Gần 400 tiểu thương chợ Bỉm Sơn kéo lên UBND tỉnh Thanh Hóa đòi đất

Hôm nay, 9/5/2012, gần 400 chị em tiểu thương chợ Bỉm Sơn (Thanh Hoá) kéo về UBND tỉnh từ 6 giờ sáng đến bây giờ là 17 giờ 50 phút xin được gặp Chủ tịch UBND tỉnh để khiếu nại về việc UBND thị xã Bỉm Sơn bán chợ Bỉm Sơn cho Công ty Đông Bắc thời hạn 50 năm, không được sự đồng ý và thoả thuận của hơn 850 hộ dân buôn bán lâu năm tại đây.

Nhưng không được UBND tỉnh trả lời…Theo chị Mười là chủ hộ kinh doanh ở chợ (Người tham gia đi  khiếu nại) nói: “Nếu chưa được UBND tỉnh trả lời và giải quyết thoả đáng nguyện vọng chính đáng của bà con, thì họ vẫn kiên trì theo đuổi vụ khiếu kiện đến khi nào được giải quyết thoả đáng…”
Nguyện vọng của các hộ kinh doanh là muốn được UBND thị xã Bỉm Sơn trả lời rõ ràng chính sách và giải quyết việc làm cho bà con sau khi bán chợ…

Tin, ảnh: Ngọc Vũ (Thanh Hóa) Tác giả gửi trực tiếp đến  thép.bvb 
Sau đây là một số hình ảnh chụp lúc 16 h cùng ngày gửi đính kèm:

Tin, ảnh: Ngọc Vũ (Thanh Hóa)

7 nhận xét:

  1. ngắn gọn hai từ”Lật Đổ”

    Trả lờiXóa

  2. các người cứ nói bậy!Thiên đường cộng sản làm gì có chuện đó!!!huống chi bây giờ lại có thêm thành phần, cán bộ cao cấp trong nội các, du học ở Mỹ về được “Tư bản giãy chết” đào tạo,uốn nắn…

    Trả lờiXóa

  3. Ban dat an chua da gio toi ban cho,khong biet sap toi con ban cai gi nua day? Chac ban nha truoc roi ban nuoc sau gui tien vo ngan hang Thuy Si ,cha con no chuon ra nuoc ngoai song phe phon.Lam quan to suong nhi?

    Trả lờiXóa

  4. BĐX chỉ đươc hóng nhanh nhanh là.

    Trả lờiXóa

  5. Tay Chiến CT mới ghê ! Mới lên Tỉnh nhưng ăn đã luôn ! Giàu nhưng bất nhân ! Ở Định Long ăn nằm với người ta có một đứa con riêng ngoài giá thú ở Tân Ngữ mà nó đối xử với con đẻ như con chó ! Chân dung lãnh đạo Thanh hoá thế đó thì dân trông đợi gì ?

    Trả lờiXóa

  6. ngắn gọn hai từ”Lật Đổ” _ Lần 2

    Trả lờiXóa

  7. Huỳnh Ngọc Chênh – Từ vụ hai nhà báo bị đánh, nghĩ về báo chí lề Đảng

    Chính trị – xã hội
    Huỳnh Ngọc Chênh
    Theo blog Huỳnh Ngọc Chênh

    Đánh người vì thú tính chứ chẳng có lý do gì hết
    * Nạn nhân thứ ba là ai?

    Trước khi tiến hành cưỡng chế ở Văn Giang, Chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên Bùi Huy Thanh đã yêu cầu các các nhà báo không được có mặt tại khu vực cưỡng chế để “bảo đảm tuyệt đối an toàn”.

    Không hiểu cái “yêu cầu” quái dị đó được phát ra với quyền lực ẩn sau như thế nào mà hầu như tất cả các báo đài đã “vâng lệnh” răm rắp, không cử phóng viên đến tại hiện trường để theo dõi và nắm bắt diễn biến thực tế. Có lẽ cũng không thấy nhà báo nào tự giác đến hiện trường để quan sát. Hầu như hôm đó, họ đều nằm nhà để chờ thông báo của chính quyền rồi dựa vào đó mà viết tin. Một bản tin vô cùng phiến diện, một chiều và chưa nói là sai sự thật sẽ ra đời và được phát đi.

    Đó là cung cách làm báo thông thường của báo chí Việt Nam trước những vụ việc được cho là nhạy cảm chính trị.

    Với những vụ việc nhạy cảm chính trị, thường có sự dặn dò từ trước của ban tư tưởng văn hóa trung ương phải thông tin như thế nào, liều lượng ra sao…

    Nhưng rất lạ một điều, qua thăm dò một số sếp của vài tờ báo thì được biết vụ Văn Giang không hề có sự chỉ đạo hay ngăn cấm nào từ trên, thế nhưng hầu như các báo đều đồng loạt làm theo một cách là đăng tin từ thông báo của ban cưỡng chế. Và lạ hơn nữa là ngay sau đó xuất hiện hai video clip đánh người dã man nhưng không hề thấy tờ báo nào dám đả động đến. Hoặc tất cả các nhà báo, từ cấp tổng biên tập xuống đến phóng viên, đều vô cảm trước sự bất công ghê tởm đó, họ cho rằng việc công an đánh người như đánh súc vật là chuyện bình thường nên không cần phải điều tra tìm hiểu ba nạn nhân đáng thương ấy là ai? Hoặc là họ có thói quen phản xạ có điều kiện trước những sự việc cho là nhạy cảm, họ sợ cấp trên phê bình nên không dám đá động đến dầu không có ngăn cấm.

    Tất cả đều vô cảm hoặc sợ hãi trước điều bất công với đầy đủ bằng chứng xảy ra ngay trước mắt.

    Chỉ có một tờ báo kiên trì đi điều tra và xác minh nạn nhân trong hai video clip đó là ai. Đó là BBC ở tận London!

    Ngày 5.5, BBC đưa tin tìm ra được hai nạn nhân là hai nhà báo Ngọc Năm và Phi Long.

    Đến ngày 8.5, báo Thanh Niên mới thận trọng đưa một tin vừa phải, xác minh hai nhà báo bị đánh là có thật để thăm dò.

    Từ ngày 9.5, như được “xổng chuồng”, hàng loạt các tờ báo khác mới ào lên đưa tin, phỏng vấn hai đồng nghiệp bị hại. Té ra là không có ngăn cấm nào hết nhưng ai cũng sợ, một nỗi sợ vô hình nào đó do bị tròng vào đầu vòng kim cô trước quá nhiều sự việc nên với sự việc hai đồng nghiệp bị đánh dã man nầy cũng cứ tự tròng vào đầu mình một vòng kim cô cho chắc… ghế.

    Trở lại sự kiện cưỡng chế ở Văn Giang, dường như chỉ có VOV là cơ quan truyền thông có chút lương tâm nghề nghiệp. Thay vì cứ cho phóng viên nằm nhà để chờ thông báo của chính quyền Hưng Yên, họ vẫn cứ cử hai phóng viên đến tận hiện trường để nắm diễn biến thực tế. Tuy bản tin VOV phát ra thì cũng như bao nhiêu báo đài khác là lấy theo thông báo của chính quyền, nhưng ít ra họ cũng có động tác theo đúng nghiệp vụ trước đó.

    Hiện nay còn một nạn nhân nữa vẫn chưa được xác minh. Có lẽ nạn nhân ấy là một người dân bình thường, thấp cổ bé miệng, bị đánh đập dữ dội nhưng mãi đến bây giờ vẫn chưa biết số phận ra sao. Hiện nay, hầu như các báo đài đều đang tập trung vào hai nhà báo, còn số phận của người dân đen kia thì bỏ mặc.

    Trả lờiXóa

Nhãn: ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: