đoàn quay lại đi về Hồ Gươm theo hướng Hàng Bông, Hàng Gai.

    Ra đến tượng đài Cảm Tử đoàn dừng lại cho hai nhạc sĩ violo và saxsophon chơi những bản nhạc yêu nước, chụp ảnh lưu niệm, hát bài hát yêu nước rồi giải tán êm ả.

    Tổng kết.

    Người biểu tình đi trật tự, ôn hoà.

    Phía chính quyền cũng vậy. Không có thường phục đeo băng đỏ, không có xe buýt, không có cảnh sát cơ động. Dường như chính quyền chủ động nắm rõ tình hình , tâm lý của đoàn biểu tình nên đã có những giải pháp khiến mọi việc suôn sẻ êm ả.

    Mình về sớm hơn, để lượn quanh quan sát những cơ quan hành chính đầu não ở thủ đô, cả đài tiếng nói, đài truyền hình… không thấy bảo vệ ngiêm ngặt gì cả. Mọi thứ bình thản như thường. Xem để rút ra một điều bổ sung chắc chắn vào luận cứ là chính quyền hiểu rõ tâm lý, thành phần, tình trạng người biểu tình yêu nước. Nên không phải lo lắng phòng bị về cái chuyện bọn gây rối lợi dụng để bạo loạn ( sách về cái này mình có hơi nhiều toàn do tổng cục 2 quân đội dịch từ Trung Quốc ).

    Thỉnh thoảng vài cây bồi bút, chắc tiêm nhiễm loại sách Tàu này nhiều. Mới đưa bài nâng quan điểm , nâng sự quan trọng, tầm nguy hiểm của biểu tình yêu nước thành nguy cơ bạo động, bạo loạn để hù dân, hoặc thể hiện lòng trung trinh biết lo xa cho chế độ. Chứ quan sát thực tế diễn biễn của các cơ quan vũ trang tại Hà Nội thì thấy ngay là nhà nước chả lo lắng gì chuyện những người biểu tình yêu nước đến mức độ đó cả. Có chăng chỉ vài đại đội cảnh sát cơ động trực chiến tại đơn vị cho thêm phần phòng ngừa là đủ.
    blog nguoibuongio

    Trả lời

  12. Tôi tên Nguyễn Hữu Huân. Hiện ngụ tại: 68/3A, Trần Quang Khải, Phường Tân Định, TP Hồ Chí Minh. Điện thoại số: 0913.716.968. Là cựu thuyền nhân bị cưỡng bức hồi hương từ Trại Tỵ Nạn Thái Lan, ngày 12/09/1996.

    Vào đầu giờ làm việc chiều 30/06/2012, trên đường chở hàng vì sinh kế thì điện thoại của tôi reo liên tục. Nhân viên An Ninh hỏi tôi:

    – Anh đang ở đâu? Về nhà gấp, có việc cần gặp!

    Tôi hơi bực mình vì đang chở đồ nặng mà trời lại mưa tầm tã, người ướt nhẹp. Sau đó, từ 3 đến 5 phút là một lần điện thoại lại reo lên thúc giục, hết nhân viên An Ninh, rồi đến CA khu vực điện.

    Buộc lòng, trên đường về, tôi phải ghé vào CA Phường Tân Định. Họ chỉ chìa ra giấy mời, rồi nhét vội vào túi. Họ vẫn xoay quanh những câu hỏi đã được đặt ra trong hai lần làm việc trước, vào ngày 27/04 và 26/06:

    – Tại sao anh tham gia vào Tổ Chức Bạch Đằng Giang? Tổ chức này không được Chính Quyền Việt Nam công nhận. Và mang tính chống đối Nhà Nước Việt Nam?

    – Tuỳ theo cách suy nghĩ của các anh. Theo tôi nhận thấy đây là một nhóm từ thiện, chỉ làm công việc nhân đạo, trợ giúp những cựu thuyền nhân còn khó khăn. Trong đó có tôi.

    – Tiền ở đâu mà có? Chừng nào tổ chức phát quà nữa? Sẽ tổ chức ở đâu?

    Tôi trả lời vẫn theo điệp khúc cũ “Không biết. Không nhớ”. Sau một hồi loanh quanh, các Nhân viên An Ninh đi vào điểm chính:

    – Anh có biết gì về cuộc biểu tình ngày mai 01/07 không? Anh có tham gia không?

    – Cũng còn tuỳ là ngày mai tôi có rảnh không nữa. Nhưng tôi nghĩ đây là hành động để bày tỏ Lòng Yêu Nước ôn hoà và bất bạo động, đáng được trân trọng. (Nói vậy chứ anh Thomas Thành và tôi đã chuẩn bị đâu vào đó rồi).

    Trả lời

  13. Nhân Viên An Ninh gằn giọng:

    – Theo chủ trương của Bộ Chính Trị là không muốn sự việc thêm phần phức tạp. Trong cuộc biểu tình sẽ có thành phần quá khích làm cho sự việc vượt quá tầm khống chế!

    – Điều đó là do các anh suy luận, chứ chúng tôi chỉ phản đối Trung Quốc xâm chiếm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và phần lớn phần lãnh hải của Việt Nam, thuộc Biển Đông mà thôi. Đây là cách bày tỏ cho thế giới biết sự bức xúc của Công Dân Việt Nam để thể hiện Lòng Yêu Nước. Chứ không riêng gì tôi, một Con Dân Nước Việt!

    – Tóm lại, chúng tôi cấm! Chúng tôi yêu cầu anh ngày mai ở nhà!

    – Cũng còn tuỳ! Đâu phải bất cứ cái gì các anh các anh không thích đều bắt tôi phải tuân theo. Vậy Quyền Căn Bản Của Con Người ở đâu? Điều mà tôi luôn phải vâng theo là lý trí và lẽ phải!

    Vào 05 giờ chiều 30/06, tôi mới được thả về. Tôi phải tranh thủ làm tiếp công việc còn dang dở từ lúc trưa. Về đến nhà là 07.30 tối, tôi phát hiện đối diện với nhà tôi, bốn Nhân Viên An Ninh đóng chốt.

    Tôi gọi điện thoại liên lạc với anh Phạm Bá Hải và các bạn khác trong nhóm từ thiện Bạch Đằng Giang thì được biết anh Nguyễn Tự Thành Thomas cũng bị mời làm việc tại CA Phường, Quận Phú Nhuận và chưa được thả về. Do nóng lòng muốn biết tin anh Thomas Thành, nên tôi vội chạy sang nhà của anh ấy, để biết tình hình ra sao. Trên đường đi, tôi đã bị bốn Nhân Viên An Ninh kè xe theo và bắt giải lên CA Phường Tân Định, cho đến 11.30 đêm, mới thả cho tôi về nhà.

    Vào 07 giờ sáng 01/07, hai Nhân Viên An Ninh và một CA Khu Vực đến tận nhà của tôi chìa giấy mời và ngay sau đó, áp giải tôi lên CA Phường Tân Định và bắt tôi phải ở ngay đó cho đến 05 giờ chiều.

    Căn cứ vào sự việc vừa qua, tôi nhận thấy quyền những căn bản của chúng tôi đã bị xâm phạm một cách thô bạo, cơ quan an ninh chà đạp cả lên quyền công dân! Chúng tôi vẫn thường xuyên bị sách nhiễu, bắt bớ mà không cần lý do!

    Trả lời

  14. Trong nhiều nguồn tin của những “gương mặt ấn tượng” làm việc với cơ quan an ninh Sài Gòn trước cuộc biểu tình, thì ngoài những lý do quen thuộc là “ ảnh hưởng an ninh trật tự, kẹt xe” ; “ ảnh hưởng tới vấn đề ngoại giao của đảng và nhà nước”… Nhưng có một lý do đưa ra khá mới và được lập lại nhiều lần đó là : “TRUNG QUỐC ĐÃ TUYÊN BỐ HỌ SẼ TRỪNG PHẠT NẾU ĐỂ NGƯỜI DÂN XUỐNG ĐƯỜNG BIỂU TÌNH”

    Đó là một lời đe dọa, nhưng nó dành cho ai? Là người dân, chính quyền hay chỉ những lãnh đạo có lợi ích kinh tế từ Trung Quốc?

    Trả lời

  15. Ở Việt Nam ta có bộ máy chính quyền để hành dân là chính. Tham nhũng, dối trá từ thượng tầng tới hạ tầng. Công an chỉ là một lũ côn đồ, luôn tìm mọi cách cướp đoạt người dân lương thiện. Đúng là một lũ hèn với giặc, ác với dân. Sao dân Việt mình đau khổ thế?

    Trả lời

  16. NHỤC !!!

    Trả lời

  17. NHỤC lắm !!! 17.000 PV có thẻ à!!! các anh kg phai la PV mà chỉ là đầy tớ viết bài hưởng lương mà thôi! Ngọng, Mù và điếc là đặc trưng của các anh!!!

    Trả lời

Tải thêm…

 

Nhãn: ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: